Chương Trước/446Chương Sau

Tự Mình Tu Thành Người Đuổi Quỷ

Chương 432: Phong Thư Khốn Nạn

Bên trong biệt thự.

Tách...

Đỗ Duy búng ngón tay cái tách.

Chiếc zippo đặt trên bàn cà phê tự động lơ lửng trên không, như thể có một đôi bàn tay vô hình đang điều khiển, sau đó hắn bèn bật quẹt.

Ngọn lửa đỏ rực bùng cháy trên phong thư.

Vào lúc này, phong thư vẫn chưa hiểu rõ tình hình.

Nó thậm chí không biết rằng Đỗ Duy đã hợp nhất với ác linh Đỗ Duy, tuy hai mà một.

Trước đánh nhau thế nào cũng không còn quan trọng.

Cho dù Cái Bóng đã đêm lén ác linh Đỗ Duy, Đỗ Duy cũng chả cảm thấy gì, mà còn vô cùng tán thưởng Cái Bóng.

Nhưng thực tế cả hai đã dung hợp. Đâm Đỗ Duy, chính là đâm ác linh Đỗ Duy.

Phong thư hết lần này đến lần khác tìm chết bộc lộ bản chất khốn nạn của mình, điên cuồng nịnh bợ cho kẻ mà nó cho là "ác linh Đỗ Duy".

[Chủ nhân, ngài đừng kích động, những gì phong thư nói đều là sự thật. “Ngài” nhân loại đã lên rất nhiều kế hoạch, hắn có cả năng lực Đánh Dấu. Để ngăn phong thư tiết lộ bí mật của mình, hắn đã vô sỉ nhét phong thư vào trong Cái Bóng.】[Nhưng may quá, ngài đã đoạt lại thân thể, giết chết “ngài” kia, nếu ngài muốn tiếp tục nghe, phong thư có thể nói liên tiếp ba ngày ba đêm tố cáo hành vi hung ác của “ngài” kia.】

[Khoan đã... chủ nhân, xin ngài hãy để chiếc zippo kia tránh xa phong thư. Phong thư luôn trung thành với ngài! Tha mạng... á... phong thư đang chết]

[Tha mạng, phong thư xin thề, tuyệt đối không bao giờ phản bội ngai, phong thư biết mọi bí mật của “ngài” nhân loại】[Tên ác ma hung ác kia, hắn để lại rất nhiều thứ tốt, chẳng hạn như xúc xắc, đồng xu. Phong thư biết rất rõ, hắn cũng có bản đồ, chỉ cần ngài tìm theo theo bản đồ, có thể tìm được một vật phẩm có nửa cơ hội giết chết ma linh]

Phong thư chẳng hiểu tại sao, không ngừng bật ra chữ để mong Đỗ Duy tha thứ.

Tuy nhiên, càng như thế thì...

Sắc mặt của Đỗ Duy càng khó coi, sắc lạnh trong mắt càng thêm trầm trọng.

Bùng......

Ngọn lửa đỏ đốt trực tiếp bức thư và phong thư.

Chẳng bao lâu, toàn bộ phong thư đã cháy thành tro.

Tuy nhiên, trước sự ngạc nhiên của Đỗ Duy, ngay cả khi nó đã biến thành tro, chiếc phong thư lại tái sinh từ tro tàn, vẫn nguyên vẹn.

"Mày vẫn có thể tái sinh?"

Giọng điệu của Đỗ Duy đầy kinh ngạc.

Phong thư vẫn như cũ, ngoại trừ khí tức có chút uể oải.

Dường như nó cảm thấy lòng trung thành của nó chưa được thể hiện đầy đủ, nên một mảnh giấy khác lại xuất hiện.

Lần này lại... tiếp tục la liếm, nịnh bợ.

[Ngài là mặt trời, mặt trăng và các vì sao, là quá khứ và tương lai, là chủ nhân vĩ đại nhất, ngài chỉ đơn giản là tia sáng hy vọng chói lọi trong cuộc đời tăm tối của phong thư][Làm ơn đi, phong thư thề rằng sẽ không bao giờ phản bội ngài. So với “ngài” nhân loại thì ngài mạnh hơn nhiều.】

【Cái gì ác ma Nữ tu, cái gì quỷ Satan, ở trước mặt ngài chỉ cần 1 hit là đi đời nhà ma.】【Phong thư chỉ xin được đi theo ngài, làm một hạt bụi nhỏ bé. Ngài nghĩ đến phong thư, thế giới của phong thư nở rộ; ngài quên phong thư, phong thư sẽ rất đau khổ.】

Đến đây... dòng chữ trên lá thư dừng lại một chút.

Tất cả đều biến mất.

Khi xuất hiện trở lại, giọng điệu đã thay đổi.

[Chờ đã, ngài... và “ngài” kia đã dung hợp rồi sao?】

Đỗ Duy tối sầm mặt không nói lời nào, phất tay một cái, toàn bộ phong thư xoắn thành quả cầu bay về phía đồng hồ cổ.

Nó không có sức đề kháng nào cả.

Trước khi chiếc phong thư chạm vào chiếc đồng hồ cổ, những chiếc kim xếp chồng lên nhau bèn dừng lại.

Bùng......

Toàn bộ phong thư trực tiếp biến thành tro.

Ngoài ra, ác ý mờ nhạt quét qua ngôi nhà, Cái Bóng và những ác linh khác đều rùng mình, lập tức quay trở lại những món đồ đã cất giữ chúng.

Chỉ có con mắt của Đỗ Duy nheo lại.

Cũng không phải phát động năng lực Định Thân, mà là sợ hãi...

Bởi vì vào lúc này, hắn thực sự cảm nhận được một tia uy hiếp.

"Đồng hồ cổ có thể giết chết mình ngay bây giờ..."

Đỗ Duy đã có phán đoán, sự cảnh giác lần nữa tăng lên cao nhất.

Cứ tưởng chênh lệch giữa hắn và đồng hồ cổ không quá lớn. Thật không ngờ, vẫn đánh giá thấp nó.

Vật này được sinh ra như thế nào?

Kẻ biến thái như thế nào, lại tạo ra nó?

Không có câu trả lời...

Đỗ Duy chỉ có thể hít sâu một hơi, thu bớt hơi thở trầm mặc sau khi ác linh hoá.

Được một lúc, cả ngôi nhà lại hồi phục như cũ.

Yên bình và tĩnh lặng.

Chỉ là phong thư biến thành tro tàn, nhưng lại hồi sinh, vẫn sợ hãi bay tới trước mặt của Đỗ Duy.

[Mây đen trên trời không phải mây. Hóa ra là chủ nhân hiểu lầm phong thư. Chao ôi... phong thư cảm thấy vô cùng đau lòng, muốn kể nhưng không thể nói ra. Bởi vì chủ nhân ngài rất tuyệt vời, làm thế nào ngài có thể phạm sai lầm? 】[Tất cả là lỗi của phong thư]

[Phong thư vừa nãy đã cố ý nói ngược, mục đích là để xác minh tình trạng hiện tại của ngài, phong thư sẽ không bao giờ phản bội bất kỳ ai trong số các ngài.】

[Chỉ những kẻ vô tâm như Cái Bóng mới chọn đứng yên.】

[Là cấp dưới khôn ngoan nhất của ngài, phong thư sẽ chỉ giúp ngài giải quyết vấn đề]

【Phong thư biết trong nhà có chiếc đồng hồ cổ, là chuyện mà “ngài” nhân loại không thể giải quyết, nhưng giờ ngài đã đoạt lại thân thể.】[Em đề nghị ngài đấm nát chiếc đồng hồ đó, và nói với nó rằng trong ngôi nhà này, ngài mới là boss]

Đỗ Duy sờ lên khuôn mặt có phần ngây ngốc của hắn.

Hắn không thể chịu đựng được.

Khi buông tay ra, hắn đứng dậy, nắm lấy phong thư, trực tiếp bóp nát nó.

Nhưng ngay cả như vậy. Phong thư vẫn sống lại, không ngừng nịnh nọt.

[Chủ nhân, phong thư sai rồi. Có lẽ ngài không nên giết đồng hồ cổ, hay ta đi tiêu diệt Vanity? Ngài có ghét họ không? 】[Hoặc giết Cái bóng!】

Đỗ Duy chịu không nổi: "Cái Bóng!"

Sau lưng hắn, Cái Bóng lập tức xuất hiện, đôi tay cầm dao nhọn, ánh mắt ác ý nhìn chằm chằm phong thư.

Sau đó Đỗ Duy vứt chiếc phong thư nhét vào trong Cái Bóng.

Hắn lạnh lùng nhìn Cái Bóng, nói: "Tap biết giờ mày đã có chút trí tuệ, mày nghe hiểu lời tao, nếu để cho thứ quỷ này thoát ra khỏi mày, rồi gửi những tin nhắn tạp nham này trước mặt tao, tao sẽ là người đầu tiên xé nát mày."

"Hểu không?"

Cái Bóng điên cuồng run rẩy.

Có vẻ như nó đang gật đầu.

Nó thực sự bị ép phải động não.

Đối với Đỗ Duy, phong thư rất kinh tởm, nói là hữu dụng, quả thực rất hữu dụng, dù sao cũng có thể kể lại chuyện đã xảy ra mười phút trước.

Nhưng nếu nói vô dụng, nó thực sự vô dụng.

Bất quá ác linh nào trong tay hắn đều có thể đánh bại tà linh phong thư, trọng điểm là thứ này quá thích la liếm, chính hắn cũng kinh tởm trước lời lẽ nịnh nọt của nó.

Lại có thể hồi sinh từ cõi chết...

Lần đầu tiên Đỗ Duy thấy buồn nôn.

Truyện convert hay : Yêu Long Cổ Đế
Chương Trước/446Chương Sau

Theo Dõi