Chương Trước/131Chương Sau

Vợ Mới Bất Lương Có Chút Ngọt Ngào

Chương 113: Mở Ra Kiểu Vuốt Lông Mới

Editor: Hyna Nguyễn

-----------------------------

Nghĩ đến kết quả của Vương gia, Thôi Hạo rốt cuộc ý thức được sự sợ hãi khắc sâu, một bộ dạng như chết đến nơi hướng phía Tư Dạ Hàn nhào tới cầu xin tha thứ, "Cửu gia! Tôi sai lầm rồi! Tôi thật biết lỗi rồi! Tôi không nên phạm phải cấm kỵ của ngài ! Chuyện này.

.

.

Nữ nhân này tùy ngài muốn xử lý như thế nào đều có thể! Chỉ cần ngài có thể hả giận!"

Lúc trước hắn nhận thấy cô bé này có tư chất quá tốt, chính hắn đều không nỡ bỏ ra dùng, đem ra làm tiến cống, ai biết sẽ khéo quá hóa vụng.

Cái này Tư Dạ Hàn đến cùng có phải là nam nhân hay không a? Đối mặt loại người này đều thờ ơ không động lòng!

Bên cạnh nữ hài vừa nghe nói như vậy, khuôn mặt không cách nào tin cùng tuyệt vọng, không nghĩ tới chính mình cứ như vậy bị bán đi, nhưng lấy thân phận của nàng giờ phút này lại một chữ "Không" đều không thể nói, chỉ có thể tuyệt vọng ngồi sập xuống đất khóc.

Đang lúc này, trên ghế sa lon, nam nhân đang không ngừng dùng khăn giấy khử độc lau chùi mu bàn tay đột nhiên ánh mắt sắc bén hướng phía cửa nhìn lại.

Lâm Khuyết thuận theo ánh mắt Tư Dạ Hàn nhìn sang, hơi nhíu mày, "Ai núp ở đó?"

Diệp Oản Oản sống lưng cứng đờ, bị ánh mắt Tư Dạ Hàn lanh băng nhận ra sợ đến lập tức nhào tới.

Lúc Diệp Oản Oản ngã vào trong phòng bao trong nháy mắt tiếng cầu xin tha thứ cùng khóc thút thít đột nhiên im bặt.

Thôi Hạo đứng ở đó, duy trì tư thế đại há miệng, cả người đều ngốc ở nơi đó, cô bé kia cũng có vẻ mặt đờ đẫn.

Chỉ thấy một cô gái vội vàng không kịp chuẩn bị mà tiến vào bao sương, tóc đen quần trắng da thịt trắng như tuyết, một đôi mắt giống như ngôi sao thu thủy.

Lâm Khuyết thấy Diệp Oản Oản, sắc mặt nhất thời có chút không tốt lắm, tại sao lại tới một thêm phiền toái?

"Cửu.

.

.

Cửu gia.

.

.

Em tới rồi.

.

." Rình coi bị phát hiện, Diệp Oản Oản lúng túng sửa sang lại vạt áo, sau đó hướng phía Tư Dạ Hàn đi tới.

Mọi người thấy đột nhiên xuất hiện nữ hài thần sắc đều là cả kinh, say sưa suy đoán thân phận của Diệp Oản Oản.

Tư Dạ Hàn không phải là chán ghét nữ nhân sao? Làm sao lại chính mình kêu đàn bà tới? Bọn họ còn tưởng rằng người Thôi Hạo tìm đến đã là cực phẩm, nhưng so sánh cùng với người trước mắt này, lại nhất thời mất màu sắc.

Nhìn lấy trên ghế sa lon nam nhân tựa như muốn ăn thịt người, Diệp Oản Oản thật sâu thở dài.

Thật xui xẻo, thế nào đang lại bắt gặp thời điểm anh nổi giận .

Nếu cô không hiểu lầm thì tình huống bây giờ là Tư Dạ Hàn cực kỳ chán ghét nữ nhân đụng chạm vào mình, giống như mắc bệnh cưỡng bách chứng người.

Người mắc chứng bệnh cưỡng bách rửa tay có thể rửa suốt một ngày, tình huống của Tư Dạ Hàn cũng không kém, bị chạm vào anh có thể nắm tay lau đi lau lại đến máu thịt be bét mới thôi.

Lúc trước mới vừa biết tật xấu này của Tư Dạ Hàn cô còn có chút kỳ quái à, trong đầu nghĩ chẳng lẽ cô không phải phụ nữ sao? Tại sao cô thì không có sao à? Tư Dạ Hàn nhìn lấy nữ hài đứng cách anh ba bước chỗ xa xa kia sắc mặt càng thêm âm trầm.

Thấy Tư Dạ Hàn vẻ mặt không lành, Diệp Oản Oản vội vàng thu hồi suy nghĩ, nhanh chóng đi tới ngồi vào bên cạnh Tư Dạ Hàn, nhận mệnh mà mở ra chế độ vuốt lông kiểu mới.

Cô ngẩng đầu lên nhìn về phía Hứa Dịch mở miệng nói, "Có dung dịch khử độc không?"

"Có." Hứa Dịch theo trên người móc ra một chai phun sương nhỏ đưa tới, sau đó vèo một tiếng rút ra xa.

Lâm Khuyết không nói hướng phía Diệp Oản Oản mắt liếc đi qua, "Đừng giằng co nữa mới vừa rồi hắn đều phun cả một bình !"

Diệp Oản Oản không để ý tới Lâm Khuyết, tự nhiên cầm tay Tư Dạ Hàn lên.

Mọi người thấy Diệp Oản Oản lại dám đi đụng tay Tư Dạ Hàn, tất cả đều là mặt đầy kinh hoàng, đều bị dọa tiểu ra.

Nhưng là, mọi người một giây kế tiếp lại khiếp sợ phát hiện, Tư Dạ Hàn dường như không phản ứng gì, lại cứ như vậy ngoan ngoãn bị cô cầm tay?

Diệp Oản Oản không để ý ánh mắt chung quanh, hết sức chuyên chú mà dùng khử độc phun sương ở trên mu bàn tay của Tư Dạ Hàn hơi chút tượng trưng mà phun một chút, sau đó dùng khăn giấy lau sạch, môi thoáng xít lại gần đi qua, nhẹ nhàng hướng về phía chỗ sưng đỏ kia thổi thổi, cuối cùng, lại như dỗ con nít hôn một cái, "Khá hơn chút nào không?"

Cái hôn trên mu bàn tay nhẹ nhàng mang đến một luồng không khí, ấm áp mềm mại đụng chạm, không khỏi để cho Tư Dạ Hàn đang có cảm giác toàn thân cao thấp cáu kỉnh đều trong nháy mắt thở bình thường lại.

.

.

Chốc lát yên lặng sau, Tư Dạ Hàn gật đầu một cái: "Ừm."

Một bên Lâm Khuyết một hớp rượu phun ra ngoài: "Thảo! Làm hỏng mắt chó của tiểu gi ta rồi!"

Thôi Hạo: ".

.

.

! ! !" Trâu bò! Còn có loại này thao tác này sao?.

Truyện convert hay : Vô Địch Thiên Đế
Chương Trước/131Chương Sau

Theo Dõi