Chương Trước/53Chương Sau

Trọn Kiếp Một Người

Chương 24: Trở Về Thanh Phong Phái

Vừa vặn hai ngày đi đường, Cố Đông Hoa cuối cùng cũng đã trở về Thanh Phong phái.

Thanh Phong phái tọa trên một ngọn núi đồ sộ gọi là Bạch Vân Sơn. Sở dĩ ngọn núi này có tên như thế là vì nơi đây quanh năm mây trắng bao phủ, khung cảnh vô cùng đẹp đẽ như chốn thần tiên. Muốn đi lên Thanh Phong phái phải đi qua nghìn bậc thang, chỉ có thể đi bộ. Vì chuyện đó nên dưới chân núi có một trấn nhỏ để mọi người có thể gửi xe ngựa hoặc mua bán ít đồ vật.

Dù là trên núi hay dưới chân núi đều có người của phái canh gác, muốn lên núi chỉ có một đường, dốc núi dựng đứng hiểm trở nên không thể leo lên được. Có thể nói hàng phòng ngự của phái cơ bản an toàn.

Cố Đông Hoa dừng ngựa dưới chân núi, đem ngựa dắt vào chuồng trong trấn. Ngựa của môn phái đều nhốt ở đây, thế nên quãng đường phía trước chỉ có thể đi bằng chân. Hắn tiến lại phía những người đang canh gác, niềm nở gọi họ.

- Triệu Hàn, Mã Phi!

Hai người đang đứng đó nghe tiếng gọi thì quay đầu lại. Cả hai đều lộ ra vẻ vui mừng.

- Đại sư huynh!

Triệu Hàn nhanh miệng nói:

- Đại sư huynh đi lâu như thế, không có ai chơi cờ cùng ta, thật là buồn chán.

- Bây giờ ta về rồi, chúng ta có thể chơi tiếp.

- Được! Bàn cờ lần trước chúng ta chơi dở đệ vẫn để đó đợi đại sư huynh về.

Cố Đông Hoa cười cười, hắn cũng chưa đến nỗi đi quá lâu đâu. Mã Phi nhanh chóng chặn Triệu Hàn nói tiếp.

- Đại sư huynh đi mọi người đều nhớ huynh. Huynh mau lên núi đi, sư phụ và mọi người có lẽ đang chờ. Đệ và Triệu Hàn còn phải canh gác ở đây, đợi lúc lên núi sẽ tìm huynh.

- Được. Vậy ta lên núi trước.

Cố Đông Hoa bước lên bậc thang dẫn lên núi. Hắn điểm nhẹ mũi chân, thi triển khinh công nên rút ngắn thời gian lên núi rất nhiều.

Vừa mới đặt chân vào sân lớn, Cố Đông Hoa đã nghe một tiếng gọi. Một nữ tử dung mạo mĩ miều đang đi đến, gương mặt vô cùng vui vẻ.

- Đại sư huynh! Cuối cùng huynh cũng trở về rồi.

- Tiểu sư muội! Đã lâu không gặp.

Vị tiểu sư muội này tên là Đường Minh Nguyệt, năm nay vừa tròn mười tám tuổi. Dù là thân nữ nhi nhưng thiên phú võ công cao. Các huynh đệ đồng môn ai cũng quý mến nàng.

- Sư tôn đang đợi huynh. Không có huynh lúc nào người cũng buồn phiền.

Cố Đông Hoa chợt cảm thấy hơi áy náy vì đã khiến cho sư phụ lo lắng. Hắn cười với Đường Minh Nguyệt.

- Ta phải đi thỉnh an sư tôn.

Cố Đông Hoa bước qua dãy phòng, đến một gian biệt viện. Hắn bước đến cửa phòng, gõ nhẹ vài cái. Một âm thanh quen thuộc phát ra từ bên trong.

- Ai đó?

- Sư tôn, là đệ tử Cố Đông Hoa.

Thanh âm bên trong có phần phấn khởi hẳn.

- Về rồi à? Mau vào đây!

Cố Đông Hoa bước vào phòng, Hàn Minh đang ngồi trên giường trúc định bước xuống thì hắn vội chạy lại đỡ. Hắn cảm thấy có gì đó lạ nên hỏi:

- Sư tôn có chuyện gì không? Sao đồ đệ thấy sắc mặt người không được tốt lắm.

- Không sao, chỉ là gần đây sự vụ trong phái có nhiều điều cần phải giải quyết.

- Người nên cố gắng nghỉ ngơi nhiều hơn. Những việc trong phái cứ để cho các sư thúc lo.

Hàn Minh thở dài.

- Nếu như Trình sư thúc ngươi quay về thì tốt rồi.

- Ở Hà Châu có lẽ còn nhiều việc, Trình sư thúc cũng hứa là sẽ quay về khi xong việc.

Hàn Minh trong lòng không cho là như vậy. Trình Thiên có lẽ là do mâu thuẫn với Triệu La Thành, một người sư đệ khác của lão nên cố chấp không chịu về Thanh Phong phái. Dù sao cũng là sư huynh sư đệ, cần gì phải tự chia rẽ như thế. Dù sao bản thân lão cũng đã già yếu, sắp không tiếp quản chức chưởng môn được rồi. Có lẽ phải tìm một đệ tử ưng ý để sau này truyền lại chức chưởng môn. Nghĩ như thế, Hàn Minh đưa mắt nhìn về phía Cố Đông Hoa.

Bị ánh mắt suy xét của Hàn Minh nhìn, Cố Đông Hoa cảm thấy không được tự nhiên. Hắn vô thức xiết chặt bàn tay trái, tránh để sư phụ nhìn thấy ấn kí huyết hoa.

- Đông Hoa, ngươi theo ta cũng hơn mười năm rồi phải không?

Cố Đông Hoa không biết lí do vì sao sư phụ đột nhiên hỏi câu này, nhưng hắn vẫn trả lời.

- Vâng! Từ lúc đồ đệ năm tuổi.

- Ngươi năm nay đã bao nhiêu tuổi rồi?

Đã lâu như thế quả thật lão cũng không nhớ đồ đệ của mình đã bao nhiêu tuổi nữa, nhưng mỗi khi đến sinh thần của hắn vẫn không quên.

- Còn một tháng nữa là đệ tử vừa hai mươi ba.

- Vậy là gần mười tám năm rồi.

- Tại sao sư tôn lại đột nhiên hỏi tuổi của đệ tử?

- Không có gì. Ta cần nghỉ ngơi một lát.

Cố Đông Hoa bước ra ngoài, Hàn Minh nhìn theo bóng dáng của đứa đệ tử mà lão thương yêu nhất. Nuôi bao nhiêu năm như vậy, cuối cùng nó cũng đã lớn rồi.

Cố đông Hoa tuy hơi băn khoăn về những hành động của sư phụ nhưng không tiện dò hỏi. Hắn nghĩ có lẽ lão nhân gia muốn hỏi hắn một vài điều thôi. Dù sao thì bây giờ việc hắn cần làm là tìm vị trí của Thạch Cốc, nhanh chóng tới được nơi ở của Mạc Vân.

Hắn đi qua thư phòng, sẵn tiện ghé vào. Trong lúc loay hoay tìm sách vẽ địa đồ, hắn phát hiện một quyển sách ghi chép những kì hoa dị thảo.

- Sao lúc trước ta không thấy quyển sách này?

Hắn nhớ tới đóa hoa trong lòng bàn tay mình, trong lòng nổi lên hiếu kì nên mang sách về phòng từ từ nghiên cứu.

Truyện convert hay : Siêu Cấp Con Rể
Chương Trước/53Chương Sau

Theo Dõi