Chương Trước/154Chương Sau

Đồ Chơi Của Tổng Tài (Đồ Chơi Của Tổng Giám Đốc)

Chương 65

Buổi sáng, ánh nắng ấm áp chiếu vào cửa sổ, không biết là có nên quấy rầy hai người ngủ say hay không, Hạ Cảnh Điềm bởi vì đồng hồ sinh học hoạt động rất đúng giờ, bất luận là rất muốn ngủ nhưng đến tám giờ là sẽ tỉnh lại, khi nàng mở mắt ra, trong một khắc đó đập vào mi mắt chính là cơ thể trần của một người đàn ông làm cho nàng thất kinh. . .

Chuyện tối hôm qua ngay lập tức hiện lên trong não, làm cho người ta nàng không cách nào tiếp nhận cỡ nào đỏ mặt tía tai, lặng lẽ che miệng nàng giơ lên ánh mắt cẩn thận đánh giá người đang ngủ say bên cạnh, hắn tựa hồ ngủ rất say, hô hấp đều đều, gương mặt bình tĩnh, tóc đen như mực mất trật tự dán tại bên trán, hai hàng lông mày đen dày cau lại, dường như trong mộng không an ổn.

Dần dần Hạ Cảnh Điềm ánh mắt trở nên lớn mật, nàng mấp máy môi, trong lúc ngủ say, hắn làm cho nàng không có cảm giác áp bách, nói đến cũng thấy buồn cười, Hạ Cảnh Điềm thấy hắn rất nhiều lần, nhưng trong đầu không cách nào khắc sâu mặt mũi của hắn, mỗi lần phải dùng sức đi nghĩ nhưng đều là mơ hồ, lần này, nàng nhớ kỹ, nhớ kỹ bộ dáng hắn ngủ say không hề phòng bị nhưng thần sắc hơi có vẻ bất an.

Bỗng dưng, lông mi dài của hắn nhấc lên, cặp mắt tĩnh mịch kia không hề sắp đặt mở ra, cùng ánh mắt dò xét của Hạ Cảnh Điềm vừa vặn chạm nhau, Hạ Cảnh Điềm Một như bị dọa phải, giấu diếm vẻ mặt phấn hồng nửa ngày mới nhổ ra một câu, “Anh đã thức.”

Kỷ Vĩ Thần mở hai mắt, ngồi dậy, kỳ thật hắn cũng có chút xấu hổ, nàng rốt cuộc thức bao lâu? Nhìn hắn bao lâu? Chết tiệt, vì cái gì nàng không có việc gì không ngủ đi còn nhìn trộm hắn? Trong lòng rủa thầm một tiếng, Kỷ Vĩ Thần xốc lên chăn mỏng trên người, nâng lên khăn tắm xuống giường, Hạ Cảnh Điềm thẹn thùng vuốt lại tóc rối, cũng đi theo xuống giường.

Kỷ Vĩ Thần vào phòng tắm trong phòng ngủ tắm rửa sạch sẽ, nàng lặng lẽ đi vào trong phòng tắm ở phòng khách, nhìn qua trong kính khuôn mặt nhỏ nhắn hơi có vẻ tái nhợt, Hạ Cảnh Điềm trong lòng thở dài.

Mà ở ngoài chung cư của Hạ Cảnh Điềm, xe của Đỗ Thiên Trạch đã dừng ở đó, màu đỏ chói mắt của chiếc xe trên đường đi đã rước lấy sự chú ý của người đi đường, nhìn thấy chủ nhân của nó bước xuống xe ai cũng đều đang suy đoán con gái nhà ai mà có phúc như vậy.

Đỗ Thiên Trạch vốn định gọi điện thoại xác định Hạ Cảnh Điềm đã thức chưa, nhưng nghĩ đến nàng đang là một bệnh nhân, nhất định phải ngủ nhiều liền không có đánh thức nàng, mà tự bước lên cầu thang nhỏ hẹp đi lên.

Dựa vào trí nhớ tối hôm qua hắn đứng ở của phòng Hạ Cảnh Điềm, nghiêng tai lắng nghe động tĩnh trong phòng một hồi lâu, phát hiện trong phòng im ắng, chẳng lẽ nàng còn chưa thức? Đỗ Thiên Trạch trong lòng thầm nghĩ, nhưng hắn cũng đã không nhẫn nại nữa liền gõ cửa.

Một tiếng hai tiếng ba tiếng, trong phòng lại không có động tĩnh, Đỗ Thiên Trạch lại vừa gõ vừa gọi, “Hạ Cảnh Điềm. . . Hạ Cảnh Điềm. . .”

Đang gọi lại nghe thấy tiếng người ở cách vách, vừa đánh răng vừa trừng mắt nhìn Đỗ Thiên Trạch, giọng mơ hồ không rõ, “Đừng gọi, cô gái này sáng sớm đã không có ở trong phòng.”

Xưa nay Đỗ Thiên Trạch có tính khiết phích nên càng mở to mắt nhìn xem bộ dáng bà cô này, vừa chịu đựng xúc động muốn nôn mửa, vừa gian nan mở miệng nói!”Cô ấy đi đâu?”

“Tám phần là đi làm.” Bà cô nói xong liền xoay vào phòng.

Đỗ Thiên Trạch sững sờ đứng tại chỗ, cái gì? Cô gái này. . . Cũng dám sau lưng hắn đi làm? Đỗ Thiên Trạch sáng nay xuất hiện trong này, chính là muốn ngăn cản Hạ Cảnh Điềm đi làm, ngày hôm qua bác sĩ đã hẹn đưa Hạ Cảnh Điềm buổi sáng hôm nay đến truyền nước biển, mà hắn cũng dám kết luận cô gái này nhất định sẽ xem công việc làc mục tiêu hàng đầu mà bỏ qua bệnh của mình.

Đỗ Thiên Trạch trong lúc tức giận thật muốn một cước đá vô cửa, nhưng nhìn lại thấy nó rắn chắc quá, hắn vẫn không thể hy sinh thân mình, chỉ phải thở phì phì lao xuống cầu thang, không nói hai lời lấy điện thoại cầm tay ra gọi đến số của Hạ Cảnh Điềm.

Hạ Cảnh Điềm đã mặc quần áo tử tế đi vào phòng khách, chỉ thấy Kỷ Vĩ Thần bộ dáng đã chuẩn bị phải ra khỏi cửa, Hạ Cảnh Điềm ngơ ngác một chút, lúc này điện thoại đặt ở trên ghế sôpha vang lên, nàng có chút ngạc nhiên cầm lấy điện thoại khi thấy trên màn hình chớp động tên người gọi, nàng khẽ giật mình, vụng trộm nhìn sang Kỷ Vĩ Thần, tranh thủ lên tiếng nói!”Kỷ tổng, tôi đi trước.” Nói xong, lấy túi xách chạy như trốn lao ra khỏi phòng.

Kỷ Vĩ Thần nhìn Hạ Cảnh Điềm thần sắc lén lén lút lút, trong lòng dâng lên một chút không vui, vốn không muốn để ý, cũng không cần phải để ý, nhưng là, trong lòng lại dâng lên một chút hiếu kỳ, rốt cuộc là điện thoại của ai làm cho nàng có biểu lộ chột dạ này?

Hạ Cảnh Điềm cầm điện thoại ra cửa chính, đang muốn nghe thì điện thoại treo rồi, nàng đang muốn gọi lại thì phát hiện Đỗ Thiên Trạch không tới một giây sau đã gọi lại, nàng lập tức ấn nút nút trả lời, “Này. . .”

“Cô đang ở đâu vậy. . . ?” Đỗ Thiên Trạch gầm nhẹ từ đầu dây truyền đến.

Hạ Cảnh Điềm sợ tới mức vội vàng đem điện thoại lấy ra, nếu không, nàng phải điếc mất, một lần nữa nghe, giọng nói của nàng có chút bất mãn nói!”Sáng sớm anh làm gì tức giận như vậy?”

Đỗ Thiên Trạch bị Hạ Cảnh Điềm nói, lập tức không nói gì, trong lòng hắn sẽ không nghĩ là biểu hiện ra hắn đang quan cô, chỉ phải khẩu khí biến đổi, nói, “Cô ở đâu tôi đi đón.”

Hạ Cảnh Điềm cảm thấy quýnh lên, rất nhanh nói!”Không cần không cần. . . Tôi đang trên đường làm việc.” Đang nói, nàng thấy một chiếc BMW màu đen từ trước mặt nàng lướt qua, hòa vào dòng xe cộ, một giây đó nàng thấy Kỷ Vĩ Thần trong xe mắt mang kính râm, vẻ mặt không biểu tình rời đi.

Giật mình sững sờ, đầu bên kia điện thoại Đỗ Thiên Trạch hổn hển gào thét, “Này uy. . . cô đang nghe tôi nói chứ?”

“Không nói chuyện nữa, tôi bị muộn mất. . .” Hạ Cảnh Điềm vội vàng ngắt máy, bởi vì cách giờ làm chỉ có mười phút thời gian, nàng bây giờ chỉ mới là thực tập sinh, vạn nhất biểu hiện không tốt, sẽ bị nguy hiểm.

Đỗ Thiên Trạch không dám tin nhìn điện thoại bị treo, nửa ngày không nói gì, chính thẹn quá hoá giận vung tay, điện thoại lại vang lên, tuy nhiên không dám xác định có phải là Hạ Cảnh Điềm gọi tới , nhưng trong lòng đã vui vẻ, chờ khi chứng kiến chữ trên màn hình, khuôn mặt tuấn tú trở nên hết sức khó coi, bởi vì người gọi điện thoại chính là cha của hắn.

“Cha. . .” Đỗ Thiên Trạch lập tức đổi dùng khẩu khí thoải mái tiếp nghe.

“Thiên trạch, đêm nay về nhà một chuyến, cha có việc muốn cùng con thương lượng.” Đối diện truyền đến thanh âm uy nghiêm của Đỗ lão gia.

“Cái gì đại sự à?” Đỗ Thiên Trạch nhíu mày, cha hắn gần đây rất thích thần bí, hắn muốn xem biết để còn tính cách chạy trốn.

“Con trở về sẽ biết.” Đỗ lão gia trong giọng nói không thể che hết vui sướng, đối với đứa con trai này, làm cha nó cũng rất buồn rầu a!

Đỗ Thiên Trạch đầu óc vừa chuyển, lập tức láu lỉnh, “Mẹ của con có ở bên cạnh không? Con nhớ mẹ, để cho mẹ nói chuyện a!”

“Mẹ con trên lầu, được rồi, ta ngắt máy. .” Đang tắt điện thoại, Đỗ Thiên Trạch rõ ràng nghe được đầu bên kia truyền đến tiếng mẹ vội vàng tìm hỏi, hắn bĩu bĩu môi, trong lòng suy đoán, rốt cuộc cha muốn nói cái gì mà hắn không trở về thì không được? cha gần đây không hỏi công việc của hắn, bởi vì đều có một nhóm người đã chuyện cung cấp không lọt một tin cho cha, còn không thì là việc tư, Đỗ Thiên Trạch trong lòng dự đoán, nhưng trước khi hắn về nước không lâu, cha đã ra quyết định nếu như hắn dám chạy trốn nữa, cha sẽ không chút lưu tình giam lại nguồn tài chính của hắn, Đỗ Thiên Trạch hé ra khuôn mặt tuấn tú khổ sở, lập tức chạy nhanh khỏi chỗ của Hạ Cảnh Điềm.

Truyện convert hay : Xuyên Nhanh: Nữ Xứng, Bình Tĩnh Một Chút
Chương Trước/154Chương Sau

Theo Dõi