Chương Trước/72Chương Sau

Thú Sủng

Chương 32: Vũ đạo

Căn phòng lớn đang diễn ra yến tiệc đèn đuốc sáng rực, trên bàn ăn dài có đủ loại thức ăn phong phú, vài người tùy ý ngồi xung quanh, ngồi ở vị trí chủ thượng là Nạp Tây vương——Lý Đức, ngồi phía bên trái vương chính là chủ tử Lan gia, Lan Nô Tu Đốn, còn Lan Nô Triết ngồi phía bên phải, hai sủng vật cũng được ngồi trên bàn ăn, tiểu béo đương nhiên ngồi bên cạnh Lan Nô Triết, còn Niên Vân thì im lặng ngồi bên cạnh Lan Nô Tu Đốn.

Lý Đức tuy là một vị vương cao cao tại thượng, nhưng cậu ta luôn nguyện ý gọi Lan Nô Tu Đốn bằng thúc thúc, hành vi cũng rất thân thiết, kỳ thật Lý Đức cũng là một thành viên của Lan gia, nguyên danh gọi là Lan Nô Lý Đức, là đứa con của anh ruột Lan Nô Tu Đốn, Lan Nô Kiệt Nhĩ, lúc trước gia chủ Lan gia để hai anh em tự quyết định vị trí thừa kế của mình, không ngờ cả hai đều chọn theo ngành thương mà không màn quan tâm tới vương vị, bất quá Lan Nô Kiệt Nhĩ không cố chấp như đệ đệ của mình liền tặng vị trí gia chủ cho y, chính mình gánh vác trọng trách quản lý cả Nạp Tây đại lục, thật ra nếu xét về năng lực, gia chủ tiền nhiệm hi vọng Lan Nô Tu Đốn có thể trở thành vương hơn, nhưng y không muốn thì cũng không còn cách nào.

Tính cách Lan Nô Tu Đốn vốn rất lạnh nhạt, càng không thích nói chuyện, cho dù lúc này người ngồi bên cạnh chính là Nạp Tây vương cũng không có cách nào làm y nói nhiều thêm vài câu, nhưng ngược lại Lý Đức tuy là vương nhưng lại rất thích nói luyên thuyên, từ khi ngồi xuống tới bây giờ đã hơn nửa giờ nhưng cậu ta vẫn nói không ngừng, cho dù là lúc ăn cơm vẫn không ngừng lại.

Cậu ta vừa cắt một xiên thịt vừa nói: “Vẫn là đồ ăn ở nhà thúc thúc ngon hơn, lần nào tới ta cũng ăn nhiều hơn bình thường.”

Lan Nô Triết biết cậu ta đang nịnh bợ cha mình, cũng không nói chen vào, ngồi một bên tủm tỉm cười nhìn một màn này.

Lan Nô Tu Đốn cảm thấy từ khi người này tới thì không ngày nào có được yên tĩnh, ngay cả bữa cơm cũng không được yên, cảm giác này…..khó chịu, sau đó thản nhiên nói: “Vậy đem theo đầu bếp về đi.”

Lý Đức nghe y nói ngay cả nửa điểm thành ý cũng không có, cũng không buồn bực, ngược lại còn cười ha hả nói: “Đầu bếp đưa tới hoàng cung, đồ ăn làm ra lại không ngon.”

Lan Nô Triết cười nói: “Nếu vương cảm thấy đồ ăn ở đây ngon miệng, không ngại thì cứ tới đây.”

“Vẫn là Lan Nô Triết hiểu ta, hoàng cung rất buồn a.” Lý Đức hướng về phía Lan Nô Triết chớp mắt, bộ dáng mang vài phần nghịch ngợm.

Niên Vân vốn vẫn im lặng ngồi bên cạnh Lan Nô Tu Đốn, nghe thấy Lý Đức bảo hoàng cung rất buồn không khỏi trừng mắt phượng nhìn cậu, thản nhiên nói: “Ngươi không phải nói nhìn ta nhảy múa sẽ không thấy buồn sao?”

Lý Đức bị Niên Vân chất vấn cũng không quýnh lên, tủm tỉm nói: “Đâu phải ngày nào ngươi cũng nhảy cho ta xem.”

“Mỗi ngày đều nhảy không phải mệt chết sao.” Niên Vân phản bác.

“Nói tới nhảy múa, ta có nghe qua nhân sủng của Lan Nô Triết rất giỏi, thực vậy không?” Lý Đức buông đôi đũa trên tay, thích thú nhìn tiểu béo bên người Lan Nô Triết: “Chính là tiểu gia hỏa này sao?”

Nghe cậu ta nói xong, Lan Nô Triết có chút ngoài ý muốn, bất quá vẫn trả lời theo sự thật: “Không phải.”

“Là người ở hậu hoa viên.” Niên Vân nói tiếp lời anh: “Buổi sáng ta có gặp ở hậu hoa viên, thân hình rất thích hợp vũ đạo.”

“Sao lại thế, hiện tại lưu hành mốt dưỡng sủng vật ở hậu hoa viên sao?” Lý Đức ngạc nhiên hỏi.

Lan Nô Triết xấu hổ cười: “Vương chê cười rồi, tiểu sủng ấy rất gầy yếu, nên ta mới đưa hắn ra hậu hoa viên để nuôi dưỡng một chút.”

Niên Vân nhìn nhìn những người ở đây một chút, cuối cùng dừng mắt ở Lan Nô Tu Đốn, nhợt nhạt cười: “Ta thật rất hiếu kì, nhân loại hiện tại đang lưu hành vũ đạo gì.”

Lý Đức nghe Niên Vân nói cũng cảm thấy rất hứng thú, phụ họa nói: “Thế gọi hắn tới nhảy một khúc là được rồi.”

Lan Nô Triết nhìn hai người kẻ xướng người họa, lại nhìn nhìn vẻ mặt không chút thay đổi của phụ thân, khó xử nói: “Bây giờ đang ăn cơm, có chút không thích hợp đi.” Đều là người ở gia trang, Lan Nô Triết đương nhiên biết được tiểu sủng kia rất thân cận với phụ thân, vì thế anh không muốn lập tức nhận lời, định chờ phụ thân phản ứng trước, dù sao nếu lựa chọn giữa vương và phụ thân, Lan Nô Triết lại càng không muốn đắc tội với phụ thân.

Lan Nô Tu Đốn không hé răng từ đầu đến giờ rốt cuộc cũng có phản ứng, nghiêm mặt nói: “Lý Đức, đừng nháo nữa, ăn cơm đi.”

Lý Đức chăm chú nghe lời thúc thúc nói, nào ngờ nghe xong vẻ mặt dở khóc dở cười: “Thúc thúc, ngươi đừng dùng kiểu dỗ con nít đó nói chuyện với ta, ta đã trưởng thành lâu lắm rồi.”  Tuy cậu ta rất thích giọng điệu thân thiết của Lan Nô Tu Đốn, nhưng bị xem là một đứa nít ranh cũng không phải chuyện vui vẻ gì.

Bất quá lời nói của Lan Nô Tu Đốn cũng không có hiệu quả, Lý Đức vẫn bám riết lấy Lan Nô Triết đòi gọi người tới, nếu cậu đoán không nhầm người đang ở hậu hoa viên kia chính là người đêm trước nằm trên giường thúc thúc, hơn nữa vừa nhắc tới người nọ một cái, Lan Nô Tu Đốn vốn chung thủy làm một tảng đá lại đột ngột mở miệng, trạng huống như vậy làm Lý Đức luôn vô tâm đột nhiên trở nên cố chấp,  hôm nay nhất định phải thấy người này.

Khó xử, Lan Nô Triết chỉ còn cách gọi Lam Đặc đang đứng bên cạnh, tìm người tới.

Lam Đặc vẫn đang vui vẻ đứng một bên xem kịch, vui vẻ gật đầu, nhưng không gọi người đi mà tự mình đi một chuyến.

Lam Đặc đi tới hoa viên liền nhìn thấy Nhan Tử Kì và Na Cổ đang ngồi đan rổ, lão cha làm việc rất nghiêm túc còn Nhan Tử Kì lại lười nhớt thây, đang lơ đãng chợt nhìn thấy Lam Đặc, miệng Nhan Tử Kì lập tức biến thành hình chữ O: “Lão cha….. Lam Đặc tới kìa!”

Nhan Tử Kì vừa nói xong, lão cha đã quăng một đan rổ vừa đan xong vào mặt hắn: “Tiểu tử thối, dùng cách này gạt ta vui lắm hả?”

“Ối!” bị chiếc rổ vừa vặn đập ngay mặt, Nhan Tử Kì vội vàng bụm mặt kêu thảm thiết, vừa rống vừa cố giải thích: “Lần này ta không lừa ngươi mà.”

Lão cha thở hổn hển quay đầu lại, thầm nghĩ, nếu tên tiểu tử này còn dám lừa mình lần nữa sẽ đuổi cố hắn ra khỏi nhà gỗ, nhưng vừa quay lại đã bị dọa tới hồn vía lên mây, còn khoa trương té từ trên ghế đẩu xuống, sau đó lập tức bật dậy vọt vào phòng mình, còn không quên khóa cửa lại.

Nhan Tử Kì và Lam Đặc có chút giật mình nhìn cánh cửa gỗ đã khóa chặt, vẻ mặt Nhan Tử Kì rất tò mò, còn Lam Đặc là tràn ngập tức giận.

Thấy phản ứng của ông, Nhan Tử Kì nhịn không được hỏi: “Lão cha thiếu ngươi rất nhiều tiền à?”

Tuy rằng biết Nhan Tử Kì có thể nói chuyện được nhưng lần đầu nghe thấy vẫn nhíu mày một chút, nhưng nghe xong câu hỏi của hắn liền dở khóc dở cười: “Nếu chỉ thiếu tiền của ta thì hắn sẽ không sợ ta đến vậy.”

“Chẳng lẽ, còn nợ cả tình sao?” Nhan Tử Kì tiếp tục hỏi.

Lam Đặc không thèm để ý tới câu hỏi của hắn, nói sang vấn đề khác: “Chủ tử tìm ngươi, đi theo ta.”

“A? Tìm ta làm gì.” Nhan Tử Kì nhu nhu gương mặt còn đau nhức, giác quan thứ 6 nói cho hắn biết nếu đi sẽ gặp thêm phiền toái, nhưng nhìn tư thế của Lam Đặc có vẻ không để hắn nói cự tuyệt, cơ mà, hắn nói cự tuyệt có tác dụng sao?

Lam Đặc dĩ nhiên tâm tình không tốt chút nào, cũng không muốn để ý tới hắn nữa, một đường dắt Nhan Tử Kì đi thẳng về đại sảnh.

Đám người Lan Nô Tu Đốn cũng đã rời khỏi nhà ăn, tới đại sảnh chờ bọn họ.

Nhan Tử Kì vừa vào cửa, quét mắt qua một lượt người trong đại sảnh, cảm thấy tình thế này rất nguy hiểm, Lan Nô Tu Đốn và Lan Nô Triết dĩ nhiên hắn nhận ra, tiểu béo thì càng thân, còn Niên Vân buổi sáng cũng đã gặp qua một lần, chỉ có người trẻ tuổi ngồi bên cạnh Lan Nô Tu Đốn là hoàn toàn không biết, bất quá nếu như Niên Vân ở đây, thân phận người nọ có lẽ hắn cũng đoán ra, Nạp Tây vương.

Theo tưởng tượng của Nhan Tử Kì, vua của thế giới thú nhân này dù thế nào cũng phải là một người cao lớn khôi ngô, vẻ mặt hung thần ác sát mới đúng a, lúc này nhìn lại thì tuổi cũng chỉ sấp xỉ mình, bộ dạng nhã nhặn, nhìn thế nào cũng không có nửa điểm của một vị vua.

Bất quá bây giờ cũng không phải thời điểm nghiên cứu việc này, bọn họ rốt cuộc muốn hắn tới làm gì nhỉ!

“Tiểu Kì, vương muốn nhìn ngươi khiêu vũ, ngươi vì vương nhảy một khúc đi.” Lan Nô Triết nhìn Nhan Tử Kì ôn nhu nói, bất quá khi nhìn thấy ánh mắt cảnh cáo của phụ vương thì nụ cười lập tức cứng ngắc trên miệng, trong lòng vạn phần ủy khuất: thân là thần tử, thân là con, thật khó xử a!

Đây rốt cuộc là tình huống gì, khi không gọi hắn tới khiêu vũ? ! Nhan Tử Kì dĩ nhiên không thích thú chút nào, thầm nghĩ, ta có phải chú hề đâu, cũng không có nhiệm vụ phải tiếp khách, tự nhiên có khách tới lại kêu ta ra khiêu vũ!

Niên Vân nhìn Nhan Tử Kì đứng bất động, liền tươi cười nhẹ giọng nói: “Phiền toái ngươi rồi, ta thật sự rất muốn biết hiện giờ ở thế giới chúng ta đang lưu hành loại vũ đạo gì.”

Mang theo một chút biểu tình đáng thương, âm thanh vô cùng dịu dàng, thật sự rất khó làm người ta cự tuyệt! Nhan Tử Kì chính là dạng người thích mềm hơn cứng, lúc này bị Niên Vân nói như vậy liền ngoan ngoãn nghe theo.

Nghĩ thầm, nếu Niên Vân muốn nhìn vũ điệu đang thịnh hành khiêu vũ dân tộc có vẻ không thích hợp lắm, vậy nhảy đường phố đi.

Lan Nô Triết vốn còn định gọi người tới đánh nhạc, nào ngờ còn chưa kịp chuẩn bị thì Nhan Tử Kì đã gật đầu một cái với Niên Vân, sau đó lập tức khiêu vũ.

Động tác cánh tay mạnh mẽ, thắt lưng linh hoạt, bước chân thật nhanh, dĩ nhiên những người ở đây chưa bao giờ được thấy vũ đạo như vậy, Lan Nô Triết cũng chưa thấy qua, lúc trước Lan Nô Tu Đốn có xem qua một chút, bất quá đều do Nhan Tử Kì tùy tính mà nhảy, căn bản không có bố cục gì, lúc này hắn thực sự nhảy một vũ khúc, giống như một vở kịch, không có âm thanh nhưng đã có tiết tấu mãnh liệt thay thế, tuy rằng không hiểu hắn đang nhảy cái gì nhưng lại dễ dàng cảm nhận được tình cảm mãnh liệt trong đó.

Đến lúc Nhan Tử Kì ngừng lại, mới phát hiện ra mọi người trong đại sảnh đã ngẩn người nhìn mình.

“Đây là vũ điệu gì a, sao nhìn cứ như đang đánh nhau? !” Niên Vân che miệng cười khẽ, cậu thấy tất cả chỉ là một mớ động tác lộn xộn lung tung.

“Đúng là vũ đạo kỳ lạ? Nếu có âm nhạc mạnh mẽ tương ứng, hiệu quả chắc chắn không tồi.” Lý Đức cũng cười hì hì nói.

Lan Nô Tu Đốn thản nhiên nhìn Nhan Tử Kì, vỗ vỗ vị trí bên cạnh mình nói: “Lại đây.”

Những người ở đây, Nhan Tử Kì đương nhiên xem như thân thiết với Lan Nô Tu Đốn nhất, y gọi hắn qua, hắn đương nhiên sẽ không cự tuyệt, nhanh chóng đi qua đặt mông xuống ngồi bên cạnh, rước lấy ánh mắt kinh ngạc của Lý Đức và Niên Vân.

Lan Nô Tu Đốn chờ hắn ngồi vào chỗ của mình liền tùy tay đưa chiếc cốc còn một nửa thức uống đang uống dở của mình cho hắn, không hề quan tâm tới những ánh mắt xung quanh: “Ngày mai ta có việc phải đi Tây Nhĩ Trạch một chuyến, ngươi đi cùng ta.”

Lời này y vừa nói ra làm tất cả mọi người trong đại sảnh giật nảy mình.

Ai nấy đều biết Lan Nô Tu Đốn trước nay làm việc luôn dứt khoát gọn lẹ, ghét nhất là rề rà chậm chạp, nhưng hiện tại y còn nói muốn dẫn tiểu sủng đi công tác? Lại còn là tiểu sủng bị đứa con vất đi.

Này nghe cũng rợn hết cả người đi.

Truyện convert hay : Một Bào Tam Thai, Tổng Tài Cha Siêu Hung Mãnh
Chương Trước/72Chương Sau

Theo Dõi