Saved Font

Trước/49Sau

[Bhtt] Thú Vị

Chương 48

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Đến tận khi Giang Đường chuẩn bị khởi động xe, Khương Nghi Dạng mới nói với cô rằng bó hoa nhỏ này là do nàng tự tay gói, thành công khiến cho thời gian khởi hành chậm lại năm phút.

Quả thực trước khi Khương Nghi Dạng nói câu này, Giang Đường thực không quá để tâm đến bó hoa nhỏ này, cô chỉ biết có hoa màu hồng xanh trắng, giấy gói cũng khá đẹp, hoa, không phải cái nào cũng giống nhau sao, cô nghĩ như vậy nên nhìn xong liền tùy tiện đặt sang một bên.

Nhưng với lời Khương đại tiểu nhà ta đã nói, ý nghĩa giờ đây không còn giống nhau.

Giang Đường cầm bó hoa lên ngắm nhìn thưởng thức, xem đi, ở giữa có ba bông hoa trắng hồng, hai bông màu lam nhạt, hoa baby được vòng bên ngoài tinh tế, còn điểm thêm rất nhiều lá xanh.

"Wowww," Giang Đường đối với hoa hòe thiếu thốn từ ngư mà khen một câu: "Thật đẹp."

Khương Nghi Dạng bị cô chọc cười, nàng hỏi: "Đã từng được tặng hoa rồi sao?"

Giang Đường chưa kịp nghĩ liền há miệng phản bác: "Đương nhiên là không có."

Khương Nghi Dạng đưa tay nhào nặn mặt Giang Đường: "Cậu dám trả lời có lệ với tôi vậy hả?"

Giang Đường ngẩng ngơ chưa đến nửa giây liền bật cười, ngày hôm qua đám cẩu độc thân kia mới đưa một bó, còn nằm ở ghế sau kìa.

Này......

"Ha ha ha," Giang Đường liếc mắt nhìn: "Này ý nghĩa có thể giống nhau sao," đầu óc nhảy số rất nhanh: "Tớ còn tham gia rất nhiều sự kiện cắt băng khánh thành, lúc đó nhận được hoa thì có tính không?"

Khương Nghi Dạng dùng lực tay hơn: "Lại luyên thuyên."

Giang Đường đem xe khởi động, nhỏ giọng nói: "Vốn là vậy mà."

Một lát sau, Khương Nghi Dạng lại hỏi: "Cậu có biết hộp qua các cô ấy mua cho bọn mình là gì không?"

Giang Đường a một tiếng: "Cậu mang lên nhà rồi à."

Khương Nghi Dạng: "Ừm."

Giang Đường: "Cậu mở rồi hả?"

Khương Nghi Dạng: "Ừm."

Ngữ khí này của Khương Nghi Dạng, nhẹ nhàng bâng quơ, Giang Đường dám khẳng định nhất định có gì đó mờ ám.

Đám bạn kia của cô đều là một lũ không đứng đắn...

Giang Đường lập tức nhớ tới lần sinh nhật của mình hai năm trước, lần đó trước sinh nhật một tháng, các cô ấy lần lượt đều có người yêu, kết quả là Giang Đường là người duy nhất trong nhóm bị gọi là "FA từ trong bụng mẹ".

Cho nên lần chủ đề lần sinh nhất đó trở nên thập phần quỷ dị, căn bản không màng Giang Đường ngăn lại, mọi người đều bàn bạc trước mà nhắm vào cô, nhưng món quà cô nhận đều hận không thể độc đáo hơn, một vài món s*x***, một vài quyển sách, một hộp bao ngón tay, còn rộng lượng tặng kèm một cái usb chứa cả một thế giới mới.....

Đám người kia còn lý luận, kêu cô phải xem cho kỹ để có gì lấy ra dùng, không tin cô xem xong vẫn còn có thể trở thành lão ni cô ngàn năm nữa.

Đương nhiên Giang Đường cũng không phải ni cô, nàng thực sự chăm chú xem, nhưng thứ này, xem nhiều thực sự rất hư người, không được mấy ngày cô liền đem toàn bộ tống vào phòng kho, cho đến giờ cũng chưa từng đụng vào.

Hiện tại không biết mấy cái có có bị quá hạn sử dụng không nhỉ.

Khương Nghi Dạng nói như vậy, Giang Đường liền tùy tiện đoán thử: "Tình, tình thú sao....."

Khương Nghi Dạng bật cười: "Đoán chuẩn quá nhỉ?"

Giang Đường: "..."

Con mẹ nó quả nhiên.

Giang Đường hỏi: "Vậy phương diện kia?"

Khương Nghi Dạng suy nghĩ một chút, nói: "Trước mắt có thể sử dụng."

Ai da da, đốt lửa rồi.

Buổi tối hai người ở bên ngoài ăn tối xong không có lập tức về nhà, thời gian còn sớm, Khương Nghi Dạng liền hỏi Giang Đường có hứng thú tới quán cà phê của nàng không.

Nghe danh đã lâu, Giang Đường đương nhiên muốn đi.

Chỉ là không nghĩ tới, bà chủ kiểu gì lại không nhớ được đường......

Khương Nghi Dạng dựa nào cảm giác chỉ đường, cuối cùng cũng phải hỏi nhân viên, Giang Đường nhịn không được hỏi nàng: "Phải quán cậu mở thật không đó?"

Khương Nghi Dạng chính mình cũng cảm thấy ngại, cười cười: "Chỗ đó hẻo lánh quá."

Giang Đường bật cười: "Được được được."

Có địa chỉ, Khương Nghi Dạng rất nhanh đem xe chạy đến bãi đỗ xe của quán.

"Trời tối luôn rồi nè." Giang Đường cao giọng than.

Khương Nghi Dạng lạnh mặt: "Cậu có ý kiến gì sao?"

Giang Đường: "Nào dám nào dám ạ."

Khương Nghi Dạng giải thích: "Quán mới chuyển đến chổ này hồi tháng 9, thời gian trước con đường bên kia bị sửa, vốn tôi không hay đi đường này, hôm nay chắc là sửa xong rồi, đường này cũng gần hơn, nên mới tìm không được."

Giang Đường: "Được được được."

Khương Nghi Dạng lườm cô.

Giang Đường liền nắm chặt tay Khương Nghi Dạng: "To gan! Tiên nữ nói thì làm sao mà sai được chứ!"

Đi từ bãi đỗ xe, rẽ thêm hai góc nữa là đến cửa tiệm, vì đây là quán của Khương Nghi Dạng, Giang Đường tự nhiên phải thưởng thức tốt hơn một chút.

Quán cà phê ở trong hẻm nhỏ, hai bên đều có cửa, rất lớn, thoạt nhìn giống như thuê từ một căn biệt thự.

Chờ một chút...

"Khương Nghi Dạng," Giang Đường quay sang hỏi: "Chỗ này sẽ không phải là cậu mua chứ?"

Khương Nghi Dạng bật cười: "Không đến mức đó đâu."

Giang Đường không biết vì sao lại thở phào nhẹ nhõm.

Khương Nghi Dạng hỏi: "Cậu muốn ở biệt thự sao?"

Giang Đường khẽ hít một hơi: "Muốn thì thế nào? Không muốn thì thế nào?"

Khương Nghi Dạng nói: "Tôi còn một ít tiền, nếu cậu muốn thì nói với tôi, chúng ta mua một căn."

Giang Đường mấp máy môi nhíu mi thật lâu mới nói: "Chịiiii, chị đừng như vậy mà."

Khương Nghi Dạng mỉm cười: "Không tốt hả?"

Giang Đường: "Cậu như vậy tớ sẽ cảm thấy như đang được phú bà bao nuôi đó."

Khương Nghi Dạng cưng chiều khóe mắt cong lên: "Sẽ bao nuôi cậu thật tốt."

Giang Đường vui đùa: "Nếu đã vậy, sao cậu không sớm bao nuôi tớ, tớ cũng không cần làm việc vất vả nhiều năm như vậy."

Khương Nghi Dạng hứng thú: "Muốn sớm thế nào."

Giang Đường phất tay: "Thì cậu đó, sớm đến tìm tớ đi, có chút tiền liền tới tìm ngay, cũng không cần lấy Tiểu Nhã làm lí do, cứ đến rồi ném một cái thẻ ngân hàng vào mặt tớ, nói thẳng, 'Giang Đường, đừng làm việc nữa, tôi nuôi cậu, cậu đừng có không biết tốt xấu'."

Khương Nghi Dạng bị Giang Đường lời ít ý nhiều bày chuyện chọc cười: "Không tệ nha, bất quá nếu cậu thật không biết tốt xấu thì sao?"

Giang Đường nói: "Vậy cậu phải lập tức đem chi phiếu ra!"

Tiếng cười khanh khách của Khương Nghi Dạng vang lên, nàng gật gật đầu, phối hợp với Giang Đường: "Như vậy xác thật là tỉnh táo hơn rất nhiều."

Giang Đường: "Đúng không, chúng ta xung nó thành tiền quỹ sau khi kết hôn, cưới trước yêu sau cũng được mà."

Khương Nghi Dạng gật gật đầu: "Không tồi."

Nói xong hai người đi vào bên trong quán, đừng nhìn nơi này hẻo lánh mà coi thường, bên trong có không ít người, thoáng nhìn qua đã không còn ghế trống.

Giang Đường hỏi: "Không có chỗ trống sao bà chủ."

Bà chủ trêu nói: "Giang tổng tự mình tùy ý đến đây, làm sao có sẵn chỗ trống chứ."

Khương Nghi Dạng đại khái đã sớm an bài tốt, hai người đi thêm bài bước, nhân viên quầy bar liền ra đón tiếp, gương mặt tươi cười chào Khương Nghi Dạng, dẫn các cô đi lên bàn trên lầu.

Quán cà phê luôn là nơi sự yên tĩnh khó tồn tại, cho dù khách trong quán đều đang tán gẫu, nhưng vẫn bị tiếng nhạc tinh tế hòa tan.

Buổi tối hôm nay, Giang Đường ở đây được thưởng thức cà phê tự tay Khương Nghi Dạng pha, điểm tâm nàng tự làm, ăn không hết còn gói mang đi, cũng được nàng cảm ơn vì đã ủng hộ quán, hân hạnh được gặp lại quý khách Giang Đường.....

Thời gian vài ngày trôi qua, Giang Đường lại được Khương Nghi Dạng dẫn đến cửa hàng hoa, cùng phòng tranh của nàng, Giang Đường tự mình gói hoa, cũng học vẽ tranh, cùng Khương Nghi Dạng tiêu rất nhiều thời gian.

Thời gian làm việc của hai người kỳ thật cũng không ăn khớp như vậy, nhưng bởi vì cùng sống trong một thành phố, lại ở cùng dưới một mái nhà, mỗi ngày đều có rất nhiều thời gian dính sát lấy nhau.

Cuộc sống dần lặp lại, mỗi ngày đều có những điểm mới mẻ không đáng kể, có vui, có vài chuyện ngoài ý muốn, đương nhiên cũng có cái không vui.

Nói về chuyện ngoài ý muốn trước, đại khái là buổi tối hôm nọ.

Lúc đó hai người vừa mới xem phim xong, bước ra khỏi rạp liền đụng phải hai người.

Chính xác phải nói, là Khương Nghi Dạng đụng phải hai người.

Giang Đường không quen biết, nhưng cô nhận thấy được điểm không thích hợp khi Khương Nghi Dạng thả chậm bước chân, cũng thấy nàng nhìn cái vị nam nhân trung niên đằng kia cười cười.

Vì thế Giang Đường nhìn lại mấy lần, chờ đến khi bọn họ hoàn toàn rời khỏi tầm mắt, cô mới hỏi Khương Nghi Dạng: "Vừa nãy là ai thế?"

Khương Nghi Dạng nói: "Ba tôi và tiểu tam của ông ấy."

Giang Đường sững lại.

Khương Nghi Dạng thoạt nhìn không mấy quan tâm: "Không sao."

Giang Đường xác thật cũng không biết phải nói gì, đơn giản không nhắc đến nữa.

Việc này quả thật không ảnh hưởng lớn đến Khương Nghi Dạng, hay là nói nó căn bản không ảnh hưởng, hai người vẫn như cũ, làm những thứ họ muốn, ăn uống vui chơi.

Sau đó, chuyện không vui trong truyền thuyết ập đến.

Trước ngày hôm đó, Giang Đường còn khoác lát với Trương Hân, nói cô và Khương Nghi Dạng sẽ không cãi nhau, thật sự có gì để cãi nhau chứ, ai nói yêu đương thì phải cãi nhau chứ? Các cô sẽ không đâu.

Kết quả ngày hôm sau, các cô chiến tranh lạnh.

Nguyên nhân sự tình này nhiều ít có chút mơ hồ, vào buổi chiều thứ sáu, ngày đó bởi vì công tác đột xuất, tâm tình của Giang Đường cả ngày đều rất thấp, mắng cấp dưới sai phạm vẫn chưa đủ, khó chịu cứ ẩn ẩn trong lòng, thế nào cũng không phát tiết ra được.

Vì vậy nghẹn đến tận khi chở Khương Nghi Dạng trở về nhà mình.

Khởi đầu vẫn tốt, hai người trò chuyện tán gẫu bình thường, vừa nói vừa cười hỏi buổi tối nên ăn cái gì, sau lại gặp kẹt xe, tâm tình Giang Đường vốn đã thấp, nhìn đoàn xe dài nối đuôi dần dần trở nên thiếu kiên nhẫn, không biết sao còn thuận lợi gặp thêm mấy cái đèn đỏ phải nhường cho người đi bộ qua đường, kỹ năng lái xe của Giang Đường thật sự rất tệ.

Khương Nghi Dạng thấy thế mới nói Giang Đường hai câu, mà tâm tình vốn không tốt, lời nói dù có dễ nghe đến mức nào thì qua tai cô giờ đây cũng trở nên khó nghe.

Cụ thể Khương Nghi Dạng nói gì, Giang Đường không nhớ rõ, chỉ cảm thấy lời nàng nói lúc đó cực kì khó nghe.

Vì vậy, cô kết thúc cuộc trò chuyện bằng một câu lạnh ngắt: "Cậu đi mà lái đi."

Một lúc thật lâu sau, hai người nửa lời cũng không nói, Giang Đường buồn bực đến cực điểm.

Thẳng đến khi về đến nhà, cô nghe thấy Khương Nghi Dạng nói: "Rất tốt, làm việc bực bội nóng nảy rồi phát tiết lên người tôi."

Giang Đường liền cảm thấy tủi thân.

Sau khi trở về, hai người trầm mặc ăn tối, trầm mặc dọn chén đũa, trầm mặc đến cuối cùng, Khương Nghi Dạng mở cửa thư phòng đi vào, viết luận văn.

Buổi tối Giang Đường rất rãnh rỗi, Khương Nghi Dạng làm việc, cô chỉ có thể xem TV cùng chơi di động, càng chơi thì tâm tình càng bình tĩnh hơn.

Nếu như bình thường, Khương Nghi Dạng sẽ giống như ở trên lớp, làm việc tầm một giờ thì sẽ nghỉ ngơi, đi ra cùng Giang Đường xem TV, hoặc tán gẫu một chút.

Thế nhưng hôm nay, nguyên một buổi tối, Khương Nghi Dạng đều ngâm mình trong thư phòng, không thèm bước ra ngoài.

Thời gian càng về đêm, tâm tình Giang Đường lại càng trở nên buồn bực, giống như có một tảng đá rất nặng, đè chặt tim cô, hô hấp trở nên nặng nề, nhiều lúc còn không thở nổi.

Mười giờ rưỡi, cửa thư phòng cuối cùng cũng mở ra, Giang Đường ngồi thẳng dậy.

Nhưng Khương Nghi Dạng lại không thèm liếc nhìn cô một cái, chỉ ném một câu "Tôi đi tắm, tắm xong ngủ", liền đi vào phòng ngủ.

Giang Đường lại ngã xuống ghế sô pha.

Thậm chí còn nghĩ, có phải mình may mắn không, ít nhất Khương Nghi Dạng cũng không nói là "Tôi về".

Cốt truyện trên TV Giang Đường chẳng còn tâm để ý, tắt đi rồi trở về phòng ngủ.

Thời gian dài lấy lại sự bình tĩnh trong chờ đợi cùng cô đơn, lúc này đây Giang Đường suy nghĩ đến rất nhiều việc.

Nghĩ đến lúc cô tức giận ở công ty, rõ ràng rất muốn có Khương Nghi Dạng bên cạnh, an ủi cũng được, không nói gì cũng được, ở bên cạnh nàng là tốt rồi, cả nghĩ về việc mong tan làm sớm một chút đến được gặp Khương Nghi Dạng sớm hơn, cùng nàng tâm sự về lỗi sai của cấp dưới, như thế nào lại biến thành như vậy chứ.

Nghĩ đến chuyện mình nói chuyện thật không biết suy nghĩ trước khi nói, cũng nghĩ đến việc vì sao Khương Nghi Dạng lại không nói một câu liền không thèm để ý đến cô cả một đêm.

Nghĩ khó chịu, nghĩ đến muốn khóc.

Nghĩ nghĩ, cửa phòng tắm được mở ra.

Khương Nghi Dạng vẫn là bộ dáng bình thường, khác biệt chính là nàng như cũ không nhìn đến Giang Đường, tự mình sấy khô tóc liền đi sang phần giường bên kia.

Giang Đường dựa vào đầu giường, ngón tay xoắn cả vào nhau.

Mà người bên kia rất mau nằm xuống, cùng nói: "Ngủ."

Giang Đường đành phải tắt đèn, tiếp tục dựa vào đầu giường.

Qua vài phút, Khương Nghi Dạng mở miệng: "Không ngủ sao?"

Giang Đường nói: "Ngủ."

Cô cũng nằm xuống.

Phòng ngủ cực kì yên tĩnh, so với sự yên tĩnh sau khi cãi nhau trong xe còn muốn yên tĩnh hơn.

Giang Đường khẽ hít một hơn, lại từ từ thở ra, nghiêng người mặt đối mặt với Khương Nghi Dạng, nhỏ giọng nói: "Khương Nghi Dạng."

Khương Nghi Dạng không có động tĩnh.

Giang Đường nắm một chút gấu áo Khương Nghi Dạng, lại gọi nàng: "Khương Dạng Dạng."

Khương Nghi Dạng lúc này mới động, nghiêng vai sang, sau nhúc nhích vài cái, xoay người, đối mặt với Giang Đường.

Hai người không tiếng động nhìn nhau vài giây, Khương Nghi Dạng cúi đầu, tiến vào lòng ngực Giang Đường.

"Cậu thật sự rất đáng ghét."

Thanh âm Khương Nghi Dạng buồn buồn, cũng thấp thấp.

Giang Đường không nhịn nổi nữa, nước mắt ào ào chảy xuống.

Vì không để Khương Nghi Dạng phát hiện, hô hấp của Giang Đường đều rất nhỏ, sợ nàng nghe được âm mũi đặc nghẹt do khóc của mình.

Nhưng nước mắt lại phản bội cô, không biết hướng đi của nước mắt rơi kiểu gì, người trong lòng nhúc nhích, sờ lên bả vai một chút, liền ngẩng đầu lên.

"Khóc hả?"

Giang Đường không nói lời nào.

Khương Nghi Dạng vì muốn thấy rõ, liền ngã người ra sau một chút: "Hửm?"

Giang Đường nói: "Không có khóc."

Giọng nức nở, Khương Nghi Dạng lập tức mỉm cười: "Còn nói không khóc."

Giang Đường không giả vờ nữa, dùng sức hít mũi một cái.

Khương Nghi Dạng bật cười lớn hơn.

Khương Nghi Dạng mới đáng ghét á, còn cười được.

"Làm như tôi khi dễ cậu vậy đó," Khương Nghi Dạng bất đắc dĩ, quay đầu lấy hai tờ khăn giấy: "Thôi không khóc, không khóc nữa."

Giang Đường lại hít thêm cái nữa.

Khương Nghi Dạng: "Tủi thân vậy sao."

Giang Đường nũng nịu phát ra một tiếng: "Ưm."

Khương Nghi Dạng đưa khăn giấy tới, chấm nơi khóe mắt của Giang Đường.

"Cho nên cậu khóc như vậy có đúng không?" Khương Nghi Dạng hỏi.

Giang Đường lắc đầu, nhưng sợ Khương Nghi Dạng không thấy được, lại nói thêm: "Không đúng."

Cô nói: "Tớ sai rồi."

Khương Nghi Dạng bật cười: "Cậu xin lỗi kiểu này, làm sao tôi nỡ không tha thứ cho cậu đây."

Giang Đường vừa muốn cười vừa muốn khóc: "Vậy cậu tha thứ cho tớ sao."

"Vốn không muốn dễ dàng tha thứ cho cậu như vậy đâu," đại khái thấy nước mắt Giang Đường còn rơi, Khương Nghi Dạng lại cười: "Làm sao mà đáng yêu vậy chứ, còn khóc nữa."

Giang Đường bất chấp tất cả: "Tớ liền khóc tiếp."

Khương Nghi Dạng: "Vậy lần sau thì sao?"

Giang Đường: "Không có lần sau, hôm nay phát tiết là do tớ không đúng."

Khương Nghi Dạng còn cười: "Biết sai là được rồi."

Giang Đường nhịn không được hu hu khóc hai tiếng, Khương Nghi Dạng ý cười càng sâu.

Khương Nghi Dạng: "Lần này khóc được miễn một lần viết giấy kiểm điểm nha."

Giang Đường: "Còn phải viết giấy kiểm điểm ạ?"

Khương Nghi Dạng: "Lão sư bọn tôi đều như vậy."

Giang Đường phì cười một tiếng: "Tớ có phải học sinh của cậu đâu."

Khương Nghi Dạng lại giúp Giang Đường lau nước mắt, cũng thực bất đắt dĩ nói: "Cậu thật là......"

Lần này khóc xong, Giang Đường thành công đem những lời dạy bảo cùng khí thế mà Khương Nghi Dạng chuẩn bị nuốt hết vào bụng, bất quá đổi lại tiếng cười mỹ nhân cũng thật đáng giá.

Sau đó Khương Nghi Dạng hỏi Giang Đường công việc ngày hôm nay làm sao, công ty xảy ra chuyện gì.

Giang Đường đã không cảm thấy bực bội khi nhớ lại chuyện đó, cô nói với Khương Nghi Dạng những gì đáng lẽ phải nói từ lâu, cũng nói rằng cô không phải phát tiết lên người Khương Nghi Dạng.

Sau khi hăng say nói xong, không khóc không tủi thân, hùng hùng hổ hổ còn kêu Khương Nghi Dạng cùng mắng cấp dưới với cô.

Đoạn này nói xong, Giang Đường hoàn toàn sảng khoái, giải quyết được cục tức nghẹn trọng lòng, ngốc nghếch tươi cười nhìn Khương Nghi Dạng, sau còn ha ha cười lớn.

Khương Nghi Dạng cũng lắc đầu cười.

Giữa các cặp đôi, không có mâu thuẫn nào là không thể giải quyết.

Không khí dần trở nên nóng hơn, ngày mai lại là cuối tuần, đêm dài vô tận.

Ngày hôm sau, hai người năm nướng trên giường như thường lệ.

Không phải là họ chưa tỉnh, chính là mùa đông lạnh lẽo, không có cái gì tốt hơn nằm ấp nhau trên giường.

Dù sao cũng chưa từng cãi nhau bao giờ, cuộc chiến tranh lạnh hôm qua quả thực tiêu hao rất nhiều sức lực, khó khăn, nhưng quan hệ càng trở nên khắn khít.

Nhưng khi vành tai người này chạm vào tóc mai người kia, tình chàng ý thiếp, đột nhiệt truyền đến tiếng gõ cửa.

Cộc cộc hai tiếng, ý tứ một chút.

Không đợi các cô kịp phản ứng, cửa phòng đột nhiên mở toang, tiếp theo cạch một tiếng, đèn sáng.

Giang Đường cả người choáng váng.

Trước/49Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Xuyên Thành Niên Đại Kiều Khí Tiểu Phúc Bao