Chương Trước/29Chương Sau

Xuyên Thành Bạn Trai Cũ Của Hotboy Trường

Chương 25: Đi Cầu Nguyện Đi, Thế Cũng Coi Như Là Có Chủ Rồi Đấy

Editor: Lilac | Beta: YAN

Hà Chúc, Trịnh Khuyết: "..."

Bành Trình Trình đang đi sang bên này, chuẩn bị khuyên một câu: "..."

Bước chân Bành Trình Trình chậm lại một cách đáng nghi, sau đó sắc mặt không đổi lùi về.

Hà Chúc hít sâu một hơi, liếc nhìn Cảnh Từ đang đọc sách bên cạnh, mờ mịt nói: "Không phải chứ, anh Kiêu, sao mày không biết rụt rè chút nào vậy?"

Trịnh Khuyết giơ tay phải lên vỗ vào vai Hà Chúc, dùng ánh mắt cá chết nhìn Doanh Kiêu: "Anh Kiêu, nếu mày còn tiếp tục như vậy thì một ngày nào đó tao cũng yêu đương!"

Làm như người khác không biết show ân ái vậy, mẹ nó!

Cmn còn chưa theo đuổi được người ta đâu!

"Mày á?" Doanh Kiêu cắn bút, thong thả lật một trang sách bài tập, giễu cợt: "Cái gì đã khiến mày sinh ra ảo giác rằng có người cần mày vậy? Ngưỡng mộ à? Hay là do ghen tị?"

Trịnh Khuyết: "..."

Doanh Kiêu thương hại ngó qua Trịnh Khuyết: "Nếu thực sự ghen tị tới đỏ mắt rồi thì đi cầu nguyện đi."

Trịnh Khuyết hơi sửng sốt, chẳng hiểu sao chủ đề lại xoay chuyển nhanh như vậy, nghi ngờ: "Hả?"

Doanh Kiêu cong môi, cười đến mức thèm đòn: "Ít ra thì cũng coi như là có chủ."

Trịnh Khuyết: "..."

Trịnh Khuyết tức giận, đẩy Hà Chúc ra, nhào về phía Doanh Kiêu: "Doanh Kiêu! Tao đệt ông nội mày!!"

"Làm cái gì đấy, " Doanh Kiêu dễ dàng ngăn cậu ta lại, cau mày nhìn cái bàn bị Trịnh Khuyết xô lệch vị trí: "Không thấy bạn học nhỏ nhà chúng ta đang học bài à? Là học tra thì phải có tự giác của học tra, không được gây thêm phiền cho người ta, được chứ?"

Trịnh Khuyết: "..."

Trịnh Khuyết: "Đệt!"

Trịnh Khuyết vuốt mặt, kéo Hà Chúc rời đi.

Bành Trình Trình thấy vậy cũng ra ngoài theo.

"Nói thật thì, " Hà Chúc đứng trong hành lang, quay đầu nhìn Trịnh Khuyết: "Lão Trịnh, có phải giáo viên sinh học từng nói trên cơ thể người có một cái mạch rối loạn gì đó không? Tao hoài nghi sâu sắc chuyện anh Kiêu đã thông cái mạch này. Cái này khiến cho ổng trở nên lẳng lơ vậy đó, đến nỗi lớp 11-7 cũng sắp không chứa nổi hắn nữa rồi."

Sắc mặt Trịnh Khuyết như bị đau răng: "Rốt cuộc thì sao mà Cảnh Từ chịu nổi cậu ta vậy?"

Vừa nói, cậu ta càng thấy nghi ngờ: "Không đúng, tao không hiểu nổi. Chẳng phải hai tháng trước, ngày nào anh Kiêu cũng mắng Cảnh Từ biến thái à? Còn không cho phép chúng ta nhắc tên Cảnh Từ trước mặt cậu ta nữa, sao tự nhiên lại..."

Mấy người ra khỏi khu lớp học, Hà Chúc dòm trái ngó phải một lát không thấy có giáo viên, móc điếu thuốc từ túi quần ra ngậm, ê a một cái, tổng kết lại: "Tin lời đàn ông thì heo nái cũng có thể leo cây."

Thời gian này, vì chuyện Cảnh Từ thi được hạng nhất toàn khối, niềm vui lớn nhất của đám Hà Chúc là lên diễn đàn đọc mấy topic có liên quan đến Cảnh Từ, chỉ cần vừa đọc một chút là thấy sướng, đâu rảnh đi gây chuyện gì khác.

Nhưng qua một thời gian, bọn họ lại đứng ngồi không yên nên mới có đề nghị hôm nay.

Dù Doanh Kiêu không ra ngoài thì cũng không làm giảm nhiệt huyết của họ với việc cúp học được. Đám bọn họ vốn dĩ muốn trốn tiết tự học tối, lại bị Doanh Kiêu chọc giận như vậy, dứt khoát dỗi không thèm về luôn, đi thẳng đến tường rào phía tây trường học.

Đây là chỗ 11-7 lấy làm địa điểm giao dịch cơm hộp bên ngoài, lâu dần sinh ra công dụng mới: Địa điểm tụ tập khi cúp học.

Hà Chúc lặng lẽ đi qua, không ngờ lại đụng mặt một nhóm khác cũng muốn trốn học giống họ.

"Đệt, Kiều An Ngạn đúng là thèm đòn mà!" Một người vừa trèo lên tường vừa hùng hổ nói: "Lúc tao nói muốn trốn học, chúng mày thấy ánh mắt của nó không? Tao đệt mẹ nó chứ, tao làm gì đến lượt nó coi thường?"

Người bên dưới mặc áo khoác đầu lâu đen xoa tay, bám vào chỗ nhô ra ở trên tường, nói: "Bây giờ người ta trâu bò rồi, chẳng phải giáo viên chủ nhiệm lớp mình ngày nào cũng khen cậu ta sao? Cái đéo gì mà lãng tử quay đầu rồi, trở thành tấm gương cho chúng ta. Đương nhiên cậu ta coi thường mấy loại không biết phấn đấu như chúng ta rồi."

Người đầu tiên khinh thường "Xì" một tiếng: "Tấm gương? Với mấy điểm thi giữa kì kia của cậu ta ấy hả? Trước đấy to mồm lắm, cái này cũng học, cái kia cũng thuộc, vừa có kết quả thi cái lập tức bị vả hiện nguyên hình."

Áo khoác đen toét miệng cười, đang định nói gì đó thì ánh mắt liếc về phía sau, thấy có người lập tức cảnh giác quay đầu.

Thấy không phải giáo viên, cậu ta thở phào nhẹ nhõm, vẫy tay chào bọn Hà Chúc, thuần thục leo tường nhảy xuống.

"Bọn nó nhắc đến Kiều An Ngạn, có phải cái thằng đánh nhau với Cảnh Từ không?" Hà Chúc quay đầu hỏi Bành Trình Trình: "Nó cũng bắt đầu học hành cẩn thận à?"

Bành Trình Trình gật đầu: "Là nó đấy."

"Nó..." Trịnh Khuyết cười hắc hắc: "Cũng bị thần khí học thần của Cảnh Từ lây qua rồi."

"Cũng?"

Trịnh Khuyết nhìn về hướng lớp học, chép miệng: "Còn một anh Kiêu nữa thây."

"Đừng nhắc tới cậu ta." Hà Chúc hừ hừ đi qua chỗ tường bao: "Trốn học cho vui không thích à?"

Trịnh Khuyết vỗ trán một cái: "Lỗi của tao, không nhắc nữa, không nhắc tới nữa."

Mấy người vừa nói vừa nhanh chóng leo tường ra ngoài.

Mà giờ này, nhân vật chính vừa được bọn họ nghị luận lúc nãy- Kiều An Ngạn, gã đang ngồi ở vị trí của mình, sắc mặt ảm đạm đọc sách ngữ văn.

Không đúng! Tất cả đều không đúng!

Sau khi sống lại, Kiều An Ngạn lập tức phát hiện ra trí nhớ cùng với năng lực lý giải mọi thứ của mình trở nên cực kì tốt.

Rõ ràng đã rất nhiều năm không tiếp xúc với sách giáo khoa trung học, nhưng giáo viên giảng kiến thức mới gã đều nghe hiểu, mấy bài cần thuộc lòng thì chỉ cần đọc qua mấy lượt cũng có thể nhớ lại toàn bộ.

Khiếp sợ lúc đầu qua đi thì chính là kinh hỉ lớn, bàn tay vàng từ trên trời đáp xuống, ai mà chẳng thích?

Tháng đầu tiên sống lại, Kiều An Ngạn vô cùng đắc chí, thề mình nhất định phải trở nên nổi tiếng trong kì thi giữa kì lần này.

Nhưng gã tuyệt đối không thể nào ngờ được, ngay từ lúc kỳ thi bắt đầu, đầu óc gã bỗng trở nên hỗn loạn chẳng khác gì lúc trước khi trùng sinh.

Rõ ràng là nội dung đó đã từng học thuộc, vậy mà một chữ cũng không rặn ra được.

Đề bài rõ ràng rất quen nhưng gã không biết làm.

Khi có kết quả thi giữa kì, thành tích của Kiều An Ngạn không tốt như dự đoán cơ mà được cái đứng đầu cả khối từ dưới lên.

Gã vốn tưởng là do trạng thái của mình trong kì thi kia không được tốt nhưng mà mỗi ngày trôi qua, Kiều An Ngạn lại càng hoảng sợ phát hiện, đầu óc mình không còn hồi phục lại như cũ.

Mỗi lần nghe giáo viên khen bản thân chăm chỉ nghiêm túc, Kiều An Ngạn đều cực kỳ nóng nảy.

Gã muốn nhanh chóng nghịch tập chuyển mình, vả mặt này kia chứ không phải ngày ngày hì hục cày cấy như trâu như bò, lúc nào cũng chăm chỉ học tập đến mệt sống mệt chết.

Kiều An Ngạn gắt gao nắm chặt cuốn sách trong tay, sắc mặt âm trầm đến nỗi có thể nhỏ ra nước.

Đời trước, gã sống ở dưới tầng chót của xã hội, tháng nào cũng vì hai, ba nghìn tệ tiền lương mà liều mạng.

Đời này nhất định gã phải thi đỗ đại học, đi trên một con đường hoàn toàn khác với trước kia!

Nếu ông trời để gã sống lại, nhất định là có nguyên nhân, gã tuyệt đối sẽ không nhận thua!

- ---

Trong lớp 11-7, Cảnh Từ đang giải đề toán thì trong đầu bỗng dưng giống như bị kim châm vào, phút chốc có hơi đau, phương pháp giải bài vừa nghĩ ra nháy mắt không nhớ nữa.

Cậu hơi mờ mịt đặt bút xuống, đưa tay lên ấn ấn huyệt thái dương.

Nhưng cơn đau vừa nãy cứ như ảo giác thoáng qua vậy, xuất hiện trong chớp mắt rồi lại chẳng thấy đâu.

Cảnh Từ không để ý, cầm bút lên tiếp tục giải đề. Doanh Kiêu đột nhiên đẩy một tờ bài thi tới: "Bạn học nhỏ, tôi làm xong rồi."

Đây là một bộ đề sinh học, là nhiệm vụ Cảnh Từ giao cho hắn.

Cảnh Từ ngẩng đầu lên nhìn đồng hồ một lát, không nhanh không chậm, Doanh Kiêu dùng hết thời gian được ghi trên giấy thi.

"Tôi xem giúp cậu," Cảnh Từ chăm chú xem bài làm, đổi sang bút mực đỏ, cúi đầu chấm bài.

Doanh Kiêu hết việc làm, dựa vào lưng ghế, cơ thể hơi ngửa về sau, nhìn mấy dòng chữ đỏ chót to đùng trên bảng, thực lòng xúc động: "Nhạc học thiện tư, nỗ lực thượng tấn*, tám chữ này nhất định là viết xuống vì tôi mà."

(乐学善思: nghĩa là: Hạnh phúc khi học hỏi và suy nghĩ, làm việc chăm chỉ để tiến bộ. Hai câu này giống mấy câu "Dạy tốt, học tốt" hay được treo cạnh bảng ở bên nước ta.)

Cảnh Từ: "..."

Cảnh Từ khẽ dịch sang bên cạnh, không thèm để ý tới hắn.

Cậu thực sự không hiểu nổi, sao lại có người có thể tự học tự trổ bông như vậy.

Cảnh Từ muốn làm giảm sự tồn tại của mình xuống nhưng Doanh Kiêu nhất quyết không buông tha cho cậu.

Hắn quay đầu nhìn Cảnh Từ: "Bạn học nhỏ, cậu không có gì để nói với tôi sao?"

Cảnh Từ hơi bất ngờ: "Ừ?"

Doanh Kiêu nghiêng người, tay chống cằm, cụp mắt nhìn cậu: "Tôi từ chối ra ngoài chơi với bọn Hà Chúc, ở trong lớp với cậu, cậu không định nói gì sao?"

Cảnh Từ cố gắng uốn lại lời hắn: "Không phải ở lại với tôi mà là học hành."

"Ai bảo vậy?" Doanh Kiêu tươi cười bất cần đời, lười biếng đáp: "Không có cậu thì giờ này tôi còn ở đây à?"

Hắn tiến lại, khẽ cười: "Vì vậy bây giờ có phải cậu nên khen tôi một tiếng không? Ví dụ, Doanh Kiêu, anh thật giỏi, rất lợi hại gì đó."

Đầu bút của Cảnh Từ bị chệch hướng, mất kiểm soát vẽ một đường lên bài thi.

Cậu dời ánh mắt, không đối mặt với Doanh Kiêu nữa, dùng sức đẩy hắn qua bên kia: "Lớp tự học không cần nói."

"Chính là cái lớp tự học này của chúng ta ấy hả?" Doanh Kiêu nhìn lướt qua cả lớp một lượt, giễu cợt.

Tối nay có bọn Hà Chúc dẫn đầu, những người khác trong lớp 11-7 cũng đi theo đục nước béo cò. Bởi vậy đến giờ tự học buổi tối, phòng học lớp 11-7 trống hơn phân nửa.

Người ở lại phần lớn cũng chẳng học hành gì, hoặc là đeo tai nghe chơi game, không thì cũng túm tụm lại tám chuyện. Nếu không phải là thiếu hạt dưa đậu phộng thì cũng chẳng khác gì buổi tiệc trà cả.

Cảnh Từ làm bộ như không nghe được lời của Doanh Kiêu, chấm xong mặt trước bài thi, tiếp tục chấm mặt sau.

Thế mà, cậu cho rằng mình nhìn nhầm rồi, còn cố ý nhắm mắt lại, lúc mở mắt ra lần nữa vẫn chẳng có gì khác biệt.

Đây là một câu hỏi sinh học điền vào chỗ trống.

Yêu cầu viết một trong năm loại hoocmon thực vật chủ yếu: tác dụng của axit abscisic, đằng sau có chú thích chỉ cần viết ba cái ra là được.

Mà câu trả lời của Doanh Kiêu thực sự là ba cái, là ba cái chấm tròn hàng thật giá thật, nằm ngang đều tăm tắp trên giấy. Dường như còn sợ cậu không nhìn rõ, rất tri kỉ vẽ to một chút.

Cảnh Từ: "..."

"Đây là cái gì?" Cảnh Từ chỉ ba dấu chấm tròn kia: "Cậu điền cái này là... đáp án?"

Doanh Kiêu nghiêng người ngó qua, thẳng thắn đáp: "Đúng vậy."

"Cậu gọi cái này là đáp án ấy hả?"

Cánh tay Doanh Kiêu còn đang hờ hững khoác tay lên ghế, cà chớn nói: "Chẳng phải yêu cầu đề bảo viết ba cái à? Tôi làm sai rồi?"

Sắc mặt Cảnh Từ không đổi nhìn hắn: "Bảo cậu viết ba tác dụng, chứ không phải vẽ ba cái dấu chấm."

Doanh Kiêu cong môi, thờ ơ nói: "Thật à? Vậy đề ra không cẩn thận rồi, còn lừa tôi."

Cảnh Từ hít sâu một hơi, khiến bản thân đừng chấp nhặt với hắn: "Cậu có thể nghiêm túc chút không?"

"Có thể, " Doanh Kiêu bật cười, giơ tay lên miết mặt cậu: "Đừng giận, đùa cậu thôi, cái này thực sự không biết mà."

Cảnh Từ lạnh mặt đẩy tay hắn ra, rút sách sinh học từ trên giá sách xuống, nhanh chóng lật tới một trang, chỉ chỉ ý nói Doanh Kiêu mau qua xem: "Chỗ này."

Cậu nghiêm túc nói: "Sinh học khác với mấy môn tự nhiên khác, học thuộc chiếm phần lớn, cậu nên đọc kỹ sách giáo khoa rồi học thuộc nội dung trong sách, có thể dễ dàng giải quyết rất nhiều câu hỏi."

"Được," Doanh Kiêu hạ thấp người ghé tới nhìn lướt qua, cười khẽ: "Đều nghe cậu, tôi..." Hắn vừa nói được một nửa thì bỗng dưng không lên tiếng nữa.

Cảnh Từ cho rằng hắn có chỗ không hiểu, ngẩng đầu lên hỏi: "Sao thế?"

Cánh mũi Doanh Kiêu hơi động, hỏi cậu: "Cậu đổi dầu gội à?"

Cảnh Từ nhất thời giật mình: "Sao cậu biết?"

Tối qua cậu mới ghé tiệm tạp hóa nhỏ mua dầu gội, hôm nay mới dùng lần đầu.

"Ngửi thấy đó, " Doanh Kiêu hơi nghiêng người, cúi đầu xuống, sống mũi cao thẳng dán lên tóc Cảnh Từ, cười nói: "Lần trước là mùi chanh, lần này là mùi gì? Bạc hà à?"

Mặt hắn thật gần, hô hấp nhẹ nhàng lướt qua gò má Cảnh Từ, mang theo cảm giác mềm mại tê ngứa.

Phút chốc Cảnh Từ lui người lại, kéo giãn khoảng cách với hắn, cụp mắt không được tự nhiên nói: "Chẳng biết, lúc mua không để ý."

"Sao có thể không biết được, hay là..." Doanh Kiêu nhướn mày, ý tứ xâu xa bảo: "Cậu muốn để tôi ngửi?" Hắn hơi dừng, lười biếng, lưu manh huýt sáo: "Bạn học nhỏ, tâm cơ không nhẹ đâu nha."

Gò má Cảnh Từ đỏ ửng, tức giận trợn mắt trừng hắn: "Nói không để ý chính là không để ý! Mùi nào thì liên quan gì tới cậu?!"

Doanh Kiêu khẽ cười, cúi đầu dán tới bên tai cậu nhẹ giọng nói: "Sao lại không liên quan tới tôi, chúng ta hôm nào cũng cách nhau gần như vậy, mùi này còn không phải cho tôi ngửi à."

- --

Tác giả có lời muốn nói:

Doanh Kiêu mỉm cười: Không nói Doanh Kiêu, anh thật giỏi đúng không, vậy lần sau không phải trong lớp học nữa đâu.

Tui leo lên giải thích một câu, không phải trộm đầu óc đâu, mọi người não bổ quá rồi _(:з" ∠)_ sẽ không ngược, không có ngược!

Editor có đôi lời nhắn nhủ bạn nhỏ Kiều An Ngạn: Buff có xịn đến cỡ nào thì đều có hạn sử dụng, chỉ có thực lực chân chính mới là đẳng cấp mãi mãi. Thân ^_^

Truyện convert hay : Siêu Cấp Chiến Y
Chương Trước/29Chương Sau

Theo Dõi