Saved Font

Trước/26Sau

Tổng Tài Hắc Đạo Độc Sủng Tàn Thê

Chương 7: Tìm Đến Tận Cửa

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Thính giác vô cùng nhạy bén của Oa Oa báo cho cô biết có người đang đi đến chỗ hai người họ, cô hơi ngồi thẳng dậy. Mộc Hàn Mặc thấy hành động không được tự nhiên của cô, khóe miệng cười nhẹ, “Oa Oa, người hầu đã mang điểm tâm với trái cây đến. Em muốn ăn điểm tâm trước, hay ăn trái cây trước?”

Cô hầu đặt điểm tâm cùng trái cây trên bàn, xong liền lui xuống.

“Tôi muốn ăn hoa quả trước.” Oa Oa cũng không nói gì thêm, vẻ mặt hào hứng chờ đón. Ở Đồng gia cô chưa từng ăn qua những món ngon, mỗi lần anh hai muốn dẫn cô ra ngoài ăn đều bị mẹ cùng chị ngăn cản. Bởi vì trong nhà có bốn người hầu, thì cô là một trong số đó, hoàn toàn không phải tiểu thư.

Muốn ăn trái cây thì càng khó khăn, chỉ có thể đợi lúc bọn họ không có ở nhà mới có thể lén ăn vụn. Nhiều lúc thèm quá, trong lúc lục lọi lấy trái cây bị dao cắt phải. Còn có những lần bị người hầu phát hiện, nói ẹ. Kết quả, bị chị cùng mẹ đánh một trận.

Khi anh hai về đến nhà nhìn thấy bộ dạng của cô, tuy không hề có biểu hiện gì hết, nhưng cô có thể nghe được anh hít vào một hơi khi nhìn thấy miệng vết thương trên cánh tay cô, lúc nói chuyện cũng phát ra tiếng nói nghẹn ngào. Im lặng chịu đựng, tận đến lúc anh 22 tuổi, anh mới bắt đầu vì cô cãi lại người nhà họ Đồng kia.

Mộc Hàn Mặc vui vẻ đem toàn bộ dĩa trái cây đến bên cạnh cô, vẻ mặt sủng ái, “Em cứ ăn đi, cần gì thì gọi người hầu, anh đi bàn công việc chút.”

Oa Oa cười gật đầu, một tay bưng dĩa, qua loa lấy một miếng thơm, bỏ vào miệng. Cảm giác ngọt ngào ê ẩm làm nụ cười trên mặt cô càng thêm rạng rỡ, đôi mắt cười trông như một cặp trăng non.

Mộc Hàn Mặc nhìn lúm đồng tiền trên má cô, tim lại đau đớn đứng lên. Đôi mắt vốn trong trẻo như nước, giờ lại vô thần mờ mịt. “Quản gia…”

“Sao vậy thiếu gia?” Quản gia nghe tiếng Mộc Hàn Mặc, từ trong bếp đi ra.

“Chăm sóc thiếu phu nhân cho tốt.” Nhìn cô một cái thật sâu, xoay người tiến lên lầu. Trước đây anh thật ra có ý định thu mua lại tập đoàn Phong Vân. Không nghĩ tới chuyện bọn họ đem người đến coi mắt, không màng đến chuyện anh có đồng ý hay không. Lại còn dùng người giả con gái ruột đến lừa gạt anh, xem anh như kẻ ngốc. Ba người nhà họ Đồng anh điều tra đầy đủ, hoàn toàn không có Đồng Oa Oa.

“Chăm sóc thiếu phu nhân cho tốt.” Nhìn cô một cái thật sâu, xoay người tiến lên lầu. Trước đây anh thật ra có ý định thu mua lại tập đoàn Phong Vân. Không nghĩ tới chuyện bọn họ đem người đến coi mắt, không màng đến chuyện anh có đồng ý hay không. Lại còn dùng người giả con gái ruột đến lừa gạt anh, xem anh như kẻ ngốc. Ba người nhà họ Đồng anh điều tra đầy đủ, hoàn toàn không có Đồng Oa Oa.

Có điều anh cũng muốn cảm ơn họ, mang đến cho anh người mà hai mươi mấy năm nay anh tìm kiếm. Nếu Oa Oa bình an không có chuyện gì, anh còn có thể tha thứ chuyện họ Đồng kia lừa gạt. Nhưng hai mắt Oa Oa lại bị mù, vậy thì đừng trách anh thủ đoạn tàn nhẫn.

Quản gia nhìn Đồng Oa Oa một cái, thanh âm trầm ổn vang lên “Vâng, câu chủ.” Nhìn theo dáng Mộc Hàn Mặc biến mất ở lầu hai, rồi lại nhìn về phía sofa Oa Oa đang ngồi.

Bàn tay nhỏ bé đang cầm dĩa trái cây của Oa Oa không khỏi run lên, cảm thấy có chút hồi hộp, bất an. Nhưng cô lập tức gạt đi, tiếp tục ăn.

“Thiếu phu nhân, cô có xem tivi không ạ?” Quản gia nhìn thấy bộ dạng bất an của cô, chủ động đến gần hỏi. Thiếu gi lần đầu tiên mang phụ nữ về, hơn nữa còn đối với cô ấy tốt như vậy. Ông cùng ông bà chủ còn tưởng rằng Mộc gia sẽ tuyệt hậu, mỗi lần nhắc tới phụ nữ cho thiếu gia, cậu ấy đều sẽ bỏ của chạy lấy người.

Oa Oa nghe thấy tiếng hỏi ôn tồn của quản gia, lúm đồng tiền trên mặt lại xuất hiện. Cô ngẩng đầu, hai mắt không tiêu cự nhìn về hướng quản gia, miễn cưỡng cười một cái, “Cảm ơn bác quản gia, con không xem, dù sao cũng nhìn không được.” Xong lại cúi đầu, chậm rãi ăn quả táo trong tay.

Quản gia tinh tế đánh giá cô. Trông vẫn còn trẻ con, nhưng từ trên xuống dưới toát ra vẻ buồn ảm đạm. Như hiểu được điều gì đó, ông nhanh nhạy nói sang chuyện khác, “Thiếu phu nhân muốn ăn kem ly không?” Tiểu thư mỗi khi rảnh đều thích ăn kem ly, cô ấy có thể cũng sẽ thích.

Oa Oa trầm tư một chút, những gì cô nhớ về kem ly toàn là chuyện trước năm bảy tuổi kia, một cảm giác muốn được nếm thử trỗi dậy, hưng phấn gật đầu, “Vâng! Cảm ơn bác quản gia!”

“Thiếu phu nhân, đây toàn là chuyện tôi phải làm, cô không cần phải nói cảm ơn. Cô chờ…” Lời quản gia còn chưa dứt, điện thoại trong đại sảnh đã “Đinh linh linh, đinh linh linh” vang lên.

Lực chú ý của Oa Oa cũng tập trung hết vào tiếng điện thoại. Quản gia bước vài bước, liền đến chiếc bàn nhỏ màu vàng, lưu loát nhấc điện thoại.

Lực chú ý của Oa Oa cũng tập trung hết vào tiếng điện thoại. Quản gia bước vài bước, liền đến chiếc bàn nhỏ màu vàng, lưu loát nhấc điện thoại.

Đối phương cung kính lạnh nhạt nói, “Quản gia, có một tiểu thư nói là hôn thê của thiếu gia đang chờ ở ngoài biệt thự.”

“Không gặp, đuổi cô ta xuống núi, người thiếu gia vừa mang về mới là thiếu phu nhân.” Quản gia lạnh lùng nói xong liền cúp máy, quay sang Oa Oa nói, “Thiếu phu nhân, tôi đi lấy kem ly cho cô. Thiếu phu nhân thích ly lớn hay nhỏ?”

Oa Oa tuy nghe được đoạn đối thoại, nhưng cũng thông minh làm bộ như cái gì cũng không biết, hưng phấn trả lời, “Lớn!” Quản gia nhận lệnh xoay người đi đến phòng bếp.

Oa Oa chưa kịp ngồi chờ kem ly, quản gia đã cầm ly kem đến chỗ của cô, “Thiếu phu nhân, kem ly đây.”

“A a, cảm ơn!” Oa Oa hướng đến phía tiếng nói của quản gia vươn tay. Quản gia cách cô không xa, nhưng tay cô vẫn không lấy được, không khói có chút chán nản.

Quản gia đến lúc này mới hiểu rõ, hóa ra là mắt cô không thấy đường, đem ly kem màu hồng phấn đến tận tay cô, khóe miệng Oa Oa gợi lên nụ cười ngọt ngào, “Cảm ơn bác quản gia.”

“Không có gì, thiếu phu nhân cứ từ từ ăn, có gì cứ gọi tôi…” Quản gia bị nụ cười vô tư của cô thu hút, đã lâu rồi chưa thấy nụ cười nào hồn nhiên đáng yêu như vậy. Lời còn chưa nói xong, điện thoại đã lại vang lên, quản gia nhấc điện thoại lên, “Alô…”

“Quản gia, cô gái này nói mình là tiểu thư Đồng gia Đồng Vụ Vân, không chịu đi, cứ đòi vào gặp thiếu gia.”

Ly kem trong tay lập tức rơi xuống quần áo, vô thần nhìn về hướng giọng nói, trong lòng không khỏi rối loạn. Chẳng lẽ chị tới đoạt lấy người đàn ông của cô sao? Vậy cô phải làm sao đây? Chị lại còn hung hãn như vậy…

Ly kem trong tay lập tức rơi xuống quần áo, vô thần nhìn về hướng giọng nói, trong lòng không khỏi rối loạn. Chẳng lẽ chị tới đoạt lấy người đàn ông của cô sao? Vậy cô phải làm sao đây? Chị lại còn hung hãn như vậy…

Mộc Hàn Mặc từ bậc thang đi xuống, vừa hỏi, “Quản gia, chuyện gì vậy?”, vừa nhìn bộ dạng ngẩn ra của Oa Oa, ly kem hồng cũng rơi đầy ra áo. Không khỏi nhíu mày, nhanh chóng đi đến cạnh cô, xử lý ly kem.

Quản gia lại hạ ống nghe xuống, cung kính trả lời. “Thiếu gia, bảo vệ ngoài cửa nói tiểu thư Đồng gia Đồng Vụ Vân muốn vào gặp cậu, giờ đang đứng trước cửa không chịu đi.”

“Cho cô ta vào đi!” Trên gương mặt điển trai của Mộc Hàn Mặc, nụ cười mị hoặc xuất hiện. Muốn gặp anh, cứ cho gặp thôi. Oa Oa còn chưa gả cho anh, vậy cứ chiều ý họ một chút.

Quản gia im lặng gật đầu, nói với đầu dây bên kia, “Thiếu gia nói để cô ấy vào.”

“Vâng.” Thanh âm cung kính mà lạnh nhạt của đối phương vang lên.

Quản gia cúp máy, hiểu ý tứ trong ánh mắt Mộc Hàn Mặc, liền đến tủ lấy một chiếc khăn màu trắng đưa cho anh.

Mộc Hàn Mặc cầm khăn, ôm cô đặt trên đùi, cẩn thận ngồi lau lau cho sạch…

~ Hết chương 7 ~

Trước/26Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Đô Thị Cổ Tiên Y