Saved Font

Trước/26Sau

Trà Xanh Ướp Đường

Chương 14

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Lộ Chi Chi lau sạch sẽ những giọt nước mắt, mím môi một cái, nhưng vẫn giả vờ kiên cường mà viết, ” Em sẽ không bỏ cuộc đâu, Nghiêm Lãng anh ưu tú như vậy nên em có theo đuổi anh nhiều lần cũng đáng mà! “

Âm cuối dường như hơi run rẩy một chút thế nhưng trên mặt vẫn cứng rắn chống đỡ mà mỉm cười, nhìn vào là thấy được bây giờ cậu đã là cung giương hết đà, chỉ cần một chiêu nữa thôi là có thể làm cho cậu hoàn toàn gục ngã.

Thế nhưng Nghiêm Lãng không nỡ, anh thấy Lộ Chi Chi đã suy sụp đến mức như vậy rồi, cuối cùng cũng không nỡ tiếp tục mà nói những lời tổn thương cậu thêm được nữa.

Hai bên cứ giằng co như vậy, mãi cho đến lúc chân trời nhuộm một màu đỏ cam diễm lệ, ánh mặt trời cũng dần dần lui xuống nói lời tạm biệt.

Lộ Chi Chi cúi đầu, trầm giọng mà nói một câu, ” Em đi đây. “

Nghiêm Lãng không nghe thấy cậu nói gì, cũng không nhìn thấy khẩu hình miệng của cậu, chỉ tưởng là Lộ Chi Chi cuối cùng cũng không chịu được sự im lặng đáng sợ này và làm như anh mong muốn, dần dần mất đi hy vọng.

Anh nên vui không phải sao? Như anh mong muốn rồi đấy thôi, Lộ Chi Chi sắp rút lui rồi, mà anh lại từng bước chìm sâu trong đó mà chẳng thể giải thoát nỗi mình.

Trong nháy mắt lúc Lộ Chi Chi bước ra khỏi cửa tiệm, anh vẫn không thể kìm chế được bản thân mà bước theo cậu. Bước chân bồi hồi mấy lần, cuối cùng thì dừng lại ở bậc cửa làm cho vị khách vừa vào tiệm tỏ vẻ khó hiểu mà quét hai mắt nhìn anh.

Khách hàng vừa nghiêng đầu thì chỉ còn nhìn thấy cái bóng lưng của Lộ Chi Chi, lòng liền hiểu rõ. Anh ta là khách quen trong cửa tiệm, cũng thường xuyên nhìn thấy Lộ Chi Chi nói chuyện với Nghiêm Lãng khá vui vẻ.

Khách hàng không khỏi lắc đầu một cái, lại là một kẻ khốn khổ vì tình. Chỉ có điều, ” Tôi từng nghe nói cậu Lộ Chi Chi này bị mấy sinh viên cùng khoa nói là trà xanh đấy, lốp xe dự phòng cũng nhiều, kỹ năng tán tỉnh cũng cao tay lắm. Ông chủ này, tôi nói cậu bị cậu ta từ chối cũng không phải là do cậu không tốt đâu, là do cậu ta tồi thôi, đừng nghĩ nhiều! “

Không phải, không phải như thế đâu.

Rõ ràng là anh mới là người từ chối Lộ Chi Chi, vậy mà sao những người qua đường này lại đinh ninh là Lộ Chi Chi mới là người có lỗi chứ, dựa vào đâu mà để Lộ Chi Chi thay anh chịu mấy lời dèm pha thế này. Nghiêm Lãng biết rõ, anh hiểu rõ Lộ Chi Chi chưa bao giờ là loại người trà xanh như bọn họ nói, cậu ấy từ xưa đến nay đều chỉ mỉm cười mà lấy lòng bọn họ, lại che giấu đi cái nội tâm nhạy cảm lại yếu đuối kia của chính mình.

Nghiêm Lãng chưa bao giờ cảm thấy Lộ Chi Chi là trà xanh gì cả, cậu chỉ đơn giản là đặt mình ở vị trí thấp hơn vậy thôi.

Khách hàng kia thấy Nghiêm Lãng không để ý đến anh ta, liền tùy tiện mà tìm một nơi ngồi xuống. Chỉ là ở trong lòng thầm mắng Nghiêm Lãng ngốc, một Alpha chất lượng như vậy mà lại bị trà xanh Lộ Chi Chi kia câu mất hồn.

Nghiêm Lãng cẩn thận lau dọn đồ trên mặt bàn, chỉ có điều động tác của anh so với trước kia chậm hơn rất nhiều. Thật vất vả mới quét dọn xong cửa tiệm lại thấy vị khách nói Lộ Chi Chi là trà xanh kia còn chưa đi, Nghiêm Lãng liền ngồi xuống trước mặt anh ta, gõ xuống quang não vài chữ.

” Lộ Chi Chi cậu ấy, thật sự trà xanh lắm sao? “

Khách hàng suýt nữa sặc đồ uống ra ngoài, anh ta đâu có nghĩ tới ông chủ này đúng là dính bùa mê của mỹ nhân. Anh ta vội vàng gật đầu, ” Là thật đấy. Em gái họ tôi học cùng khoa với cậu ta mà, nghe nói là có rất nhiều người theo đuổi, cậu ta đều không thích ai nhưng mà cũng không trực tiếp tỏ thái độ từ chối luôn. Cậu phát biểu một chút đi, đây còn không phải trà xanh thì là cái gì chứ? “

Nghiêm Lãng trầm mặc một lúc lâu.

Anh biết rõ Lộ Chi Chi không phải trà xanh, nhưng đây cũng là một biện pháp tốt để từ chối cậu. Nếu lần sau cậu còn đến đây một lần nữa thì… Nhưng rồi anh nghĩ đi nghĩ lại, lại cảm thấy dựa vào biểu hiện lúc cuối đó của Lộ Chi Chi thì chữ nếu này cũng chỉ là nếu mà thôi.

” Cảm ơn, tôi biết rồi. “

Nghiêm Lãng đã hạ quyết tâm và Lộ Chi Chi cũng vậy.

Đây là lần đầu tiên cậu trao trái tim mình cho một người, thế mà cuối cùng lại đạt được kết cục như vậy. Lúc cậu khóc lóc trở về thì Hàn Tiêu cực kỳ tức giận mà muốn xách cậu theo đi tìm Nghiêm Lãng đánh nhau một trận.

Lộ Chi Chi vội vàng kéo Hàn Tiêu lại, dỗ dành liên tục mới lừa được Hàn Tiêu bỏ cái xẻng trong tay xuống. Lộ Chi Chi bị một loạt chuyện kéo tới ùn ùn này làm sợ hết hồn, cũng không khóc gì nữa mà mở miệng giải thích, ” Chỉ là từ chối tớ một lần mà thôi, không sao hết. Tớ sẽ tiếp tục cố gắng theo đuổi anh ấy, dù sao Nghiêm Lãng cũng là một Alpha tốt như vậy mà! “

” Tớ khinh! ” Hàn Tiêu phun nước bọt, ” Cậu đừng có học theo Lan Lan, đừng để tra nam làm lỡ mất thời gian. Mỗi ngày sau mông cậu đều có nhiều Alpha chất lượng tốt như vậy, cũng đâu phải không có anh ta thì không sống được đâu chứ. “

Lộ Chi Chi đè Hàn Tiêu lại – người đang chuẩn bị cầm xẻng xông ra ngoài, mình thì ngồi ở trên tay vịn bên cạnh, cả người đều dựa vào Hàn Tiêu. ” Nói không buồn thì là nói dối, nhưng mà giờ tớ không muốn khóc nữa, giờ tớ nghĩ lại mới cảm thấy anh ấy từ chối tớ có lẽ không đơn giản chỉ vì lý do gia đình đâu. “

Hàn Tiêu bĩu môi, lè lưỡi ra, ” Thôi đi, tớ cảm thấy không chừng là do anh ta thấy mình tàn tật, không xứng với Chi Chi ưu tú nhà này thôi. Nếu vậy thì cũng coi như vớt được chút hảo cảm trong lòng tớ, nếu không tớ liền đi đánh chết anh ta. “

” Đánh đánh đánh, một Omega như cậu thì đánh thắng được ai! ” Lộ Chi Chi ấn nắm đấm vừa vung lên của Hàn Tiêu xuống, trong lòng lại bắt đầu thầm nghĩ.

Hàn Tiêu nói đúng, nếu thực tâm Nghiêm Lãng thấy mình là người tàn tật mà không xứng với cậu đây, thì đương nhiên sẽ lạnh nhạt mà đem cậu đẩy ra xa rồi. Nếu như lúc này cậu không thừa thắng mà xông lên thì e là cả đời này cũng không còn cơ hội nào mất.

Bạn học Lộ Chi Chi, coi như vì hạnh phúc cả đời mà cố gắng đi, nhất định phải chộp được Nghiêm Lãng vào tay nào. Lộ Chi Chi âm thầm hạ quyết tâm, đôi mắt to đang ảm đảm buồn buồn cũng trở nên thần thái hơn mấy phần.

Cậu vui vẻ mà xoay tròn một vòng, cậu muốn làm theo trái tim mình, tiếp tục theo đuổi Nghiêm Lãng thôi.

Trước/26Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Long Huyết Đế Tôn