Chương Trước/30Chương Sau

Trùng Sinh Lần Này Em Yêu Anh

Chương 30: Khả Năng Nấu Ăn

Ngồi trong xe trở về, Hắc Phong mệt mỏi nhíu chặt mày bởi trái tim đau thắt lại, y liền quay đầu nhắm mắt lại, không muốn Kỉ Lam Thanh thấy thân thể y đang có vấn đề.

Mặc dù Hắc Phong đã tận lực che giấu, nhưng Kỉ Lam Thanh vẫn nhanh chóng phát hiện ra thân thể đối phương có chút thất thường: "Hắc Phong, có phải anh không thoải mái ở đâu không?". Y biết dù có ngụy trang cũng không che mắt được người kia.

Kỉ Lam Thanh vỗ lưng đối phương, khi hắn chạm vào thân thể của Hắc Phong lại càng thấy lo lắng hơn: "Có phải khó chịu không? Em đưa anh đi bệnh viện!" Sau đó còn muốn yêu cầu tài xế quay xe đi viện.

"Không sao, để anh nghỉ ngơi một lát!" Hắc Phong nắm lấy tay Kỉ Lam Thanh, y biết tình trạng sức khỏe của mình, bây giờ đến bệnh viện, thế nào anh cũng sẽ bị Trần Dĩ Thành ép nhập viện.

"Thật không?" Hắc Phong ra sức khẳng định. Sau nhiều lần xác nhận Kỉ Lam Thanh miễn cưỡng đồng ý: "Nếu anh cảm thấy không thoải mái thì nói với em ngay lập tức đó!" Hắc Phong khẽ gật đầu, sau đó xoay người dựa vào lồng ngực Kỉ Lam Thanh, nhẹ nhàng nhắm mắt lại và nghỉ ngơi.

Xe thuận lợi chạy vào biệt thự của Kỉ Lam Thanh, Kỉ Lam Thanh nhìn Hắc Phong đang ngủ say trên tay, băn khoăn không biết có nên chuyển đến biệt thự của Hắc Phong không, bởi vì biệt thự này của hắn quá xa nội thành. Nghĩ đến đời trước, Kỉ Lam Thanh không chịu dọn đến đó vì sĩ diện với Hắc Phong, cứ cố chấp ở đây, mỗi ngày đều phải dậy sớm hơn một tiếng mới đi làm kịp.

Kỉ Lam Thanh cảm thấy tự trách chính mình và áy náy vô cùng. Nhìn thấy Hắc Phong cau mày ngay cả khi đang ngủ, Kỉ Lam Thanh quyết tâm chuyển đi càng sớm càng tốt. Xe dừng lại trong ga ra gần hai mươi phút Hắc Phong mới từ từ mở mắt ra.

"Dậy rồi sao, anh có cảm thấy tốt hơn không?" Câu nói nhẹ nhàng của Kỉ Lam Thanh vang lên bên tai y, Hắc Phong khẽ gật đầu, đôi mắt thâm thúy nhắm nghiền rồi lại mở ra: "Sao em không đánh thức anh?"

"Em cũng ngủ quên mất". Kỉ Lam Thanh bất lực nhíu mày, cũng may hắn bảo tài xế Lưu Nhiên về trước, nếu không anh ta sẽ để lộ sơ hở, chốc sau hắn nâng đồng hồ lên kiểm tra thời gian: "Hỏng rồi, chúng ta ngủ quên nên bữa trưa trở thành bữa tối luôn rồi đó."

"Không sao đâu, anh có thể ăn nhiều hơn một lúc!" Hắc Phong đứng dậy cùng Kỉ Lam Thanh, nhưng khi xuống xe thân thể liền đứng không vững, Hắc Phong nhanh chóng vịn vào khung xe, vì vậy mà Kỉ Lam Thanh không phát hiện ra.

Kỉ Lam Thanh khẽ cười, từ trong cốp xe lấy ra hai túi đồ ăn, đi tới chỗ Hắc Phong, vui nói: "Đi thôi, anh cứ vào nghỉ ngơi đi. Em sẽ chịu trách nhiệm nấu bữa tối. Khi nào xong em sẽ gọi anh dậy. Được chứ? "

Hắc Phong quả thực có chút mệt mỏi, nếu cứ tiếp tục như vậy có lẽ sẽ ngất mất. Sợ Kỉ Lam Thanh lo lắng, Hắc Phong liền đồng ý vào nhà nghỉ ngơi.

Kỉ Lam Thanh mở cửa nhìn căn nhà đã được dọn dẹp sạch sẽ, liền bật ngón tay nghĩ đến lúc trùng sinh là ngày hắn rời khỏi biệt thự. Thế nhưng nơi này đã được Sở Dịch Thiên thuê người dọn dẹp đâu vào đó.

Khi Kỉ Lam Thanh đặt nguyên liệu vào bếp, thấy Hắc Phong đã đi đến cửa phòng ngủ của y, hắn vội vã lên lầu và kéo người ra: " Anh ngủ bên này đi, bên đó ánh sáng không tốt!"

Hắc Phong có chút bất ngờ, phòng quá tối sao. Sao ánh sáng lại không tốt? Đây là biệt thự, lại không có nhà cao tầng cản trở, ánh sáng làm sao mà không tốt được?

Tuy vậy, Hắc Phong vẫn nghe lời Kỉ Lam Thanh, di chuyển đến phòng ngủ của hắn.

Kỉ Lam Thanh giúp Hắc Phong uống thuốc, sau đó điều chỉnh điều hòa không khí cho thích hợp, sau cùng hôn khóe môi Hắc Phong: "Anh nghỉ ngơi cho tốt đi, em sẽ ra ngoài nấu bữa tối"

Hắc Phong nhắm mắt lại, y bây giờ thật sự khó chịu, trên người ta không còn chút sức lực nào, nếu không phải trong lòng kiên trì chịu đựng thì sớm đã không chịu nổi.

Chờ Hắc Phong đã ngủ say, Kỉ Lam Thanh đứng dậy và cẩn thận đi ra khỏi phòng ngủ.

Nghĩ đến tình trạng sức khỏe của Hắc Phong, Kỉ Lam Thanh quyết định nấu canh trước, nhưng nếu nấu canh thì cần nguyên liệu gì?

Kỉ Lam Thanh nhìn vào bên trong túi hàng, thật sự không biết dùng nguyên liệu nào để nấu ăn.

Trong lúc Kỉ Lam Thanh đang sức đầu mẻ trán đắn do suy nghĩ thì điện thoại đổ chuông.

"Lam Thanh, cậu đang làm gì vậy? Buổi tối có thời gian không, đi chơi với chúng tớ đi." Vừa bắt điện thoại, Kỉ Lam Thanh nghe thấy bạn học cũ nhanh miệng nói, nghe được âm thanh ồn ào trong điện thoại, có thể là đang ở quán bar.

"Bây giờ, tớ không rảnh đâu." Kỉ Lam Thanh một tay lấy gạo tẻ ra, không ngờ lại vô tình làm rơi túi đựng khiến gạo tẻ rơi rớt khắp nơi: "Được rồi, khi nào tớ có thời gian sẽ hẹn gặp mọi người, cúp máy đây! "

Cúp điện thoại, Kỉ Lam Thanh thở dài bất lực nhìn gạo tẻ vươn vãi trên mặt đất, một lúc lâu mới miễn cưỡng cầm chổi bắt đầu thu dọn.

Cuối cùng sau khi thu dọn đồ xong, Kỉ Lam Thanh lấy điện thoại di động ra và trực tiếp tìm kiếm.

Bước đầu tiên, bước thứ hai, bước thứ ba...

Theo công thức trên điện thoại, Kỉ Lam Thanh từng bước cho gạo và các nguyên liệu cần thiết khác vào nồi canh, nhưng Kỉ Lam Thanh không hiểu thứ kia ít hơn một chút là bao nhiêu?

"Liền làm như vậy đi!" Kỉ Lam Thanh lấy một ít nguyên liệu bỏ trong nồi canh, rồi đậy nắp lại.

"Đầu tiên lửa bình thường nấu trong 20 phút, sau đó nấu lửa nhỏ trong nửa tiếng!" Kỉ Lam Thanh nhìn hướng dẫn trên điện thoại, cau mày khó hiểu: "Lửa bình thường, lửa nhỏ, là lửa như thế nào?" Sau khi nấu xong súp, Kỉ Lam Thanh bỏ các loại rau xanh nêm vào.

"Mình phải làm gì tiếp đây?" Kỉ Lam Thanh suy nghĩ trong lúc lấy đống nguyên liệu ra. Sau mười phút hắn vẫn chưa thể quyết định mình phải làm gì tiếp theo.

"Hay là nấu đơn giản thôi, xào một quả cà chua với trứng, sau đó nấu măng với nướng thịt." Nghĩ đến chế độ ăn của Hắc Phong nên nhạt hơn một chút, Kỉ Lam Thanh dự định làm một món hấp để giảm lượng dầu mỡ.

Kỉ Lam Thanh sắp xếp các nguyên liệu sau đó bắt tay vào làm.

Cùng với chuyển động của Kỉ Lam Thanh, là những tiếng ồn ào trong nhà bếp, xen lẫn với tiếng la hét của Kỉ Lam Thanh là những tràn ho sặc sụa...

Trong lúc ngủ, Hắc Phong cảm thấy tim mình như nghẹt thở, mở mắt ra mơ hồ nhớ lại bản thân đã ngủ quên trong phòng ngủ của Kỉ Lam Thanh...

Hắc Phong từ từ ngồi dậy, dựa vào đầu giường một lúc lâu tim vẫn đập không ổn định, một lúc sau thì đỡ hơn, y mới ôm ngực đứng dậy, cuối cùng tìm thấy áo khoác của mình trên giá quần áo.

Hắc Phong tìm lọ thuốc đổ ra mấy viên, ngẫu nhiên đổ ra được ba viên, cầm li nước trên đầu giường uống vào.

Năm sáu phút sau, Hắc Phong mới cảm thấy đỡ hơn, lau mồ hôi lạnh trên trán, đi vào phòng tắm rửa mặt, đi về phía cửa...

"A ~~"

"Bùm... Bùm...Xèo... "

Kỉ Lam Thanh hét lên, kèm theo một loạt tiếng nổ tanh tách từ dưới lầu, Hắc Phong hoảng sợ lao nhanh xuống lầu, mấy lần vì bước quá nhanh mà suýt ngã.

Khi thấy khung cảnh loạn xà ngầu của Kỉ Lam Thanh trong nhà bếp, ngay cả người luôn điềm tĩnh như Hắc Phong cũng không nhịn được cười.

Truyện convert hay : Kinh Thiên Kiếm Đế
Chương Trước/30Chương Sau

Theo Dõi