Saved Font

Trước/26Sau

Tổng Tài Hắc Đạo Độc Sủng Tàn Thê

Chương 6: Biệt Thự Mộc Gia

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Lâm Phong dừng lại trước một nhà hàng Ý xa hoa, mở cửa chiếc Lamborghini màu đen

Mộc Hàn Mặc đầu tiên mở cửa xe bên cạnh, sau đó tay trái nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô, tay phải đặt trên đỉnh đầu cô, tránh cho cô bị đụng phải cửa khi xuống xe.

Đồng Oa Oa để mặc anh kéo tay mình, từng chân từng chân lò dò đi ra, khi chạm được ra khỏi cửa xe, liền chậm rãi đem đôi chân mang giày cao gót đặt lên mặt đất, ra khỏi chiếc Lamborghini.

Hai người giống như một cặp hoàng tử – công chúa, khiến người qua đường không khỏi chú ý nhìn vào.

Mộc Hàn Mặc thuận tay đem cô kéo vào lòng mình, ôm lây cả vòng eo của cô, hướng về phía nhà hàng.

Lâm Phong cùng Phụng Thiên Dự theo sát bọn họ, bốn người lần lượt vào nhà hàng kiểu Ý.

Trần nhà màu vàng nhạt được thiết kế như hình ruộng bậc thang, cũng có lẽ vì màu sắc đó mà cả nhà hàng mang lại cảm giác rất ấm áp.

Cây cột trông như một chiếc đồng hồ cát rỗng ruột, ánh sáng mờ ảo phát ra từ bên trong. Đèn thùy tinh lộng lẫy màu trà, những chiếc bàn vuông màu trắng, phủ những chiếc khăn bàn màu vàng nhạt như hoa nở, ghế nhung màu cam trông vô cùng thoải mái..

Mộc Hàn Mặc ôm lấy Oa Oa, bước vào nhà hàng, liền gây chú ý cho những thực khách bên trong. Phục vụ nơi này dường như đều biết Mộc Hàn Mặc, cung kính dẫn bốn người đến chỗ ngồi sang trọng nhất. Đồng Oa Oa không thể gọi cơm, chờ Mộc Hàn Mặc cùng hai người khác gọi, lẳng lặng lui xuống.

Từ góc nhà hàng truyền đến tiếng dàn piano du dương, Mộc Hàn Mặc kéo chiếc ghế tựa màu vàng ra, đặt Đồng Oa Oa ngồi an ổn trên ghế. Anh lại đem một chiếc ghế khác lại gần ghế Đồng Oa Oa, ngồi xuống xong, bàn tay cứ vậy vòng qua eo cô.

Lâm Phong cùng Phụng Thiên Dự ngồi đối diện hai người họ. Lâm Phong đặt hai khuýu tay trên bàn cơm, trông như đang thưởng thức tiếng đàn du dương. Phụng Thiên Dự tựa lưng vào ghế, rất hứng thú nhìn đôi tình nhân thân mật.

Lâm Phong cùng Phụng Thiên Dự ngồi đối diện hai người họ. Lâm Phong đặt hai khuýu tay trên bàn cơm, trông như đang thưởng thức tiếng đàn du dương. Phụng Thiên Dự tựa lưng vào ghế, rất hứng thú nhìn đôi tình nhân thân mật.

Mà đôi tình nhân kia dường như cảm nhận được ánh mắt của Phụng Thiên Dự, không hẹn cùng ngẩng đầu, anh thì vẻ mặt căm ghét, cô thì đỏ bừng hai má. Phụng Thiên Dự vẫn tỉnh bơ cười cười, nhấc ly lên nhấm một ngụm trà.

Bồi bàn mang khay đồ ăn lên tới.

Mộc Hàn Mặc cầm một ly rượu đỏ, đặt vào bàn tay nhỏ bé của Đồng Oa Oa. “Uống tí rượu đỏ đi, cứ thoải mái một chút.” Tay cô toát đầy mồ hôi, chỉ đi ăn cơm một bữa thôi mà hồi hộp đến vậy.

“Cảm ơn.” Đồng Oa Oa nói, một tay cầm giữa ly rượu vang, một tay sờ sờ miệng ly. Sau đó bàn tay nâng ly lên, đặt miệng ly kề đôi môi mềm mại, nhẹ nhàng uống một ngụm.

Mộc Hàn Mặc đau xót trong lòng, từ đáy mắt hiện lên vẻ lo lắng. Kẻ làm cho cô phải trở thành như vậy, anh sẽ bắt hắn phải trả giá gấp trăm lần. Bây giờ ngay cả việc ăn cơm cũng là một vấn đề của cô, vậy thì mười mấy năm qua cô làm sao sống được đàng hoàng?

Bưng chén sứ màu trắng trước mặt cô, múc một chén cháo thịt nạc trứng bắc thảo đặt trước mặt cô, lại cầm muỗng nhỏ màu trắng để vào tay cô, “Nào, ăn chút cháo đi.”

Oa Oa nhu thuận cúi đầu ăn cháo, trong lòng thấy rất cảm kích, cô còn đang lo rằng mình không thể ăn cơm, không ngờ anh lại giúp mình.

Đồng Vụ Vân cùng một chàng trai đẹp rạng ngời ngồi ở góc nhà hàng vắng vẻ, nhìn Mộc Hàn Mặc chăm sóc thương yêu Đồng Oa Oa, không khỏi cảm thấy ghen ghét. Ả mới thật sự là công chúa, vậy mà con nhỏ đó lại dám hưởng quyền lợi này của ả.

Mộc Hàn Mặc dịu dàng nhìn Oa Oa, gắp một miếng thịt, bàn tay sờ mảnh tóc đen phía sau lưng, “Ăn miếng thịt này.”

Oa Oa cũng gật đầu, hé miệng, một miếng thịt nhẵn mịn mềm mại đặt vào miệng cô. Oa Oa nhẹ nhàng ăn, nét mặt vui vẻ, bộ dáng cực kỳ thỏa mãn.

Oa Oa cũng gật đầu, hé miệng, một miếng thịt nhẵn mịn mềm mại đặt vào miệng cô. Oa Oa nhẹ nhàng ăn, nét mặt vui vẻ, bộ dáng cực kỳ thỏa mãn.

Lâm Phong cũng nhìn cô một cái, đáy mắt trở nên mãnh liệt.

Phụng Thiên Dự thỉnh thoảng cũng sẽ vì cô gắp một miếng rau, chỉ là mỗi lần như vậy đều bị người nào đó liếc đến lạnh người.

Ăn cơm xong, Mộc Hàn Mặc nói với hai người anh em của mình cái gì đó. Rồi đem Oa Oa đặt vào ghế lái phụ của xe, giúp cô thắt dây an toàn rồi chở cô về nhà.

Mộc Hàn Mặc lái chiếc Lamborghini khi tới biệt thự trên núi. Xa xa biệt thự Mộc gia là một rừng cây xanh, bể bơi thật to, xa một chút còn có sân tennis cùng nhà kính trồng hoa. Bốn phía đều là mặt cỏ bằng phẳng cùng vườn hoa rực rỡ.

Xung quanh biệt thự là một đám người vận đồ đen, mang kính râm, nấp ở chỗ tối. Chỉ khi xe Mộc Hàn Mặc đến nơi, bọn họ mới được đứng lên, khom người cúi đầu.

Nơi này mỗi lầu rộng khoảng gần hai trăm bình*, tổng cộng ba tầng lầu. Trong biệt thự còn có cả spa, phòng tắm hơi, phòng tập gym, phòng xoa bóp, phòng âm nhạc, nhà hàng, rạp chiếu phim, tất cả mọi thứ… Còn có một sân thể thao ở tầng hầm, bên phải là một nhà khác dành cho tôi tớ, còn nhà trệt bên trái dùng làm ga-ra.

Đi đến căn nhà lớn trước biệt thự, Mộc Hàn Mặc dừng xe lại, mở cửa xuống xe, đi vòng qua sau xe đến bên phía Oa Oa đang ngồi, mở cửa xe, lại tháo dây an toàn cho cô. Không kiêng nể gì hết bế cô ra khỏi chiếc Lamborghini, đi vào biệt thự.

“Thiếu gia, cậu đã về.” Quản gia đi đến đón Mộc Hàn Mặc mặt mày hớn hở, “Quản gia, đem xe chạy vào ga-ra, nói người hầu mang cho thiếu phu nhân một ít trái cây, nước uống.”

“Vâng, thiếu gia.” Quản gia mặc dù thấy Mộc Hàn Mặc bế một cô gái về nhưng cũng không hỏi gì, như cũng hiểu rõ ràng. Lại nhìn ra được vẻ sung sướng của anh, không còn thấy cô đơn tịch mịch nữa.

Tại biệt thự Mộc gia, lầu trên lầu dưới hoàn toàn không có ngăn cách, mà ngay giữa nhà chính là một khoảng không thông suốt từ dưới lên trên. Chùm đèn thủy tinh rực rỡ ở giữa vẫn soi sáng được lầu dưới, trang trí không hề phức tạp, chủ yếu lấy ba màu trắng-đen-vàng làm chủ đạo, tuy trông đơn giản nhưng lại toát ra vẻ sang trọng.

Tại biệt thự Mộc gia, lầu trên lầu dưới hoàn toàn không có ngăn cách, mà ngay giữa nhà chính là một khoảng không thông suốt từ dưới lên trên. Chùm đèn thủy tinh rực rỡ ở giữa vẫn soi sáng được lầu dưới, trang trí không hề phức tạp, chủ yếu lấy ba màu trắng-đen-vàng làm chủ đạo, tuy trông đơn giản nhưng lại toát ra vẻ sang trọng.

Mộc Hàn Mặc đặt cô lên sofa trong phòng, dịu dàng nói, “Oa Oa, nơi này về sau chính là chỗ ở của chúng ta, anh sẽ giúp em làm quen với nó.” Lúc này anh thật sự tươi cười rất ấm áp, đó thật sự là một nụ cười xuất phát từ nội tâm, không phải nụ cười theo thói quen tích lũy bao năm nay.

Oa Oa ảm đạm gật đầu, “Vâng.” Đây là nơi cô ở sau này, nhưng một chút cô cũng không thấy được, ngay cả người cô phải cưới cũng không biết mặt mũi ra sao.

“Sao vậy? Em cảm thấy không khỏe sao?” Mộc Hàn Mặc ngồi xổm trước mặt cô, mắt đau đáu nhìn.

“Không, tôi chỉ cảm thấy khó chịu trong lòng.” Oa Oa cô đơn rũ mắt xuống, ngón tay bất an động đậy. “Tôi không nhìn thấy hết chỗ này được, ngay cả mặt anh cũng không thấy.”

Tim Mộc Hàn Mặc dấy một nỗi đau đớn, ngồi xuống cạnh cô, đem cô vùi vào lòng mình, “Rồi em sẽ lại thấy được, yên tâm đi! Mắt của em không phải là không thể chữa. Chờ hôn lễ xong xuôi, anh sẽ chữa mắt cho em.” Bàn tay vỗ về những sợi tóc đen bóng của cô, lại có một chút lo lắng.

“Có thể thật không?” Cánh tay nhỏ bé của Oa Oa cũng vòng ra sau lưng anh, ôm lấy lưng áo, cùng nhau tìm kiếm cảm giác an tâm.

Mộc Hàn Mặc cảm thấy cực kỳ vui sướng, đây là lần đầu tiên cô chủ động ôm anh cảm giác thật tốt, “Ừm, anh đã bảo Thiên Dự liên hệ bác sĩ nhãn khoa tốt nhất thế giới, bây giờ em chỉ cần ngoan ngoãn trở thành cô dâu là được. Anh biết, em bây giờ đối với anh không có tình cảm, nhưng chúng ta có thể từ từ bồi dưỡng.”

Oa Oa nằm trong lồng ngực anh, nghe tiếng tim anh đập. Không hiểu sao bản thân cũng bình tĩnh trở lại, yên lặng gật đầu, cảm thấy vô cùng ấm áp. Trước đây chỉ có anh hai mới khiến cô cảm thấy bình yên như vậy, bây giờ có thêm một người nữa, lại còn là chồng tương lai của cô.

Trước/26Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Vân Gia Tiểu Chín Siêu Da Đát