Chương Trước/30Chương Sau

Dạy Baba Phản Diện Làm Người

Chương 14

Hoắc Tiểu Tiểu nhớ rất rõ ràng Hoắc Tùy Thành một bước đi tới diệt vong như thế nào.

Nếu nói nữ chủ là một lời dẫn, vậy thì phụ tử quyết liệt chính là một đạo trời giáng. Lửa. Tác *, làm hắn hoàn toàn không có nỗi lo về sau, từ đây làm xằng làm bậy muốn làm gì thì làm, giết người phóng hỏa dùng bất cứ mọi thủ đoạn nào thủ đoạn đó cực kỳ tàn nhẫn!

*Em dịch nguyên văn á, hổng hỉ@

Ba ba tuy rằng là một đại vai ác, tự sa ngã từ bỏ bản thân mình, nhưng hắn phải đề phòng con gái làm cơm ăn nước uống cho hắn!

Chỉ có thể chữa trị từ vết nứt trước kia, sau đó mới có thể thực hành được cái kế hoạch cứu vớt.

"Sao lại thế này?" Hoắc Tùy Thành nhìn Hoắc lão tiên sinh hôn mê, sắc mặt ngưng trọng thay đổi mấy lần.

"Tôi cũng không biết trong thư phòng đã xảy ra chuyện gì, lão tiên sinh nói muốn yên lặng một chút, đến lúc tôi đi vào thì đã nhìn thấy lão tiên sinh té xỉu ở trên sô pha."

"Thân thể của lão tiên sinh luôn luôn không tốt, bác sĩ nói, không thể có cảm xúc kích động, đều do tôi, lúc ấy không khuyên nhủ lão tiên sinh."

Trần bá thập phần áy náy.

Ngọn nguồn bệnh tim của Hoắc lão tiên sinh đã lâu, lão nhân gia đã lớn tuổi, khi còn trẻ phải chịu nhiều gian khổ dẫn tới lưu lại không ít vết thương, thân thể bất luận có cái gì không khoẻ đều có khả năng dẫn tới bệnh tim.

Bây giờ, thuốc đối với lão tiên sinh vật bất rời thân.

Kỳ thật khi được Trần bá và đám người hầu chăm sóc, mấy năm nay bệnh tim của Hoắc lão tiên sinh rất ít phát tác.

Hôm nay khắc khẩu ở thư phòng, là lần đấu kịch liệt nhất trong mấy năm nay Trần bá từng được chứng kiến.

Nếu Hoắc lão tiên sinh thật sự xảy ra chuyện gì, hắn không thể thoái thác tội của mình.

Hoắc Tùy Thành trầm mặc một lát.

Hắn đương nhiên biết Hoắc lão tiên sinh đột phát bệnh tật không phải là do Trần bá chiếu cố không chu toàn, nguyên nhân vốn là hắn không chịu thoái nhượng.

"Trần bá đừng nói nữa, không phải là ông sai."

Hoắc Tiểu Tiểu nhìn dáng vẻ này của Hoắc Tùy Thành, trong lòng cũng hơi có chút lo sợ bất an, không biết cái linh quang nhất thời này của mình cùng với chiêu giả bệnh của gia gia liệu có thật sự đúng hay không.

Cô sờ sờ lông mày nhíu chặt của baba, non nớt thốt lên mấy tiếng bập bẹ không tiêu chuẩn trấn an nói: "Không khổ sở...... Gia gia không có việc gì, con cho gia gia...... Uống thuốc rồi."

"Con cho gia gia uống thuốc rồi?"

Hoắc Tiểu Tiểu vội vàng gật đầu, gian nan khoa tay múa chân biểu thị ý tứ của mình, "Thuốc...... Trên mặt đất, con...... Hai viên, gia gia ăn!"

Đáy mắt Hoắc Tùy Thành một mảnh yên lặng, trầm mặc sờ sờ đầu nhỏ lộn xộn hình quả dưa* của Hoắc Tiểu Tiểu, không nói gì.

*Đầu cắt moi hay gì=)))

Sau một trận binh hoang mã loạn, đèn cảnh báo trên xe cứu thương nhanh như bay mà đâm thủng màn đêm đen nhánh ngưng trọng.

Hoắc lão tiên sinh bị đưa lên xe cứu thương.

Hoắc Tiểu Tiểu được dì Triệu ôm, thê lương mà khóc kêu: "Gia gia! Con muốn gia gia!"

Kỳ thật cái cô càng muốn biểu đạt hơn đó là: Tôi là đạo diễn! Tôi không thể không ở đó có được không!

Hoắc Tùy Thành sắc mặt vững vàng, không nói một lời từ trong tay dì Triệu ôm lấy cô, cùng đi bệnh viện.

Mấy người ở trước cửa phòng cấp cứu không phải chờ đợi lâu lắm, không bao lâu sau bác sĩ từ phòng cấp cứu đi ra, thần sắc nhẹ nhàng, trên mặt mơ hồ mang theo ý cười.

"Hoắc tiên sinh không cần lo lắng, lão tiên sinh không có gì chuyện gì lớn, bệnh cũ, may mắn uống thuốc kịp thời, hiện tại không có gì trở ngại, nhưng mà chúng tôi vẫn kiến nghị nên cho lão tiên sinh nằm viện quan sát hai ngày."

Bác sĩ nói, cho mấy người ở đây một viên thuốc an thần.

Hoắc Tùy Thành nhắm mắt lại, trái tim đang treo lơ lửng rốt cuộc cũng hạ xuống, thở dài một hơi thật nhẹ.

"Đành làm phiền bác sĩ."

"Đây là trách nhiệm của tôi."

"Trần bá, phiền ngài chiếu cố một chút cho lão gia tử trước, tôi đi tìm bác sĩ nói chuyện."

"Tôi nhất định sẽ chiếu cố tốt cho lão tiên sinh."

Nói xong, Hoắc Tùy Thành đi theo bác sĩ tới văn phòng, còn lại Trần bá cùng Hoắc Tiểu Tiểu đi theo xe đẩy vào giường bệnh trong phòng.

Vừa mới tiến vào phòng bệnh, Hoắc lão tiên sinh liền tỉnh. Ông nửa mở mắt trộm nhìn Hoắc Tiểu Tiểu, lặng lẽ hỏi cô, "Thế nào? Có làm ba con sợ không?"

Trần bá ngồi ở bên cạnh còn chưa kịp cao hứng chuyện Hoắc lão tiên sinh đã tỉnh lại, liền nghe thấy một câu như vậy, lập tức hiểu rõ ngọn nguồn mọi chuyện, dở khóc dở cười.

"Lão tiên sinh, ngài...... Ngài làm gì vậy, sao lại có thể cùng một đứa trẻ hồ nháo chứ!"

Hoắc Tiểu Tiểu nghiêm trang mà nói: "Bá bá, ba ba hư! Chọc giận gia gia!"

"Đúng như vậy, thiếu gia đúng là có chỗ không đúng, nhưng mà lão tiên sinh, ngài vừa rồi không thấy được sắc mặt của thiếu gia có bao nhiêu lo lắng đâu, ngài sao có thể giả bệnh lừa cậu ấy chứ!"

"Lo lắng? Đồ hỗn trướng kia cũng sẽ lo lắng cho ta sao? Nếu lo lắng cho ta thì đã không chọc giận ta như vậy!" Lời nói của lão tiên sinh tuy quyết liệt, nhưng ngữ khí lại mềm mại hơn không ít, nói xong nhịn không được lại hỏi một câu: "Đồ hỗn trướng kia thật sự bị dọa sao?"

Hoắc Tiểu Tiểu từ không thành có, "Ba ba lo lắng! Còn...... Khóc!"

"Khóc?" Hoắc Tiểu Tiểu vội gật đầu không ngừng, nhìn về phía Trần bá, ý đồ muốn kéo Trần bá xuống nước, "Bá bá...... Bá bá cũng thấy."

Hoắc lão tiên sinh nhìn về phía Trần bá.

Trần bá vẻ mặt bất đắc dĩ, còn có thể nói như thế nào?

Trong chuyện này, ông vốn cũng không tán thành Hoắc Tùy Thành cùng Hoắc lão tiên sinh ồn ào đến túi bụi, lão tiên sinh giả bệnh tuy rằng ông cũng không tán thành, nhưng từ góc độ nào đó ma nói, xác thật là Hoắc lão tiên sinh đã cúi đầu trước.

Một khi đã như vậy, ông làm sao lại không thuận nước đẩy thuyền, hòa hoãn một chút quan hệ giữa hai cha con họ nhỉ?

"Đúng vậy, thiếu gia gấp đến độ không được, ngài về sau cũng đừng giả bị bệnh như vậy nữa, thật dọa người!"

Hoắc lão tiên sinh vui vẻ, mặt mày thậm chí còn có chút đắc ý.

"Đã biết đã biết."

Vừa dứt lời, cửa phòng bệnh mở ra, tiếng bước chân nhẹ nhàng chậm chạp, Hoắc Tùy Thành từ bên ngoài đi vào, lúc này vừa vặn đụng phải Hoắc lão tiên sinh.

Phòng bệnh nháy mắt lặng yên không một tiếng động, không khí an tĩnh khó có thể miêu tả.

"Ngài tỉnh rồi?"

Hoắc lão tiên sinh thanh thanh giọng nói, thần sắc đắc ý trên mặt chợt thu liễm lại, không mặn không nhạt nói một câu: "Ừ, không có chuyện gì lớn."

"Bác sĩ nói ngài không xảy ra chuyện gì lớn, nhưng trái tim không tốt, lần này ở trong viện quan sát mấy ngày."

"Thân thể của ta ta rõ nhất, không cần nằm viện quan sát."

"Ngài vẫn nên nằm viện quan sát mấy ngày tương đối tốt, cẩn thận kiểm tra một chút."

"Ta nói không cần!"

Đến rồi, hai cha con dăm ba câu lại đối chọi nhau.

Hoắc Tiểu Tiểu lôi kéo tay Hoắc lão tiên sinh, miệng không chịu khống chế mà lắp bắp, "Sinh bệnh...... Phải...... Phải ở bệnh viện, phải kiểm tra, gia gia ngoan."

Trần bá cũng ở một bên hòa hoãn không khí, "Đúng vậy lão tiên sinh, ngài nhìn chuyện này đến Tiểu Tiểu còn biết, sao ngài lại cố chấp như vậy?"

Lão nhân gia phần lớn là kỵ y.

Hoắc lão tiên sinh thật sự không thích mùi nước sát trùng ở bệnh viện, còn có thể liếc mắt một cái lại nhìn thấy quá khứ màu trắng, càng làm cho ông không vui.

Nhưng mấy người đều kiên trì như vậy, hơn nữa bị sự áy náy vì giả bệnh quấy phá, cố mà nhịn xuống để đáp ứng bọn họ.

"Vậy ngài nghỉ ngơi thật tốt, trong nhà sẽ phái người lại đây, tôi ngày mai lại đến thăm ngài."

"Đi thôi đi thôi."

Ánh mắt Hoắc Tùy Thành nhìn về phía Hoắc Tiểu Tiểu.

Hoắc Tiểu Tiểu lôi kéo tay Hoắc lão tiên sinh, nói: "Gia gia ngủ, Tiểu Tiểu...... Ngày mai...... Xem gia gia!"

"Được, gia gia ngày mai chờ Tiểu Tiểu lại đây."

Nói xong, Hoắc Tùy Thành lại tới ôm Hoắc Tiểu Tiểu lên, rời khỏi phòng bệnh.

Bây giờ đã là đêm khuya, toàn bộ bệnh viện yên tĩnh vô cùng, chỉ ngẫu nhiên nghe thấy ba tiếng áp lực ho khan.

Hoắc Tùy Thành mặt vô biểu tình ôm Hoắc Tiểu Tiểu, giày da đạp lên hành lang trên sàn nhà truyền ra tiếng lẹp xẹp thanh thúy vang dội.

Không biết vì cái gì, Hoắc Tiểu Tiểu trong lòng có chút phát run, nhìn vẻ mặt đột nhiên trở nên sâu không lường được kia của Hoắc Tùy Thành, giác quan thứ sáu của phụ nữ nói cho cô, Hoắc Tùy Thành nói không chừng đã biết chuyện giả bệnh, muốn tìm cô tính sổ.

Chỉ là cô làm chuyện xấu cũng là vì tốt cho ba ba mà thôi.

Có cái gì mà hư chứ!

Huống chi cô mới một tuổi, cô biết cái gì? Cô cái gì cũng đều không hiểu!

Ở trên đường trở về, Hoắc Tiểu Tiểu mạnh mẽ trấn an nội tâm bằng phẳng, ngồi ở trên ghế dựa an toàn ngáp một cái, "Vây......"

"Đợi lát nữa ngủ."

"?"

"Vừa rồi phòng bệnh nói, ta đã nghe thấy hết rồi."

"???"

"Ta khi nào thì khóc vậy? Tại sao ta lại không biết?"

"......"

"Mau cho ta một cái công đạo rõ ràng, con cùng gia gia cùng nhau gạt ta như thế nào."

"............"

Nghe lén?

Cái này thì thực quá mức.

Nếu vừa rồi ở phòng bệnh hết thảy ngươi đều nghe được, vì sao không trực tiếp ở phòng bệnh hỏi Hoắc lão tiên sinh, quay đầu hiện tại tới chất vấn một đứa trẻ mới một tuổi như cô làm cái gì!

Như vậy không phải bắt nạt kẻ yếu sao?

Hoắc Tiểu Tiểu hoảng đến một đám.

Nhưng rất nhanh liền trấn định lại.

Cô vẫn chỉ là một bạn nhỏ, chỉ cần cô không thừa nhận, chuyện này liền không dính líu gì tới cô.

Cô nhắm chặt hai mắt, tiếp tục giả chết.

Nhưng cô lại không biết chính là, Hoắc Tùy Thành vốn không xác định có phải cô cùng Hoắc lão tiên sinh hợp mưu giả bệnh hay không, rốt cuộc Hoắc Tiểu Tiểu bây giờ cũng mới chỉ hơn một tuổi, dù có tính là quỷ linh tinh quái cũng không đến mức sẽ làm ra chuyện phối hợp với lão gia tử gỉa bệnh.

Nhưng hiện tại nhìn lông mi dài của cô run rẩy, rõ ràng là đang giả bộ ngủ không chịu đối mặt với bộ dáng của hắn, trong lòng đại khái đã rõ ràng tiểu hài tử này quả thực chính là thành tinh.

Cũng không biết một năm hắn không ở đây, đứa nhỏ này lớn lên như thế nào.

Hoắc Tùy Thành duỗi tay nhẹ nhàng nhéo nhéo cái má trẻ con phúng phính của cô, "Lại muốn giả bộ ngủ gạt ta sao?"

Hoắc Tiểu Tiểu hai mắt nhắm nghiền, chính là không trợn mắt.

"Thật sự đã ngủ rồi?" Hoắc Tùy Thành cười cười, không phá cô nữa.

Thật nhanh, đã tới Hoắc công quán.

Hoắc Tùy Thành ôm Hoắc Tiểu Tiểu đang "ngủ say" xuống xe, đầu tiên là đem chuyện Hoắc lão tiên sinh không có việc gig nói cho dì Triệu, sau đó để dì Triệu dì sắp xếp vài người tới bệnh viện chiếu cố lão tiên sinh.

Phân phó xong hết thảy, lúc này mới ôm Hoắc Tiểu Tiểu trở về phòng.

Phòng của Hoắc Tiểu Tiểu là phòng trẻ con tiêu chuẩn, có màu hồng là chủa đạo, búp bê Tây Dương cùng món đồ chơi tùy ý liếc mắt là có thể thấy được, một cái giường em bé lớn đặt cạnh giường.

Hắn đặt Hoắc Tiểu Tiểu lên chiếc giường em bé, nghỉ chân liếc mắt một cái đánh giá trên dưới khắp phòng.

Ngay khi Hoắc Tiểu Tiểu cho rằng mình đã tránh được một kiếp, liền nghe được tiếng bước chân Hoắc Tùy Thành vang lên ở trong phòng cô.

Cô lặng lẽ mở to mắt, mị thành một cái phùng, cô thấy ba ba da mặt dày của cô thế nhưng lại cầm lấy cặp sách nhỏ của cô!

Cặp sách nhỏ này đều là món quà mấy năm nay Hoắc lão tiên sinh đưa cho cô.

Giống như khi lần đầu gặp mặt đã tặng cho cô bùa bình an, vàng ròng.

Lại giống như khi ăn tết Hoắc lão tiên sinh cho cô tuyệt bút* tiền mừng tuổi.

*Chắc giống kiểu viết chi phiếu đúng hông?? Em không hiểu nên cũng không dám dịch bừa

Cùng với lần đó khi chọn đồ vật đoán tương lai cô ôm lấy những cái chìa khóa xe, chìa khóa biệt thự, vòng cổ đó, từ từ ôm một loạt đồ vật đáng giá.

Ngay cả lần trước cái lắc tay ở hội sở Ung Hòa Lục Bạc Dương đưa cho cô cô cũng đều cất ở bên trong cặp.

Cái cặp sách nhỏ kia chính là toàn bộ gia sản của cô đó!

Cho nên, vì sao lại muốn động vào cặp sách nhỏ của cô?

Hoắc Tiểu Tiểu mơ hồ có cảm giác không thích hợp.

Hoắc Tùy Thành ấn mở khóa cặp sách, nhìn thoáng qua bên trong tràn đầy món quà giá trị xa xỉ, không có ý tốt đi đến bên giường em bé, nói với Hoắc Tiểu Tiểu còn đang giả bộ ngủ: "Con còn nhỏ, mấy thứ này con cầm dễ ném đi mất, để giữ ở chỗ của ta, ba ba giúp con bảo quản, chờ sau khi con lớn lên thì sẽ trả lại cho con."

"???"Từ từ, lời này hơi có chút quen tai.

Hoắc Tiểu Tiểu nhớ tới đống tiền mừng tuổi đã từng vừa đi đã không còn nữa.

Tại sao...... Người lớn bây giờ đều như vậy sao?

Da mặt dày như vậy sao?

Làm trò trước mặt cô như thổ phí thế này?

Cái gì mà thay ta bảo quản? Cái này không phải là minh đoạt* sao!

*Công khai cướp

Là tiền không đủ dùng hay là công ty khủng hoảng kinh tế muốn phá sản?

Vì sao muốn cướp hết số tiền mừng tuổi cô cực cực khổ khổ tích cóp chứ?!

Làm người đi ba ba!

UwU full chương lun nèee, ngắn hơn một nửa các chương khác, em làm từ tối qua á

Thật ra off lâu như vậy không phải chỉ vì thi, nhưng mọi người chắc cũng không qtam lí do là gì đâu nhở:))) nhưng đã xong hết rồi, giờ em lại quay lại đeii

Truyện convert hay : Thần Y Độc Phi Không Dễ Chọc
Chương Trước/30Chương Sau

Theo Dõi