Chương Trước/144Chương Sau

Sao Tôi Có Thể Thích Cậu Ta Được?

Chương 143: Ngoại Truyện 5

♦ Tổ hợp Mò Cá ( Tổ hợp Mạch Ngọc) ♦

Hầu Mạch và mẹ Hầu đều là những tài năng khoa học kĩ thuật tiêu chuẩn, sau khi lên đại học phương diện này lại càng thêm phát triển vượt bậc.

Hắn nhìn thấy một cái băng đô tai mèo rất thú vị ở trên mạng, băng đô có thể cảm ứng được cảm xúc của con người, ví dụ như khi thất vọng tai sẽ cụp xuống, khi vui tai sẽ rung rung.

Hắn cảm thấy loại băng đô này rất thích hợp với Tùy Hầu Ngọc, dù sao Ngọc ca của hắn là một tên biệt nữu, nhiều khi miệng không bằng với lóng.

Đáng tiếc sản phẩm này không thể đặt hàng ở trên mạng nữa, hắn bèn tự làm một cái.

Hình thức nguyên mẫu là cái băng đô tai mèo mà Lữ Ngạn Hâm đưa cho Tùy Hầu Ngọc, lại mua thêm một đống linh kiện tiến hành lắp ráp.

Vào lúc không có lịch huấn luyện, hắn sẽ đâm đầu vào trong phòng thí nghiệm làm phát minh nhỏ của mình. Bản đầu tiên làm hơi lố, nhìn giống như đeo một cái nón tai mèo, tai mèo trông rất dư thừa, băng đô bị hắn phá đến mức hoàn toàn thay đổi.

Hắn bắt đầu thử cải tiến, giản lược bớt.

Có bản đầu tiên làm kinh nghiệm, bản thứ hai được tiến hành vô cùng thuận lợi.

Làm xong rồi, hắn cầm băng đô đi tới nhà của Tùy Hầu Ngọc.

Sau khi Tùy Hầu Ngọc lên đại học, Tùy Lẫm giữ lời hứa, mua một căn nhà cho Tùy Hầu Ngọc thật.

Cũng thiệt cho Tùy Lẫm tính hay quên, đến khi Tùy Hầu Ngọc lên đại học mới nhớ ra phải thực hiện lời hứa, làm cho căn nhà vốn ở tỉnh thăng cấp thành căn nhà ở Bắc Kinh. Sau khi mua xong, mẹ kế của Tùy Hầu Ngọc còn cãi nhau ầm ĩ với Tùy Lẫm.

Mua nhà ở Bắc Kinh quả thật không phải là một khoản chi nhỏ, Tùy Lẫm còn phải mua những hai căn, Tùy Hầu Ngọc một căn, Hầu Mạch một căn, mẹ kế Tùy Hầu Ngọc không làm ầm lên thì mới lạ.

Hầu Mạch cũng không muốn, hắn không có lý do gì để lấy một căn nhà của người ta.

Hắn lén gọi điện thoại cho Tùy Lẫm, nói nếu có hai căn nhà thì hắn sẽ không thể ở chung với Tùy Hầu Ngọc. Lúc này Tùy Lẫm mới không mua nhà cho hắn nữa.

Tùy Hầu Ngọc và Hầu Mạch không học cùng ngành, cũng không ở chung phòng ngủ.

Khi hai người muốn ở bên nhau thì sẽ tới đây ở hai ngày, làm ít chuyện người yêu làm với nhau.

Làm đến mức… tinh bì lực tẫn rồi thì lại chia ra mỗi người ở trong phòng ngủ của mình nuôi “tinh”, phục hồi tinh thần.

Hắn mở khóa vân tay ra, sau khi đi vào nhà người đầu tiên ra đón tiếp hắn là Đại ca.

Hắn chỉ có thể giơ cái túi trong tay ra, nói: “Mua rồi mua rồi! Ầy, buổi tối không được quấy rối, nghe chưa?”

Nói xong, hắn mở đồ hộp ra, đặt vào trong góc.

Đại ca kêu hai tiếng “meo meo”, ngoe nguẩy đuôi rồi đi ăn đồ hộp.

Hắn đi vào trong phòng, nhìn thấy trong phòng hơi lộn xộn, quần áo rải rác trên mặt đất từ phòng khách đến cửa phòng tắm.

Chắc là Tùy Hầu Ngọc ở bên ngoài cảm thấy nóng, sau khi về nhà liền cởi quần áo ra rồi đi tắm rửa luôn.

Hắn đứng ở cửa phòng tắm kêu lên: “Ngọc ca, anh về rồi.”

Tiếng nước trong phòng tắm ngừng lại, sau đó cửa phòng tắm mở ra, Tùy Hầu Ngọc thò đầu ra nhìn hắn một chút, sau đó vươn tay ra kéo hắn vào trong phòng tắm.

Tùy Hầu Ngọc vừa hôn hắn vừa nắm quần áo của hắn.

Trên tay và cánh tay của Tùy Hầu Ngọc còn dính nước, trong lúc hoạt động thì làm ướt đồ của hắn, để lại một mảng mờ.

Hắn phối hợp đưa tay ra, quần áo sau khi rời khỏi cơ thể thì bị ném tùy tiện lên mặt đất, hắn và Tùy Hầu Ngọc ôm nhau, cùng nhau tắm rửa.

Tùy Hầu Ngọc ôm hắn, dựa đầu lên vai hắn lầm bầm: “Lắp một cái bồn tắm lớn đi.”

“Ừm, được, mấy ngày nữa anh sẽ liên hệ với công ty lắp đặt đổi đường ống.”

Nhà này có hai phòng, lúc trước là nhà cưới của một đôi tình nhân.

Nhưng cặp đôi này Bắc phiêu thất bại nên định bán nhà về quê, sau đó nhà được Tùy Hầu Ngọc mua lại.

Bắc phiêu: chỉ những người từ vùng khác đến Bắc Kinh làm ăn sinh sống.

Điều thú vị là cặp đôi này Bắc phiêu năm năm, tiền tiết kiệm chỉ được mười mấy vạn, nhưng giá nhà thì lại tăng mấy trăm vạn, sau khi về quê là có thể tự mình mở cửa hàng rồi.

Tắm rửa xong, Tùy Hầu Ngọc ngồi xổm ở trước ngăn tủ tìm kiếm, nói: “Không có bao cao su.”

“Chúng ta dùng nhanh như vậy, Tang Hiến hâm mộ lắm đây.” Hầu Mạch vừa cười vừa nói, đi tới phủ thêm khăn tắm cho Tùy Hầu Ngọc.

“Sang năm Nhiễm Thuật cũng đến đây, cậu ấy học lại rất tốt, cũng đang cố gắng học văn hóa.”

“Yêu xa một năm, hai người bọn họ khổ sở thật đấy. Em nói xem ở hai nơi như thế, bọn họ liệu có ầm ĩ chia tay không?”

“Không…” Tùy Hầu Ngọc quấn khăn tắm lên đi ra ngoài, đi đến trước tủ lạnh mở tủ ra, lấy ra một bình nước lạnh uống một ngụm, nói: “Gần đây Nhiễm Thuật rất ngoan ngoãn hiểu chuyện, mỗi ngày đều “nhớ anh”, “moa moa ta”, làm nũng bán manh.”

Hầu Mạch đi đến phía sau cậu, lấy đi nước đã uống một nửa từ trong tay cậu, uống hai ngụm, sau đó lại vặn nắp lại.

Hai người liếc nhau một cái, đều hiểu hai người kia đang làm gì.

Yêu xa như thế này, nếu nói chia tay có khi sẽ chia tay thật. Nhiễm Thuật không ngốc, đương nhiên sẽ biết chuyện này, cho nên sau khi tách ra bèn rất ngoan.

Hầu Mạch giúp Tùy Hầu Ngọc sấy khô tóc xong thì giúp cậu đeo lên băng đô tự làm, nói: “Anh đã cải tiến cho nó một chút, nó có thể động đậy.”

Cũng không đề cập đến chuyện nó có thể cảm ứng cảm xúc.

“Loè loẹt…” Tùy Hầu Ngọc lầm bầm một câu, nhưng cũng không lấy xuống.

Băng đô tai mèo giống như là vùi vào trong mái tóc dày, đuôi tóc xoăn đè lên trên tai mèo làm tăng thêm không ít vẻ đáng yêu.

Hầu Mạch mặc áo ngủ vào, buộc tạp dề lên, đi vào trong phòng bếp hỏi: “Tối nay em muốn ăn gì?”

“Tùy anh.” Tùy Hầu Ngọc quấn khăn tắm ngồi ở bên cạnh bức tường cao đến nửa người bên ngoài căn bếp mở, hai tay khoác lên trên tường, chống cằm nhìn Hầu Mạch nấu ăn.

Hầu Mạch mở tủ lạnh ra, nhìn một lát rồi hỏi: “Có muốn ăn trứng xào cà chua không?”

“Ò… Được.”

Hầu Mạch nhìn đầu của cậu một chút, tai cụp xuống dưới rồi, thế là lại hỏi: “Gà ba cốc thì sao?”

*Một món ăn của Đài Loan: https://bkimg.cdn.bcebos.com/pic/6c224f4a20a44623e29ad23b9622720e0cf3d713?x-bce-process=image/watermark,image_d2F0ZXIvYmFpa2U5Mg==,g_7,xp_5,yp_5/format,f_auto

Hỏi xong lại quay đầu nhìn cậu, nhìn thấy tai trên đầu cậu đang đung đưa, trả lời cũng rất bình thản: “Cũng được.”

Hầu Mạch rất nhanh sửa sang nguyên liệu làm gà ba cốc.

Hầu Mạch lại nhìn một chút, hỏi: “Cần tây xào tôm bóc vỏ?”

Tai trên đỉnh đầu Tùy Hầu Ngọc lại cụp xuống.

Lúc này Hầu Mạch mới nói: “Em ăn chút rau củ đi, anh làm cho em đấy!”

“Ò.” Tùy Hầu Ngọc phờ phạc trả lời.

Hầu Mạch lấy nguyên liệu nấu ăn ra đặt trên thớt, sau đó đi tới hôn nhẹ môi Tùy Hầu Ngọc, sau khi tách ra liền nhìn thấy tai mèo trên đầu hắn đang lắc lư vô cùng vui vẻ.

Bị nhìn một hồi, tai mèo trên đầu cậu dừng lại, Hầu Mạch lại nhanh chóng hôn một cái, tai lại lắc lư.

Nhưng Tùy Hầu Ngọc lại nói: “Anh có phiền không thế? Nấu ăn nhanh lên!”

Siêu hung dữ.

“Ừm, được.” Hầu Mạch nhìn chằm chằm tai trên đầu cậu một lát rồi nhịn cười đi nấu ăn tiếp.

Sau khi nấu xong, Hầu Mạch bưng thức ăn lên trên bàn ăn, nhìn thoáng qua Tùy Hầu Ngọc hỏi: “Em không mặc quần áo à?”

“Lát nữa cũng phải cởi…”

“Không có bao cao su, hôm nay đừng làm chuyện đó vậy.” Hầu Mạch nói xong thì đi vào phòng ngủ lấy áo ngủ giúp Tùy Hầu Ngọc.

Hắn đi ra thì nhìn thấy Tùy Hầu Ngọc đang cắm đầu ăn cơm, tai trên đỉnh đầu cụp xuống thấp nhất trong ngày hôm nay.

Hắn chần chừ một chút, dụ dỗ nói: “Khi nãy lúc tắm rửa không phải đã làm một lần rồi à?”

“Ừm.” Tùy Hầu Ngọc đáp lại, “Biết rồi, em không để ý nhiều đâu.”

Hắn nhìn tai cụp xuống trên đầu Tùy Hầu Ngọc, chần chờ một chút lại hỏi: “Vậy… em đừng cưỡi ngựa, cũng đừng quặp eo anh, anh không bắn vào trong được không?”

Tùy Hầu Ngọc đỉnh đầu tai run lên, bất quá vẫn là lãnh đạm trả lời: “Không quan trọng, thích thì làm không thì thôi.”

“Giữa tháng sau có thi đấu, chúng ta còn có hai tuần để làm càn, cho nên chắc chắn sẽ thỏa mãn em, được không?” Hắn lại hỏi.

Tai trên đầu Tùy Hầu Ngọc lại đong đưa, sau đó cậu lạnh nhạt đáp lại: “Ừm.”

Vận động viên sẽ tiết chế vào kì thi đấu à?

Nhìn những tin tức như vận động viên tiêu thụ 45 vạn vào thế vận hội Olympic là biết.

Nhưng hai người bọn họ cần tiết chế, bởi vì làm quá mức thì Tùy Hầu Ngọc sẽ bị chuột rút, ảnh hưởng thành tích thi đấu.

Hắn giúp Tùy Hầu Ngọc mặc áo ngủ vào, Tùy Hầu Ngọc thuận thế đỡ lấy băng đô, hỏi tiếp: “Nó sẽ lắc mãi à?”

“Lâu lâu.” Hắn trả lời.

Tùy Hầu Ngọc cầm băng đô xuống đeo lên đầu Hầu Mạch, nhìn chằm chằm băng đô một lát, nói: “Nó đang lắc liên tục kìa.”

Băng đô tai mèo vừa đeo lên đầu Hầu Mạch, bắt đầu từ lúc đeo lên đến lúc cơm nước xong xuôi, tai mèo lắc liên tục, vô cùng vui vẻ.

Hầu Mạch hơi xấu hổ, nói: “Ở bên cạnh em là đã rất vui rồi.”

“Ừm?”

“Không có gì.” Hầu Mạch bưng bát đũa vào trong phòng bếp rửa chén.

Tùy Hầu Ngọc đột nhiên chạy tới, buộc một cái vòng cổ có chuông ở trên cổ hắn.

Trên vòng cổ còn có một cái móc nhỏ, có thể móc một sợi dây thừng.

Tùy Hầu Ngọc cầm dây thừng làm cho hắn cúi người xuống, Tùy Hầu Ngọc nhanh chóng hôn một cái lên trên môi của hắn.

Hôn xong, Tùy Hầu Ngọc kinh ngạc nhìn chằm chằm băng đô tai mèo nói: “Nó có thể lắc nhanh như vậy à?”

“Ây…” Hầu Mạch xấu hổ đến mức không biết nên nói gì cho phải.

Tùy Hầu Ngọc lại hôn hắn một chút, nhìn tai mèo trên đầu hắn lắc qua lắc lại, cảm thấy rất thú vị.

Sau đó, Tùy Hầu Ngọc cầm dây thừng kéo hắn ra ngoài.

“Vẫn chưa rửa xong mà.” Hắn vội vàng nói.

“Hứ!” Lúc này Tùy Hầu Ngọc mới buông dây thừng ra, đi ra ngoài.

Hắn rửa bát xong, đi ra ngoài thì nhìn thấy Tùy Hầu Ngọc đang ngồi ở trên ghế sô pha gọi điện thoại cho Nhiễm Thuật.

Hắn bắt đầu dọn dẹp phòng ốc, dọn dẹp gần xong rồi mà Tùy Hầu Ngọc vẫn chưa cúp điện thoại.

Hắn chỉ có thể ngồi ở bên cạnh Tùy Hầu Ngọc, mắt lom lom nhìn cậu.

Tùy Hầu Ngọc chú ý tới tai mèo trên đầu hắn bất động, còn cụp xuống dưới, thế là đưa tay chọc chọc tai mèo, vẫn không nhúc nhích như cũ.

“Có cô gái nào đó theo đuổi Tang Hiến không phải là rất bình thường à? Anh ta vốn là loại người có dáng vẻ trông thận có vẻ tốt, người cao, về bề ngoài cũng được.” Tùy Hầu Ngọc trả lời Nhiễm Thuật.

Nhiễm Thuật kêu la ở đầu điện thoại bên kia: “Không phải là anh ấy sẽ không ra khỏi phòng ngủ à? Anh ấy ra ngoài đánh bóng rổ làm gì! Không phải là đang trêu ong ghẹo bướm à?! Anh ấy không cần mặt mũi nữa rồi!”

“Ừm ừm.” Tùy Hầu Ngọc nhận ra Hầu Mạch không còn kiên nhẫn nữa, chỉ có thể trả lời: “Tớ cảm thấy cậu cần phải gọi điện thoại nói chuyện với anh ta, xác nhận anh ta ở bên đó không nói chuyện với con gái.”

“Cậu nói đúng.” Nhiễm Thuật rốt cuộc cũng cúp điện thoại.

Cùng lúc để điện thoại xuống, Hầu Mạch đã hôn cậu.

Tùy Hầu Ngọc thuận theo ôm cổ Hầu Mạch, ngửa mặt nằm lên trên ghế sô pha.

Xương quai xanh nhói đau, con chó to của cậu lại bắt đầu gặm xương rồi.

Tùy Hầu Ngọc có thể nhìn thấy tai mèo đang lay động vui vẻ như một cái quạt nhỏ, còn có hiệu quả quạt gió.

Tùy Hầu Ngọc rốt cuộc cũng nhận ra cái tai mèo này sai sai…

*

Hầu Mạch phát hiện, hôm nay dường như Tùy Hầu Ngọc đang sử dụng rất nhiều tư thế kì lạ.

Mỗi lần, sau khi làm được một lát, cậu sẽ ngẩng đầu nhìn đầu của hắn, sau đó thử tư thế khác.

Cuối cùng, Tùy Hầu Ngọc mệt mỏi không chịu nổi ngồi ở trong ngực của hắn, hỏi: “Tại sao tư thế nào anh cũng thích hả?”

Rốt cuộc hắn cũng nở nụ cười: “Chỉ cần với em là anh sẽ vui.”

Tùy Hầu Ngọc ghé vào ngực của hắn, trên thân che kín chăn mền, chỉ lộ ra bả vai trơn bóng, đột nhiên cậu cong môi, mắt cười lộ xấu xa: “Anh giống chó thật đấy…”

Sau đó cậu kéo dây thừng để hắn ngẩng đầu, hôn lên.

Truyện convert hay : Nông Gia Tiểu Phúc Nữ
Chương Trước/144Chương Sau

Theo Dõi