Chương Trước/200Chương Sau

Phu Nhân, Hôm Nay Chị Đã Thích Em Chưa?

Chương 84: Sụp Đổ

Ở tập đoàn Lục Thị, mỗi một phòng họp, đều có cài thiết bị nghe lén, Lục Uyển Đình không nghĩ đến có một ngày cô lại phải dùng cách này để phát hiện ra được sự thật mà cô muốn biết.

Cô đứng ở cửa nhìn Kỳ Thanh, trong lòng có hàng vạn cảm xúc cùng kích động. Trên mặt lại thể hiện ra như mình cái gì cũng không biết, không nghe "Các em nói xong rồi sao?"

"Ân, nói xong rồi." Kỳ Thanh cười trả lời, nhận thấy Lục Uyển Đình không có gì khác thường, Lục Vân Tạ cũng đứng ở phía sau, Kỳ Thanh quay đầu nhìn Lục Vân Tạ, Lục Vân Tạ ngầm hiểu, cô sẽ không nói cho chị cô.

Độ đáng tin cậy của cô em chồng là 0%.

Ở trước mặt chị gái, Lục Vân Tạ làm sao mà chống đỡ nổi được 3 phút.

Lục Vân Tạ cũng biết, bản thân cô mà nghe chị gái hỏi, cô và Kỳ Thanh ở trong phòng họp nói cái gì, lần thứ nhất cô sẽ nói cho có lệ, nhưng hỏi lại lần nữa, cô sẽ ngoan ngoãn thẳng thắng thật thà mà trả lời hết.

Trước khi bị hỏi, Lục Vân Tạ thức thời mà chạy

"À chị, em mới nhận được tin nhắn của giảng viên, giữa trưa muốn mở họp." Chị cô không nói gì, cô nói tiếp "Ngày mai, phải thuyết trình rồi, hôm nay là ngày cuối sửa lại."

Chuyện thuyết trình luận án tốt nghiệp, cô đã nói cho chị cô biết, cô nói vậy chắc chắn chị cô sẽ không hoài nghi cô nói dối.

"Em đi cho kịp giờ, em đi trước đây." Nói xong liền chạy mất, bỏ Kỳ Thanh ở lại.

Hi vọng ngày mai cô quay lại, chị cô đã quên mất chuyện hôm nay.

Chị cần chị cô không hỏi, cô đảm bảo chính cô sẽ không nói gì.

"Em phải đi sao?" Lục Uyển Đình ổn định được tấm trí của mình, đi đến gần Kỳ Thanh.

Không được, muốn ổn cũng không được.

Mỗi một bước đến gần Kỳ Thanh, thì tim lại không khống chế mà đập nhanh hơn, trong đầu không ngừng vang lên lời nói của Kỳ Thanh.

Không phải nửa tháng, không phải sáu năm, mà là 8 năm, từ khi sinh ra đến nay tôi chỉ thích một người, người kia chính là chị em...

Lần đầu ngủ chung với nhau, cô hỏi Kỳ Thanh có người thích hay không, Kỳ Thanh trả lời với cô "Chúng ta đã kết hôn."

Những lời Kỳ Thanh nói ra, những chuyện đã làm, đã sớm lộ ra là Kỳ Thanh đã thích cô rất lâu rồi.

Cô, vì sao lại không nhận ra?

Không, cô có nhận ra, cô có hoài nghi, cũng tại lúc đầu Kỳ Thanh nói với cô, là em ấy không thích cô, em ấy là vì công ty, cô mới không tin, sợ tự mình đa tình.

Kỳ Thanh ôm lấy cánh tay Lục Uyển Đình, kéo cô ra hướng thang máy. "Nếu chị đã tới đây thì tiễn em đến thang máy đi."

Phòng họp nhỏ rất gần thang máy, Lục Uyển Đình nghiêng đầu nhìn Kỳ Thanh, Kỳ Thanh che giấu tốt quá, nếu không phải chính tai cô nghe được, thì không biết bao lâu nữa cô mới biết được Kỳ Thanh đã thích cô bao lâu?

"Kỳ Thanh." Lục Đình gọi Kỳ Thanh một tiếng, Kỳ Thanh quay đầu thì cằm đã nắm lấy, ánh mắt Lục Uyển Đình sáng rõ nhìn cô.

Muốn làm cái gì, trong lòng đã tự hiểu.

"Nơi này là..." Lúc thang máy mở cửa, Lục Uyển Đình đã hôn lên đôi môi cô, đem lời nói thổi ngược lại vào trong miệng cô.

Đinh...tiếng cửa thang máy nhắc nhở, rồi lại từ từ khép lại, Lục Uyển Đình ôm chặt lấy Kỳ Thanh, cảm xác dâng trào, cuồng nhiệt mà hôn lấy đôi môi kia.

Đinh...tiếng thang máy cách đó không xa vang lên.

Lúc này, tiếng thang máy là thang máy của nhân viên.

Cửa thang máy mở ra, phó tổng Thẩm cùng vài vị giám đốc đang thảo luận mới nhau, phó tổng Thẩm đứng ở trước, mới vừa nhấc đầu ra khỏi cửa, nhìn thấy cảnh không nên thấy, lập tức giang đôi tay ra, dùng thân thể là che lấp cửa tháng máy, hạ giọng "Quay vào đi!"

Cả cơ thể của phó tổng Thẩm chặn cửa thang máy, thân lùn người béo nên che được cả cái cửa, vài vị giám đốc hoang mang muốn nhìn ra ngoài, phó tổng Thẩm dương cung mua kiếm áp lại đám người phía sau, mấy vị giám đốc đều bị hắn đẩy vào trong, thiếu chút nữa là ngã chống vó.

Phó tổng Thẩm nhấn nút đóng cửa thang máy lại, chờ cửa thang máy đóng lại rồi mới nhẹ nhàng thở ra, vài vị giám đốc khó hiểu: "Lục tổng ở bên ngoài mà."

Bọn họ chính là tới tìm Lục tổng, Lục tổng ở ngoài đó vì sao lại không thể ra? Mấy gương mặt đăm chiêu nhìn phó tổng Thẩm.

Phó tổng Thẩm đỏ hết cả mặt lên, tuổi đã lớn rồi còn làm hành động không đúng đắng nói "Kỳ tổng cũng ở đó..."

Được rồi, bọn họ hiểu rồi.

"Vậy khi nào chúng ta đi ra ngoài tìm Lục tổng?" Cũng không thể cứ đứng ở đây chờ.

Thang máy nhoáng lên, bắt đầu đi xuống dưới, ở tầng dưới có người nhấn sử dụng thang máy.

Phó tổng Thẩm ấn tầng lầu dưới , thang máy rất nhanh dừng lại, phó tổng Thẩm đi ra ngoài chỉ chỉ thang bộ "Đi ra thang bộ đứng đi, ở đó chờ lát, chắc Kỳ tổng sắp đi rồi."

"Em nghe được tiếng phó tổng Thẩm." Kỳ Thanh đối với giọng nói của người này có ấn tượng khắc sâu, cô thở gấp, bám vào vai Lục Uyển Đình, sắc mặt hồng hào, ngước mắt nhìn vào ánh mắt nóng bỏng của Lục Uyển Đình, cơ thể bất giác mà rùng mình.

Lục Uyển Đình sao lại không thông báo gì hết, đột ngột hôn cô như vậy.

Còn lại ở cửa thang máy nữa chứ, lúc nào nhân viên cũng có thể đi lên.

Lục Uyển Đình nuốt nước miếng, cổ họng nhấp lên nhấp xuống, tiếng nuốt nước miếng đến bên tai Kỳ Thanh, chọc cho ý thức của Kỳ Thanh điêu đứng, nhìn thấy vệt nước trên môi Lục Uyển Đình, cái đầu đang nóng của Kỳ Thanh lập tức nghĩ đến việc hôn lên để lau cái dấu vết kia. Nghĩ là làm a, Kỳ Thanh đã khác xưa.

Ở trên vách tường ốp gạch men sứ, phản chiếu hình ảnh của hai người, trợ lý Tô nhìn thấy, hơi sửng sốt, nhìn thấy Lục tổng và Kỳ tổng, cong lưng mà chạy, khom lưng lùi lại từng bước một, trở về văn phòng mình.

Thư ký Phó buồn cười, lên tiếng định hỏi trợ lý Tô sao vậy thì đã bị phát cho một ánh mắt lạnh lùng, ngón trỏ dựng lên trước môi, làm vẻ mặt nghiêm trọng tới mức nụ cười trên mặt thư ký Phó tắt luôn.

Hôn rồi ngừng, ngừng rồi hôn, hai đôi vợ vợ son đứng trước thang máy thật lâu, chân Kỳ Thanh không vì mỏi nhưng vì đê mê mà nhũn ra bước đi không nổi, dựa vào trên tường mà há miệng thở dốc, Lục Uyển Đình dán vào người cô, giọng nói cũng tiếng được tiếng mất "Vân Tạ, kéo em vào phòng họp nói chuyện gì?"

Hoá ra là ghen, cho nên mới ở đây mà hôn cô điên cuồng.

Kỳ Thanh cười lắc đầu, "Không thể nói cho chị nha, đó là bí mật." Sợ Lục Uyển Đình hiểu lầm, Kỳ Thanh ôm mặt Lục Uyển Đình, mà hôn hôn lên đó "Em với con bé là quan hệ chị dâu em chồng. Tâm của em đều ở đây nè."

Lục Uyển Đình đè tay Kỳ Thanh lại, chậm rãi nói "Chị dâu, chị với chị tôi hai năm rồi chưa làm gì đi."

"...quyển tiểu thuyết kia em chỉ nhìn câu đầu thì không xem nữa." Kỳ Thanh ngượng ngùng rũ mắt.

Lục Uyển Đình dán lên bên tai cô, cười nói "Phải không?" Xoa xoa đầu tóc "Thật sự, em không nói cho tôi biết bọn em nói gì à?"

Hơi thở gần trong gang tấc, phảng phất lên da, Kỳ Thanh cảm giác ngứa, theo bản năng mà quay đầu, đối diện với đôi mắt thâm thuý kia của Lục Uyển Đình. Trong lòng có gì đó rơi rớt, cô có cảm giác, Lục Uyển Đình biết cô và Lục Vân Tạ nói cái gì.

Đương sự biết được đã trốn mất, Lục Uyển Đình không có khả năng biết.

"Em phải đi về công ty." Kỳ Thanh lấy điện thoại ra nhìn, trên màn hình đều là tin nhắn, cô đưa cho Lục Uyển Đình xem "Trợ lý Hoa tìm em, trong công ty có rất nhiều việc."

"Được rồi." Lục Uyển Đình buông cô ra, giúp cô nhấn nút thang máy "Aizz, phu nhân cùa tôi với em gái tôi, có bí mật không thèm nói cho tôi biết."

Bí mật này còn không nhỏ.

Nhờ cuộc nói chuyện hôm nay, lúc không có cô ở bên cạnh hai người này, Kỳ Thanh đã nói không ít chuyện thời đại học cho em gái cô nghe.

Thang máy vẫn luôn đứng lại ở tầng này, nhấn một cái liền mở, Kỳ Thanh đi vào thang máy, xoay người nhìn ngoài cửa khẽ oán, vui vẻ mà trêu chọc "Lục tổng, chị OOC rồi."

*OOC là viết tắt của Out of character, ám chỉ Lục Uyển Đình đang làm những chuyện vượt ngoài tính cách ban đầu.

Lục Uyển Đình thu hồi vẻ khổ sở, câu môi cười "Về sau sẽ càng lợi hại hơn."

Kỳ Thanh sửng sốt, tâm thình thịch muốn nổ tung, nụ cười này của Lục Uyển Đình, thật nguy hiểm.

Tiễn Kỳ Thanh đi rồi, Lục Uyển Đình sửa sang lại quần áo đã làm cho nhăn nhúm, xoay người về lại văn phòng.

Nghe được tiếng bước chân trên hành lang, phó tổng Thẩm vẩy tay, "Xong rồi, xong rồi, chúng ta có thể đi tìm Lục tổng."

Lục Vân Tạ không có đi khỏi công ty, cô ở dưới sảnh lớn chờ Kỳ Thanh, nhìn đồng hồ, giờ này Kỳ Thanh còn chưa xuống.

"Hơn hai mươi phút rồi, sao còn chưa xuống dưới?" Lục Vân Tạ nôn nóng gõ gõ cái bàn, trong lòng bất an nói thầm.

Lễ tân đang nói chuyện phiếm trong nhóm chat hăng say, bị tiếng gõ bàn làm hoảng sợ, điện thoại rơi khỏi tay rớt xuống bàn.

Lục Vân Tạ liếc nhìn lễ tân một cái, tiếp tục nhìn thang máy.

Lúc cô đang thiết tha mong chờ, cuối cùng cửa thang máy cũng mở.

"Kỳ Thanh." Lục Vân Tạ bước nhanh qua "Chị làm gì mà lâu xuống vậy?"

Kỳ Thanh? Ánh mắt của lễ tân thật vi dịu, nhị tiểu thư gọi Kỳ tổng không đúng lắm.

Nếu không gọi là Kỳ tổng cũng nên gọi là chị dâu chứ.

"Em không phải đi đến trường rồi sao?" Kỳ Thanh không trả lời mà hỏi ngược lại

Lục Vân Tạ sóng vai đi bên cạnh, vừa đi vừa nói chuyện: "Tôi lừa chị tôi thôi, sợ chị ấy hỏi. Nhưng mà thật sự lúc sau đúng là có nhận được tin nhắn từ bạn học, buổi chiều mở họp lớp với giảng viên."

Lễ Tân nhìn theo bóng dáng của hai người, cảm giác như là cô đã biết được một bí mật lớn.

Nhị tiểu thư và Kỳ tổng quan hệ thật không bình thường, vì Kỳ tổng lừa Lục tổng.

Cảm thấy cốt truyện thật cẩu huyết!

Nhất định là do cô nghĩ nhiều rồi.

Lục Uyển Đình vào văn phòng không bao lâu, phó tổng Thẩm mang theo vài vị giám đốc gõ cửa văn phòng cô, Lục Uyển Đình nhìn các giám đốc, mấy người này đều là người phụ trách công việc với tập đoàn Thêm Phong. Buông bút máy hỏi phó tổng Thẩm: "Có việc gì?"

Phó tổng Thẩm mặt cười tươi "Phó tổng Cận phát thiệp mời cho chúng tôi, buổi tối có tiệc rượu mời chúng tôi cùng đi."

Trợ lý Tô gõ cửa, nói "Lục tổng, phó tổng Cận gọi điện thoại đến, mời chị buổi tối tham gia tiệc rượu, người tham gia đều là những người có quan hệ hợp tác với Thêm Phong."

Tập đoàn Thêm Phong thường xuyên mở tiệc rượu, tiệc rượu này có tên là Tiệc rượu giới kinh doanh.

"Phó tổng Thẩm mới vừa nói cho tôi rồi." Lục Uyển Đình không tỏ thái độ gì, ánh mắt đang nhìn trợ lý Tô dời qua phó tổng Thẩm "Ông tiếp tục nói đi."

Kỳ Thanh và Lục Vân Tạ ở bãi đỗ xe đường ai nấy đi, ngồi trên xe, lại nhớ đến hình ảnh ở trước thang máy vừa rồi.

Cảm giác ấm áp ở trên môi vẫn còn lưu lại, tim Kỳ Thanh cứ như vậy mà đập thình thịch không ổn định, Kỳ Thanh che ngực lại, Lục Uyển Đình ngày càng thích cô rồi.

Buổi chiều, gần tới giờ tan làm, Kỳ Thanh nhận được tin nhắn của Lục Uyển Đình, đêm nay Lục Uyển Đình tham gia tiệc rượu của Thêm Phong.

Kỳ Thanh đang bận rộn nhưng ngừng lại, gọi cho Lục Uyển Đình, "Chị đi một mình?" Tròng lòng cô lại bất an, vấn đề mấu chốt là, tiệc rượu của tập đoàn Thêm Phong.

Đầu điện thoại bên kia hơi trầm ngâm, Lục Uyển Đình cười khẽ "Có phó tổng Thẩm với mấy giám đốc, có trợ lý Tô nữa."

Tiểu Lương đang lái xe, trợ lý Tô đang ngồi ở ghế phụ phía trước, Lục Uyển Đình nhìn hai người, rồi hỏi Kỳ Thanh: "Buổi tối, em có rảnh không? Tiệc rượu có thể mang theo người thân, nếu em rảnh thì đi cùng tôi."

Kỳ Giang Khoa Học Kỹ Thuật cùng tập đoàn Thêm Phong không quan hệ hợp tác gì với nhau, cũng không có tên trong danh sách mời.

Nhìn trên bàn còn rất nhiều việc, Kỳ Thanh nói "Có rảnh."

Trợ lý Hoa ngẩng đầu nhìn cô một cái, yên lặng mà đóng văn kiện lại, nhỏ giọng phá đám: "Kỳ tổng, chị không có rảnh, chị còn rất nhiều công việc cần làm."

Kỳ Thanh liếc cô nàng một cái, cười nói với Lục Uyển Đình: "Em trực tiếp qua đó tìm chị, chị gửi địa chỉ cho em đi."

Truyện convert hay : Trọng Sinh 80 Cẩm Tú Thịnh Hôn
Chương Trước/200Chương Sau

Theo Dõi