Chương Trước/200Chương Sau

Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 105: Ôn Nhu

Lần sau, nhất định để em ở trên đúng nghĩa.

Câu nói này của Lục Uyển Đình cứ quanh quẩn trong đầu của Kỳ Thanh từ nhà cho đến công ty.

Sau khi cùng ký hợp tác với tập đoàn Lục Thị, nhân viên Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật từ trên xuống dưới ai cũng bận rộn, Kỳ Thanh ở trong văn phòng mới được vài phút, xem báo cáo nhanh của các bộ phận đưa tới. Sau đó lại kêu trợ lý Hoa thông báo đến tổng giám và giám đốc của các bộ phận để mở họp.

Cuộc họp mới bắt đầu được hai phút, mọi người đều nhìn thấy tâm trạng hôm nay của Kỳ tổng không tốt, phản ứng chậm chạp, không nhạy bén, nói chuyện thì không có trật tự, logic từ A đến B, mới nói vài câu lại dừng lại ngập ngừng.

Phân công xong công việc cho các bộ phận, nói ra hai chữ tan họp, Kỳ Thanh trực tiếp nằm liệt trên ghế.

Cũng còn may là cô còn chống đỡ nổi cho đến khi kết thúc họp.

Kỳ Thanh xoa xoa giữa mày, thở phào nhẹ nhõm, trợ lý Hoa vặn một chai nước đưa cho Kỳ Thanh, thấy được sự mệt mỏi trên gương mặt Kỳ tổng nhưng vẫn chống đỡ đến cuối cùng, thực sự cảm thấy hâm mộ sự chuyên nghiệp của Kỳ tổng nhưng lại có chút đau lòng.

Nước mát kíƈɦ ŧɦíƈɦ đến thần kinh của Kỳ Thanh, cô uống một ngụm, đặt chai nước lên bàn, nhìn đồng hồ, từ lúc bắt đầu họp đến kết thúc chỉ có 30 phút thôi, mà cô cảm thấy mệt mỏi giống như mở họp cả ngàu.

Không thể túng dục quá độ.

Kỳ Thanh ngồi nghỉ một lát, chống bàn đứng dậy, "Trợ lý Hoa, buổi chiều tôi còn công việc gì?"

Không có chuyện gì quan trọng, cô sẽ đi ngủ.

"Buổi chiều 2h30, có hẹn gặp bên điện tử Song Hoa ở nhà giám đốc Hoa." Trợ lý Hoa cầm lấy tập văn kiện cùng với Ipad đi theo sau Kỳ tổng về văn phòng, "Chỉ có cái này, không có sắp xếp gì khác nữa."

Công ty điện tử Song Hoa là công ty do hai anh em nhà họ Hoa sáng lập, Hoa Dịch và Hoa Hi, Song Hoa chính là họ của bọn họ.

"Giám đốc Hoa? Là giám đốc Hoa nào?"

Trong hai anh em, người anh là chủ tịch kiêm tổng tài, còn em gái là cổ đông duy nhất, kiêm phó tổng giám đốc.

Trợ lý Hoa lướt lướt tay trên Ipad, tìm được tư liệu của giám đốc Hoa đưa qua cho Kỳ Thanh "Hoa Ngôn Tâm, là con gái của phó tổng Hoa Hi, là người đứng đầu trong bộ phận kinh doanh."

Trên tư liệu có cả bằng cấp cùng với lý lịch công tác, không ngắn không dài, Kỳ Thanh quét mắt một cái đã xem xong, ánh mắt chăm chú nhìn ảnh của Hoa Ngôn Tâm.

Phông nền màu xanh, áo sơ mi màu trắng, tóc cột đuôi ngựa, trên trán có vài sợi tóc con, trong ảnh chụp, gương mặt Hoa Ngôn tâm hình trái xoan, lông mày sắc nét, nụ cười thơ ngây, nhìn rất có sức sống.

Vào văn phòng, Kỳ Thanh tuỳ ý mà ngồi trên sofa, tay xoa thái dương, nhìn tấm ảnh của Hoa Ngôn Tâm mà thất thần.

Trợ lý Hoa cúi người lại gần hỏi, "Kỳ tổng, chị biết người này sao?" Nhìn từ trong phòng họp đến văn phòng vẫn còn nhìn, nếu không phải có Lục tổng, cô rất hoài nghi liệu Kỳ tổng có phải coi trọng người ta hay không.

"Không quen biết." Kỳ Thanh trả ipad lại cho trợ lý Hoa, "Em gọi tổng giám Hồ lại đây."

Chuyện hợp tác với điện tử Song Hoa là do tổng giám Hồ phụ trách làm việc, hợp tác là do bọn họ đề nghị, vậy mà hợp đồng lại chưa ký.

Tổng giám Hồ ngồi xuống đối diện Kỳ Thanh, bưng cafe nói, "Giám đốc Hoa không chịu với báo giá của chúng ta. Hôm nay lại đây muốn cùng Kỳ tổng thảo luận chuyện giá cả."

Hương vị cafe nồng đậm phảng phất trong văn phòng, tổng giám Hồ uống một ngụm, vị đắng từ đầu lưỡi vào trong cổ họng, kíƈɦ ŧɦíƈɦ đại não phấn chấn lên.

Kỳ Thanh cúi đầu xem biên bản những lần tổng giám hồ cùng với vị giám đốc Hoa này gặp mặt, xem kỹ nội dung nhìn từng chút một.

Công ty luôn có khung báo giá cố định, báo giá gửi cho Song Hoa ở mức trung bình vẫn có thể hạ xuống một tí, nhưng tổng giám Hồ vẫn kiên trì không muốn hạ giá, Kỳ Thanh suy nghĩ một lát, khép biên bản lại cảm khái, "Hiện tại người trẻ tuổi so với người đi trước ngày càng lợi hại."

"Vậy cái giá này..." Tổng giám hồ đã chuẩn bị tâm lý đi làm lại báo giá.

Kỳ Thanh cười đem biên bản quăng sang một bên, "Sẽ không hạ, cậu cứ dựa theo báo giá cuối cùng chúng ta đã gửi sang bên đó, chuẩn bị hợp đồng luôn."

"Tôi sẽ chuẩn bị liền." Tổng giám Hồ buông ly cafe, khen cafe trợ lý Hoa uống ngon, cầm lấy tệp biên bản của mình trở về văn phòng chuẩn bị hợp đồng.

Trợ lý Hoa nhìn vào ly cafe, một giọt cũng không sót lại, nhìn nhìn tổng giám Hồ, ánh mắt trở nên vi diệu.

Chờ tổng giám Hồ đi ra ngoài, trợ lý Hoa quay sang hỏi Kỳ Thanh: "Kỳ tổng, tổng giám Hồ có phải đối với em có ý gì không, cafe khó uống vậy mà kêu ngon sao?"

"Em đừng có nghĩ nhiều, đó là lời khách sáo mà thôi."

"Cũng đúng, đàn ông toàn những kẻ lừa đảo." Trợ lý Hoa lấy tờ giấy lau bàn, đem ly cafe đã cạn kia ra ngoài.

Kỳ Thanh đang đi về bàn làm việc ngừng chân lại, nhớ tới Lục Uyển Đình lừa cô, nói để cô nằm trên, lên giường liền trở mặt, chị ấy cũng là kẻ đại lừa đảo.

Không biết Lục đại lừa đảo đang làm cái gì.

Kỳ Thanh chống cằm, gửi cho Lục Uyển Đình một tin nhắn, Lục Uyển Đình rất nhanh đã trả lời lại, gửi lại hai chữ [Mở họp.]

Mở họp còn có thể nhắn tin, Kỳ Thanh cong khoé môi, cười nhắn lại [Không được làm việc riêng a Lục tổng.]

Lục Uyển Đình cũng nhanh nhắn lại, lời nói đầy âu yếm [Em so với họp quan trọng hơn.]

Mới vừa rồi vẻ mặt của Lục tổng còn nghiêm túc, mà giờ khoé môi đã cong lên cười tươi, nhân viên đang báo cáo số liệu nhìn thấy Lục tổng cười, ánh mắt biến hoá, ưỡn ngực, tự tin.

Lục Uyển Đình mở họp, Kỳ Thanh không dám quấy rầy, buông điện thoại cũng bắt đầu tập trung làm việc, đem những văn kiện cần phê duyệt gấp xem kỹ càng rồi ký tên.

Trợ lý Hoa rửa xong cái ly, lại mang một ly sữa bò đi vào, nhìn thấy Kỳ tổng một bên xoa trán một bên xem văn kiện, đem ly sữa bò đặt lên bàn vội vàng giơ tay muốn xoa giúp nhưng lại nhớ đến lần trước bị ghét bỏ nên đành rút tay lại.

"Kỳ tổng, em có pha sữa, chị xem xong văn kiện thì uống sữa nhé, sau đó ngủ một giấc, có việc em sẽ gọi chị dậy."

Trợ lý Hoa thật là biết săn sóc a.

Kỳ Thanh cảm khái xong, nhớ đến chuyện ngày hôm qua, cô ngẩng đầu ánh mắt nguy hiểm nhìn trợ lý Hoa, "Trợ lý Hoa, có phải em thấy tiền lương của em một tháng quá cao, muốn vì công ty mà cắt giảm một chút sao?"

Nhắc đến chuyện tiền nong, trợ lý hoa lập tức khẩn trương lên, "Kỳ tổng, đừng nói chị muốn đuổi em a!"

Trong công ty có không ít người mới, người vừa trẻ tuổi lại xinh đẹp lương thấp, trợ lý Hoa lập tức cảm thấy sắp thất nghiệp tới nơi.

"Đuổi việc em thì không đến mức đó."

Trợ lý Hoa nhẹ nhàng thở ra, tâm được thả lỏng, chỉ cần không bị đuổi việc, cái gì cũng được, cô đã theo Kỳ tổng nhiều năm rồi, cô rất hiểu Kỳ tổng, con gái làm sai chuyện, Kỳ tổng sẽ giáo huấn vài câu, cũng không nói cái gì khó nghe.

Như mà, cô làm sai chuyện gì?

Tổng giám Hồ đi rồi, cô đi rửa cái ly trở về lại ân cần săn sóc giúp Kỳ tổng pha ly sữa, trước sau không đến 10 phút.

Trợ lý Hoa thử hỏi, "Vậy Kỳ tổng, chị muốn làm gì với em."

Tay Kỳ Thanh cầm bút ở trên văn kiện mà ký tên rất thuận, khép văn kiện lại để qua một bên, lại mở ra một cái khác, vẻ mặt nghiêm túc, nói "Chính là trừ tiền lương của em."

Biểu tình trợ lý Hoa ngẩn ra, trong giây lát uỷ khuất, "...Em đã làm sai cái gì a Kỳ tổng?"

Mỗi ngày đến công ty rất sớm, cô dọn dẹp lại văn phòng, đem văn kiện phân loại đặt lên bàn cẩn thận, chỉ cần một cuộc gọi liền xuất hiện bên người Kỳ tổng, người cẩn trọng như cô, một trợ lý tốt như vậy, thắp nhang cầu nguyện cũng sẽ không dễ tìm thấy nha.

"Hôm qua, em dám gạt tôi nói rằng không có đem mật khẩu gửi cho Kỳ tổng." Nếu trợ lý Hoa nói thật thì hôm qua cô không bị rơi vào thế bị động như vậy.

"Ngô...được rồi." Trợ lý Hoa nhận mình nói dối, đem văn kiện đang bừa bãi trên bàn xếp gọn lại, dùng một đôi mắt đáng thương nhìn Kỳ tổng, "Chị muốn trừ em bao nhiêu tiền? Gần đây em rất nghèo, có thể cho em ghi nợ không."

Kỳ Thanh lập tức vui vẻ, "Được rồi, trêu em thôi, tôi làm sao mà nỡ lòng trừ tiền lương của tiểu Hoa Hoa nhà tôi."

Một câu tiểu Hoa Hoa nhà tôi, làm tâm thiếu nữ mỏng manh Hoa Cẩm Nghiên bùng nổ, "Kỳ tổng, lời nói vừa rồi của chị làm em cảm động quá thôi, muốn gả cho chị."

Kỳ Thanh cười chế nhạo, "Vậy em đi hỏi Lục tổng thử, xem chị ấy có nguyện ý để cho em gả cho tôi không?"

Cơ thể trợ lý Hoa run lên, "Coi như em chưa nói gì!" Cô không muốn chết.

....

Vội vã ký tên lên mấy cái văn kiện, Kỳ Thanh ngẩng đầu xoay cổ, cô ấn điện thoại nội bộ gọi trợ lý Hoa vào văn phòng.

"Mấy cái này tôi đã ký qua, không có vấn đề gì, em mang đi đi."

Trợ lý Hoa lại ôm đống văn kiện trong ngực, mắt nhìn Kỳ Thanh, "Sắp đến giờ ăn trưa, Kỳ tổng chị giữa trưa muốn ăn cái gì?"

"Tôi không đói bụng, đừng gọi cơm cho tôi." Kỳ Thanh đứng lên, "Tôi đến phòng nghỉ ngủ một lát, mấy chuyện nhỏ thì chờ tôi tỉnh lại rồi nói, chuyện gấp thì vào gọi tôi dậy."

"Vâng." Trợ lý Hoa gật đầu, nhìn Kỳ tổng đi vào phòng nghỉ, rời khỏi văn phòng tổng tài, thuận tay mà khoá cửa lại, miễn cho có người không ý tứ mà xông vào.

Cởϊ áσ khoác ra, nằm lên giường, nhắm mắt lại đều là hình ảnh của Lục Uyển Đình, Kỳ Thanh trở mình, lúc ở ngoài xem văn kiện mệt đến mở mắt không nổi, mà giờ mới vào trong này nằm lên giường nghỉ ngơi thì không cảm thấy mệt.

Kỳ Thanh chôn đầu vào gối, mở một con mắt, click mở khung chat của cô và Lục Uyển Đình, Lục Uyển Đình nói mở họp xong cũng không gửi lại tin nhắn cho cô nữa.

Lúc này vẫn còn mở họp sao?

Kỳ Thanh rối rắm không biết có nên gửi tin nhắn cho Lục Uyển Đình không, nhớ đến tối hôm qua cô bị con người này trói chặt tay, khi dễ cô, đến khi cô khóc lóc xin tha mà vẫn không chịu dừng tay, kỳ Thanh rời khỏi khung chat, tìm kiếm wechat của cô em chồng, trò chuyện với cô nàng.

Lục Vân Tạ lạnh lùng nhắn [Nói đi, chị có việc gì muốn tôi giúp.]

Kỳ Thanh nhắn qua một chuỗi dấu ..., Lục Vân Tạ hiểu ý, [Chị của tôi không trả lời tin nhắn của chị phải không?]

Mắt cô liếc nhìn chị cô vẫn còn đang mở họp, vẻ mặt nghiêm túc xử lý công việc, cô gửi tin nhắn lại cho Kỳ Thanh [Chị ấy đang mở họp.]

Từ khi nào mà cô thành nhãn tuyến của Kỳ Thanh vậy, còn giúp Kỳ Thanh nhìn chằm chằm chị cô, xem thử có người phụ nữ khác hay đàn ông tiếp cận có ý đồ riêng tư với chị cô hay không.

Kỳ Thanh vén tóc mái đang che khuất tầm nhìn của cô ra sau tai, ai nói Lục Uyển Đình không nhắn cho cô chứ, mỗi lần cô nhắn tin cho Lục Uyển Đình thì Lục Uyển Đình đều trả lời lại rất nhanh.

Hơn nữa cô tìm Lục Vân Tạ không phải hỏi Lục Uyển Đình còn mở họp không, mà cô còn có chuyện khác.

Ngẫm lại cô em chồng không biết giữ mồm giữ miệng, cô lại đánh mất ý niệm muốn từ Lục Vân Tạ tìm hiểu điểm yếu của Lục Uyển Đình.

Hiện tại mà cô hỏi, Lục Vân Tạ quay đầu sẽ đem cô bán đi mất.

Kỳ Thanh thả điện thoại xuống, chuẩn bị ngủ một giấc, trên mặt bàn có tiếng điện thoại rung, Lục Vân Tạ nhắn cho cô [Họp xong rồi.]

Người trên giường thấy tin nhắn, nghĩ nghĩ một chút, cầm lấy điện thoại nhắn cho Lục Uyển Đình [Tối hôm qua mệt mỏi quá, em ngủ trưa đây.]

Nói cho Lục Uyển Đình biết cô ngủ trưa, tránh cho cô ngủ sâu quá, Lục Uyển Đình không tìm được cô lại sốt ruột.

Kết thúc cuộc họp cũng đã đến giờ ăn trưa, mọi người tan họp lập tức đi ăn cơm, Lục Uyển Đình chuẩn bị nhắn tin cho Kỳ Thanh hỏi buổi trưa có ăn gì chưa, vừa lúc lại nhìn thấy tin nhắn Kỳ Thanh gửi qua.

Ánh mắt cô dừng ở mất chữ tối hôm qua mệt mỏi, Lục Uyển Đình cong môi cười, đem điện thoại đặt bên miệng, dịu dàng mà nói "Ngủ ngon.", cô em gái và trợ lý Tô đi bên cạnh mà nổi cả da gà.

Ăn cơm xong, nghỉ ngơi một lát, lại bắt đầu bận rộn.

Lục Uyển Đình ngẩng đầu nhìn trợ lý Tô đang thất thần đứng ở cạnh bàn, đặt văn kiện lên bàn, làm chuyện đang muốn nói chuyện phiếm, "Tối hôm qua đi xem mắt như thế nào?"

Lục Uyển Đình lôi trợ lý Tô đang phiêu du nơi nào trở lại, nhắc tới chuyện tối hôm qua, trợ lý Tô lắc đầu, "Chẳng ra làm sao, ăn cơm, đi dạo phố một lát, rồi ai về nhà người nấy."

Cô chỉ nhớ đối tượng xem mắt là nam, vóc dáng cao ráo, mặt chữ điền, giọng nói trầm, còn những chuyện khác không nhớ rõ, từ lúc bắt đầu xem mắt đến kết thúc, cô chỉ có nghĩ đến Tần Phụ Tuyết,

Lục Uyển Đình xoay cây bút máy trên tay "Vậy vừa rồi em suy nghĩ đến ai vậy? Tần Phụ Tuyết?"

Đối diện bàn làm việc có cái ghế da, trợ lý Tô gật gật đầu, ngồi xuống cái ghế đó, "Ngày hôm qua, em có đăng trạng thái trên trang cá nhân, cố ý oán giận chuyện xem mắt, cô ấy một chút phản ứng cũng không có, đến câu an ủi còn không nói lời nào."

Lục Uyển Đình mở trang nhật ký bạn bè ra xem, cũng không thấy cái bài đăng kia của trợ lý Tô, cô có chút khựng, "Em chặn tôi?"

Cấp dưới chặn bài đăng không cho cấp trên xem là chuyện rất bình thường.

"Em nào đâu dám a, đại lão bản!" Trợ lý Tô nhanh giải thích, "Cái bằng kia chỉ có một mình cô ấy xem được thôi."

"Hoá ra là vậy." Lục Uyển Đình thừa dịp đang nói chuyện phiếm, có thời gian lười biếng một tí liền nhắn một cái tin [Chị nhớ em], đợi vài giây không thấy Kỳ Thanh nhắn lại, Lục Uyển Đình buông điện thoại xuống, "Có thể là cô ấy không nhìn thấy thì sao?"

Ánh mắt trợ lý Tô sáng lên, "Có khả năng a." Nhưng ngay sau đó ánh mắt lại ảm đạm, "Hiện tại nhìn thấy cũng đã trễ, bữa xem mắt của em cũng đã xong, bây giờ thì cô ấy cũng không thể gọi điện thoại để giải vây cho em."

"Hơn nữa, cô ấy đối với em một chút cũng không có cảm giác, cho dù có, cũng là cảm thấy em rất phiền." Trợ lý Tô thở dài, cái thở dài này, có bao nhiêu áp lực cùng với cảm xúc.

"Cũng không hẳn." Lục Uyển Đình nở nụ cười, trấn an trợ lý Tô, "Có khả năng cô ấy không ý thực được bản thân thích em."

"Chị cũng đừng an ủi em như vậy, Lục tổng!" Thái độ Tần Phụ Tuyết đối với cô không cả khả năng là thích, trợ lý Tô đứng lên, giọng nói không giấu được mất mát, "Em về lại văn phòng, có việc gì chị gọi em."

Còn chưa đi tới cửa, thì điện thoại vang lên, trợ lý Tô vừa thấy, thì đó chính là Tần Phụ Tuyết,

Tần Phụ Tuyết, chủ động gọi cho cô.

Truyện convert hay : Đấu Phá Thương Khung Chi Vô Thượng Chi Cảnh
Chương Trước/200Chương Sau

Theo Dõi