Chương Trước/200Chương Sau

Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 143: Hôn Kỳ

Kỳ Thanh ở trước mặt phụ huynh ngồi nghiêm túc, nghe được Lục Uyển Đình sửa lời nói muốn cô gả cho Lục Uyển Đình, cô giơ tay phát biểu, đem Lục Uyển Đình ôm vào trong lòng ngực nói, "Là Uyển Đình gả cho con."

Tiểu Kỳ tổng khó có cơ hội được phản công, tất nhiên Lục Uyển Đình rất phối hợp, nghiêng đầu nhích vào dựa lên vai Kỳ Thanh, nghe được tiếng quần áo cọ xát vào nhau, tim Kỳ Thanh đập kịch liệt, thoải mái mà cười

Lục Uyển Đình rất bình tĩnh mà mở miệng, "Ba, mẹ, ba vợ, mẹ vợ, Kỳ Thanh đã giao cả gia tài cho con rồi."

Chị...chị đang nói cái gì a! Lục Vân Tạ đỏ mặt thay hai cô, ở trước mặt phụ huynh mà lại nói những lời này.

Hai người trước khi kết hôn đã phát sinh chuyện giường chiếu, không biết xấu hổ còn nói nữa!

Từ từ, chị cùng với Kỳ Thanh đã sớm lãnh giấy kết hôn...

Nhớ tới sự thật tâm Lục Vân Tạ lập tức khâm phục hai người, lại nhớ đến vừa rồi chị cô vừa nói là gia tài chứ không phải là cơ thể.

Lão Kỳ tổng nghi hoặc, cái gì mà gia tài?

Lục ba và Lục mẹ cũng mờ mịt, không rõ con gái đang nói gì.

Chỉ có Kỳ Thanh biết, Lục Uyển Đình nói chính là cái gì.

Lục Uyển Đình nhìn về phía lão Kỳ tổng, "Ba vợ, chắc ba còn không biết, Kỳ Thanh đang đem số cổ phần của em ấy ở Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật chuyển nhượng cho con."

Năm đôi mắt bỗng chốc chuyển hướng nhìn Kỳ Thanh chằm chằm, Lục Uyển Đình cười giúp cô giải vây, "Con còn không có ký tên, hợp đồng chuyển nhượng vẫn còn trong két sắt ở văn phòng của con."

Lục Vân Tạ líu lưỡi vừa kinh ngạc lại cảm thán, "Chị dâu, chị cứ như vậy mà theo đuổi chị tôi sao?"

"Không phải..." Kỳ Thanh muốn giải thích, cảm giác được Lục Uyển Đình đang nhéo cô, ngăn cho cô không nói chuyện, cô suy nghĩ một chúc, liền hiểu rõ dụng ý của Lục Uyển Đình, chỉ có thể thừa nhận cô vì người đẹp mà vứt bỏ cả giang sơn.

Ai mà ngờ đâu được là Lục Uyển Đình cho cô quá nhiều tiền, cô mới lấy cổ phần để hồi đáp lại.

Kỳ Huy biết được trong tay con gái ông có bao nhiêu %, mày không khỏi nhíu lại, kinh nghiệm thương trường của Lục ba vẫn không có mai mục sau nhiều năm ở ẩn, nhìn mặt đoán ý, ông mở miệng, "Uyển Đình, con đem..."

Ông vừa mới mở mình thì ông thông gia đã nói trước, Kỳ Huy giãn mày cười nói, "Thanh Thanh đem cổ phần trong tay con bé đưa cho Uyển Đình, vậy cổ phần trong tay tôi vừa lúc có thể đem giao hết cho con gái."

Về sau, người đứng đầu Kỳ Giang Khoa Học Kỹ chính là con gái của ông.

Tiểu Kỳ tổng sủng ái vợ đã làm người ta giật mình, mà lão Kỳ tổng yêu thương con gái còn khiến mọi người kinh ngạc hơn.

Lục ba nhìn qua con gái nhà mình, Kỳ gia lấy cổ phần Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật làm lễ dạm ngõ, nhà ông của hồi môn tốt nhất chính là cổ phần của tập đoàn Lục Thị.

Thế này cảm giác như hôn nhân vì kinh doanh quá vậy?

Nhìn ba mình một cái, Lục Uyển Đình đã biết ba mình đang suy nghĩ cái gì, cô ngồi nghiêm túc cười nói, "Con và Kỳ Thanh ai gả cho ai cũng không quan trọng, của con là của em ấy, của em ấy cũng là của con. Hôm nay, chủ yếu là để mọi người gặp mặt, sau đó có kế hoạch cho hôn lễ."

Lục Uyển Đình và Kỳ Thanh mười ngón tay đan xen nhau, cô ôn nhu nhìn Kỳ Thanh một cái, "Bọn con đã đăng ký kết hôn."

Sính lễ hay hồi môn những cái này, đều phải làm trước khi đăng ký kết hôn.

Trên mặt Kỳ Huy vui vẻ, cười thành tiếng, Lục ba cũng cười theo, ban đầu phụ huynh hai bên còn thảo luận câu nệ với nhau, cười như vậy, mọi người cũng thoải mái hơn.

Lục mẹ cầm lịch vạn niên, ngồi bên cạnh Kỳ mẹ, lật qua năm sau, "Bà thông gia, bà xem này, cái này căn cứ vào ngày sinh của Uyển Đình và Thanh Thanh định ra ngày lành, sang năm tháng 3,5,6,7 đều có thể được."

Quản gia đưa trà mới lên, Kỳ Huy đem chỗ nhường cho vợ với Lục mẹ nói chuyện phiếm, ông ngồi bên cạnh Lục ba, cùng thảo luận xem hôn lễ nên mời khách nào.

Kỳ Thanh dựa vào vai Lục Uyển Đình cười, nhỏ giọng thì thầm, "Có cảm giác như ba mẹ xem chúng ta thành những đứa con bé bỏng."

Từ chuyện kế hoạch hôn lễ đến khách mời, từ chuyện lớn đến chuyện nhỏ, cô muốn tự tay mình làm.

Lục Uyển Đình xoa xoa tóc cô, "Mọi người chỉ đưa ra ý kiến tham khảo, hôn lễ tổ chức ở đâu, vẫn là do em quyết định."

"Em quyết định sao?" Kỳ Thanh hỏi, "Vậy còn chị thì sao?"

Lục Uyển Đình cong môi lên, "Chị đều nghe theo phu nhân nhà chị."

Em gái ở bên cạnh nghe được, cảm thấy quá buồn nôn, cơ thể Lục Vân Tạ run run, lườn hai người một cái, để cho hai người thu liễm lại.

Lục mẹ mới vừa còn nói chuyện nhiệt tình với Kỳ mẹ quên trời quên đấy, ngẩng đầu nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng con gái nhỏ, theo tầm mắt của con gái nhỏ mà nhìn con gái lớn, nhớ đến một ít việc.

Lục mẹ dời vị trí, ngồi bên Kỳ Thanh, thân mật mà kéo tay Kỳ Thanh cùng con dâu nói chuyện, "Thanh Thanh, Uyển Đình nhà mẹ tính tình hơi lạnh, sẽ không hay nói lời âu yếm, cả ngày chỉ biết đến công việc, con đừng có ghét bỏ con bé."

Tính tình lạnh lùng? Sẽ không nói lời âu yếm sao?

Phụ huynh đối với con của mình đều có kiểu con nhà tôi là người như vậy đó, nhưng mà thực tế thì họ đã sai.

Lục Uyển Đình cười cười, không phản bác, Kỳ Thanh ngoan ngoãn đáp lại, "Con sẽ không, chị ấy kiểu nào thì con cũng thích."

Trước kia, cô cũng thấy Lục Uyển Đình lạnh lùng, cả ngày chỉ nghĩ đến công việc.

Lần đầu tiên hẹn hò, còn muốn thảo luận chuyện công việc. Vào lúc cô đang câu đẫ Lục Uyển Đình, thì lại nhẫn nhịn khắc chế, làm gì giống như bây giờ, mỗi ngày chuyện đầu tiên làm là hôn hôn, mỗi đêm trước khi ngủ cũng ôm ấp hôn hít.

Tim Kỳ Thanh đập nhanh, nghĩ tới Lục Uyển Đình không có nói cho cô biết đáp án vì sao Lục Uyển Đình lại biết cô yêu thầm, cô quay sang hỏi Lục Uyển Đình, "Những lời em nói với Vân Tạ vào ngày hôm đó, chị đều nghe được hết sao?"

Nhất định là vậy, cho nên mới biết cô thích Lục Uyển Đình nhiều năm rồi, mới từ nhẫn nhịn khắc chế thành dịu dàng mà làm càn.

Sắc mặt Lục Uyển Đình không thay đổi, thản nhiên bưng trà lên uống, "Là ngày nào?"

Như thế nào tự dưng chỉ ngọn giáo vào cô? Lục Vân Tạ nhìn hai người mà hoang mang, cô và Kỳ Thanh đã nói rất nhiều, nói tới cái gì để cho chị cô nghe được, hiện tại đáng giá để nhắc đến sao?

Ba mẹ đều ở đây, Kỳ Thanh không có cách nào mà nhào lên người Lục Uyển Đình để thẩm vấn, trong lòng cô có tính toán, chờ về nhà rồi sẽ tâm sự với Lục Uyển Đình, nghe lén người khác nói chuyện là như thế nào.

Ngày tổ chức hôn lễ đã định, ở tháng năm sang năm, bây giờ mới là tháng mười, các cô có nhiều thời gian để chuẩn bị.

Cơm tối xong, Kỳ Thanh không đi cùng ba mẹ về nhà, cũng không có ở lại Lục gia, cô và Lục Uyển Đình trở về chính ngôi nhà của mình.

Hai người đều uống rượu, cơ thể tản ra mùi rượu nhàn nhạt, dưới tác dụng của cồn làm cho cả cơ thể nóng lên, lại có chút phiêu phiêu.

Lục Uyển Đình vừa mới ngồi xuống sô pha, Kỳ Thanh đã nhào tới, cô thuận theo sô pha mà nằm xuống, bị Kỳ Thanh giam cầm trên ghế.

Đối diện với đôi mắt cười của Kỳ Thanh, Lục Uyển Đình cũng cười đáp lại, cô xoa xoa tóc Kỳ Thanh, hơi thở nóng rực mang theo mùi rượu mà đảo qua cánh môi mềm mại người trước mắt.

Kỳ Thanh không cho Lục Uyển Đình hôn.

Kỳ Thanh chống một tay lên ghế sô pha, một tay ấn bả vai Lục Uyển Đình, đem người nằm trở lại trên sô pha, "Có phải chị nghe lén cuộc nói chuyện của em và Vân Tạ ở trong phòng họp nhỏ đúng không?"

Lục Uyển Đình nhích người tìm vị trí thoải mái mà nằm, mái tóc dài đảo qua mu bàn tay Kỳ Thanh, người ở trên như bị gãi gãi, ngực Kỳ Thanh nhũn ra, Lục Uyển Đình ngẩng đầu gối lên thành ghế sô pha, câu lấy cổ Kỳ Thanh, tay đặt ở phía sau gáy mà vẽ vòng tròn.

"Em cảm thấy chị là loại người sẽ đi nghe lén sao?" Khoé môi Lục Uyển Đình cong lên, tạo ra một nụ cười mê hoặc lòng người, dùng sắc đẹp mà mê hoặc Kỳ Thanh.

Cánh môi hồng mềm mại, dưới ánh sáng lúc đóng lúc mở, dụ hoặc người đến gần.

"Sẽ không." Cơ thể cô nhưng có hàng ngàn sợ tơ quấn quanh, Kỳ Thanh cảm giác cơ thể của cô không tự chủ được mà cúi gần đến Lục Uyển Đình "Lục tổng nhà em sẽ không đi làm cái chuyện nghe lén này, nhất định là Vân Tạ nói cho chị nghe."

Lục Uyển Đình cười nhắm mắt, "Không, chị sẽ làm như vậy." Cô ôm chặt lấy Kỳ Thanh, "Em và em gái của chị nói chuyện với nhau, chị cũng sẽ ghen."

Cô không nghe lén người khác nói chuyện, nhưng Kỳ Thanh là ngoại lệ, ai ở bên cạnh với Kỳ Thanh, cô sẽ ghen.

Ngay cả mẹ cô lôi kéo nắm tay Kỳ Thanh nói chuyện, trong lòng cô cũng trộm ăn dấm.

Kỳ Thanh hơi giật mình, nở nụ cười, "Hoá ra là như vậy chị mới biết được em thừ thời đại học đã yêu thầm chị." Cô ở bên môi Lục Uyển Đình ngửi ngửi, "Nhưng mà, em không có ngửi được mùi dấm, chỉ ngửi được mùi rượu." Cô hôn nhẹ lên môi Lục Uyển Đình rồi lại tách ra, cảm giác vừa gần rồi lại xa.

Nụ hôn ngắn như vậy cũng đủ làm người dưới thân run lên, hô hấp Lục Uyển Đình trở nên nặng nề, nhẹ nhàng kêu tên Kỳ Thanh, "Kỳ Thanh ~"

Âm cuối được kéo dài như một con mèo đang kêu, kêu đến tâm Kỳ Thanh đều mềm.

Từ nụ hôn ngắn chuyển sang nụ hôn triền miên.

Mùi mẫn với nhau cả kỳ nghỉ rồi, nhớ lại mấy ngày vừa qua, Kỳ Thanh che mặt lại, cô với Lục Uyển Đình hình như đa số đều ở trường giường mà cùng qua kỳ nghỉ.

Trong nhà tắm truyền ra tiếng nước, Lục Uyển Đình đã rời giường, nghe tiếng nước từ nhà tắm, Kỳ Thanh nhìn qua cửa nhà tắm, mặc áo ngủ vào, xốc chăn đi xuống giường.

Cửa không có khoá, Kỳ Thanh cầm lấy tay nắm, mở cửa ra.

Lục Uyển Đình quay đầu nhìn lại, thấy Kỳ Thanh, cô đem mái tóc đang ướt vén qua sau vai, cười ôn nhu với Kỳ Thanh, "Phu nhân, muốn cùng nhau tắm sao?"

Kỳ Thanh đi qua, Lục Uyển Đình lập tức duỗi tay kéo người vào trong, nước từ trên chảy xuống làm ướt áo ngủ của Kỳ Thanh.

Hai người lại mùi mẫn thân mật với nhau sau đó mới tắm rửa đàng hoàng, ăn sáng xong cả hai cùng đến công ty.

Buổi sáng còn có cuộc họp thường kỳ với cấp lãnh đạo, lúc Lục Uyển Đình đến công ty, trợ lý Tô đã ở trong văn phòng chờ cô.

"Trải qua kỳ nghỉ thế nào?" Lục Uyển Đình mở két sắt, đem chiếc nhẫn chưa được dùng bỏ lại vào trong hộp nhẫn.

Trợ lý Tô ôm văn kiện đứng ở cạnh bàn, mặt tràn đầy cảnh xuân, khoá mắt còn cong lên, trên mặt như muốn viết mấy chữ... đang trong thời kỳ yêu đương cuồng nhiệt.

Suốt kỳ nghỉ cô đều ở cùng Tần Phụ Tuyết.

"Em và em ấy ở chung."

Lục Uyển Đình kinh ngạc, cô đóng két sắt lại, xoay người đi qua, "Nhanh như vậy sao?"

"Nhanh sao chị?" Trợ lý Tô rút một phần văn kiện đưa qua, "So với tốc độ chị và phu nhân đi đăng ký kết hôn, tốc độ của em với Phụ Tuyết còn tính là chậm."

Lục Uyển Đình mở văn kiện nhìn lướt qua, cô và Kỳ Thanh từ khi thích lẫn nhau, mất hết tám năm, Lục Uyển Đình khép văn kiện trước mặt lại, "Vậy bọn em tính bao lâu sẽ kết hôn?"

"Em... không biết."

So với kết hôn rồi ly hôn thì yêu đương càng dễ chia tay hơn, nghe Lục tổng hỏi vậy, trong lòng trợ lý Tô có cảm giác âu lo.

Làm sao bây giờ, hiện tại cô muốn cùng Tần Phụ Tuyết lãnh chứng!

Giống như Lục tổng và Kỳ tổng, lãnh chứng xong rồi thoải mái mà yêu đương với nhau.

Cái suy nghĩ này, áp như thế nào cũng không áp xuống được, lúc mở họp, trong đầu cô cũng chỉ nghĩ làm sao cùng Tần Phụ Tuyết đi lãnh chứng.

Cô muốn đem bạn gái biến thành vị hôn thê, thành bà xã, những vị trí nào có thể sở hữu thì cho chiếm trước.

Sau khi đến công ty, như thường lệ, Kỳ Thanh mở cuộc họp. Cuộc họp lần này đề cập đến cơ cấu công ty, không có bất cứ dị nghị nào, cơ cấu mới thứ hai sẽ có hiệu lực.

Họp xong, Kỳ Thanh trở về văn phòng, trợ lý Hoa đem chồng văn kiện cao như núi đưa vào trong văn phòng của cô.

Kỳ Thanh có hỏi Lục Uyển Đình đang bận gì, nhận được tin nhắn mở họp, cô ngoan ngoãn xử lý văn kiện, không đi quấy rầy.

Cuộc họp lãnh đạo, chủ ý thảo luận các kế hoạch sắp tới của công ty, xác định phương hướng.

Chiếc nhẫn phỉ thuý trên tay trái của cô, làm cho người ta không chú ý cũng không được, luôn có ánh mắt nhìn cô, Lục Uyển Đình tạm dừng cuộc họp lại.

"Đây là nhẫn mà phu nhân nhà tôi cầu hôn tôi." Cô giơ tay lên, trên khoé môi còn nụ cười, nhìn mọi người mà tuyên bố, "Tháng 5 năm sau, chúng tôi sẽ tổ chức hôn lễ."

Truyện convert hay : Bộ Đội Đặc Chủng Vương Ở Sơn Thôn
Chương Trước/200Chương Sau

Theo Dõi