Chương Trước/53Chương Sau

Trọn Kiếp Một Người

Chương 3: Điều Tra

Cố Đông Hoa và Trần Thư trở lại phòng khách. Chỉ một lát sau gia nhân trở lại đưa Trần tiểu thư đến. Đó là một cô gái chỉ vừa mười lăm mười sáu tuổi, gương mặt thanh tú, nhìn qua cũng là người có nhan sắc. Nàng cúi chào Trần Thư, sau đó quay sang Cố Đông Hoa, đôi mắt mở to kinh ngạc.

Trần Thư cười, chỉ tay về phía Cố Đông Hoa, bảo:

- Đây là Cố đại hiệp của Thanh Phong phái, đến đây để giúp đỡ chúng ta diệt yêu quái.

Gương mặt cô gái thoáng chút hồng, vội vã hành lễ.

- Minh Ngọc tham kiến Cố đại hiệp!

Minh Ngọc lùi về ghế ngồi, ánh mắt vẫn không rời khỏi người Cố Đông Hoa. Đẹp, quả thật là đẹp! Từ trước đến giờ nàng chưa từng gặp nam nhân nào anh tuấn như thế. Nàng cứ nhìn bằng một biểu hiện si ngốc.

Cảm thấy một ánh mắt nóng bỏng đang nhìn chằm chằm mình, Cố Đông Hoa không nhịn được đưa tay chà chà mặt, quay đầu sang hướng khác. Khuôn mặt của hắn có dính gì sao? Cái nhìn đó thật là đáng sợ, giống như muốn ăn tươi nuốt sống vậy. Sư tôn nói không sai, nữ nhân quả thực đáng sợ. Phải đề phòng!

Trần Thư từ nãy đến giờ vẫn chứng kiến một màn này, không khỏi đắc ý trong bụng vì suy nghĩ chợt đến. Ông đằng hắng một tiếng, hướng về Minh Ngọc hỏi:

- Minh Ngọc, phụ thân muốn hỏi con một vài chuyện.

Minh Ngọc nãy giờ vẫn nhìn Cố Đông Hoa, nghe tiếng Trần Thư gọi thì giật nảy mình.

- Phụ thân, người gọi con có chuyện gì?

Trần Thư cười khổ trong bụng. Nữ nhân đúng là nữ nhân, xem ra phải sớm gả nó đi rồi.

- Cố đại hiệp đang điều tra về thứ kì lạ trong nhà ta. Ngài ấy muốn hỏi con có thấy thứ gì khác thường trong phòng mình không.

Minh Ngọc ngẫm nghĩ một lát, lắc đầu.

- Con không thấy.

Cố Đông Hoa lúc này mới lên tiếng:

- Xin Trần tiểu thư nhớ kĩ lại. Rất có thể có vật gì đó đã dẫn dụ âm hồn.

Minh Ngọc nghe thấy hắn hỏi, vội vàng luống cuống.

- Tiểu nữ sẽ cố gắng nhớ kĩ.

Trần Thư lắp bắp kinh hãi:

- Đại hiệp nói là âm hồn sao?

- Có thể là vậy. Thông thường người chết oán niệm chưa tan hoặc còn nguyện vọng chưa thực hiện được sẽ biến thành âm hồn, cho đến khi toại nguyện.

Trần Thư trầm mặc lúc lâu.

- Gia tộc ta từ mấy đời nay không hề làm chuyện gì sát nhân hại người, làm sao lại có âm hồn đến?

- Trần bá bá đã chắc chưa?

- Ta vô cùng chắc chắn!

- Như vậy chỉ có khả năng âm hồn theo vật gì đó từ nơi khác đến quấy rối. Có thể nó muốn lấy lại vậy đó, bởi lần này nó đi chung với lệ quỷ. Căn phòng đó của tiểu thư có bùa trấn ma, âm hồn không vào được nên lệ quỷ mới cào nát cánh cửa như thế.

Lúc này Minh Ngọc mới lên tiếng.

- Cố đại hiệp, ta vừa nhớ ra một thứ!

- Phiền tiểu thư cho tôi xem vật đó!

Trần Thư và Cố Đông Hoa theo Minh Ngọc đến phòng của nàng. Sau một lát, nàng đem ra một hộp trang sức, bên trong có một cây trâm đính một viên ngọc màu đỏ thắm. Minh Ngọc vừa thấy nó liền kinh hãi.

-Tại, tại sao lại như thế này?

- Ngọc nhi, có chuyện gì?

Minh Ngọc quay sang phụ thân, gương mặt tái mét vì sợ hãi.

- Rõ ràng lần trước màu sắc của viên ngọc rất nhạt, tại sao hôm nay lại đỏ như máu?

Cố Đông Hoa xem xét kĩ càng cây trâm, đây rõ ràng không phải là đồ quá quý hiếm, nhưng chắc cũng có giá trị. Chỉ có điều toàn thân cây trâm tỏa ra lệ khí âm u, viên ngọc thì ngày càng đỏ thẫm như máu.

- Tiểu thư có được cây trâm từ đâu?

- Tiểu nữ mua ở cửa hàng ngoài góc đường.

- Nơi đó có thu mua đồ không?

- Hình như là có.

Cố Đông Hoa sờ sờ bề mặt của cây trâm, nói:

- Đây chắc hẳn là đồ của người chết! Đã có kẻ đem đến tiệm đó bán, sau đó bị Trần tiểu thư mua về.

Truyện convert hay : Thần Cấp Cuồng Tế
Chương Trước/53Chương Sau

Theo Dõi