Saved Font

Trước/101Sau

Dưỡng Địch Vi Hoạn

Chương 83: Chương 83: Dưỡng Địch Vi Hoạn

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
CHƯƠNG 83: DƯỠNG ĐỊCH VI HOẠN

Editor: Luna Huang

“Ngươi đi chuẩn bị sẽ biết.” Dạ Mộc nói xong, đi vào trước.

Đi vào, nhiệt độ gian nhà cao để Dạ Mộc cau mày, “Mở cửa sổ thông gió, nàng sắp không thở nổi nỗi rồi!”

Vốn là mùa hè, còn sợ người khác thấy đóng chặt cửa sổ, nhưng đây đã là lúc nào rồi, mạng người quan trọng, thuần khiết gì đó đều bỏ xuống trước đi!

Nàng ra lệnh một tiếng, ngầm có thanh âm uy nghiêm, để tiểu hòa thượng bên trong căn phòng vội vã mở cửa sổ ra, gió núi thổi tới, nguyên bản sản phụ sắp hôn mê hít sâu một hơi, phảng phất sống lại.

Nhưng Vô Thanh vẫn cau mày không thả.

Lúc này bà đỡ cũng chỉ là đưa đến tác dụng dẫn đạo nhất định, động đao thật thì rất ít rất ít, nên một thân y thuật như Vô Thanh, đối với thứ chưa từng học, hắn thực sự vô tòng hạ thủ.

“Làm sao vậy?” Dạ Mộc hỏi.

Vô Thanh cau mày nói, “Nàng không sinh được, lại không ngừng chảy máu, tiếp tục như vậy sẽ, một xác hai mạng!”

Hắn nói với nữ nhân kia, “Ngươi chịu đựng! Canh sắp xong rồi, ngươi kiên trì một chút nữa!”

Nữ nhân kia nghe vậy, hai mắt cảm kích nhìn hắn! Nàng chỉ chỉ bản thân, vừa chỉ chỉ bụng, sau đó vẻ mặt cầu xin.

Dạ Mộc bất giác hiểu ý của nàng, nàng muốn nói, nếu là chỉ có thể bảo một, thì bảo hài tử!

Hiển nhiên Vô Thanh cũng đã hiểu, hắn không nói gì, thấy canh tới, đút cho nàng trước.

Dạ Mộc ở một bên nhìn một màn này, Vô Thanh vô cùng cẩn thận, bởi vì chút canh này, là hứ bảo mệnh phụ nhân dùng, cà sa bạch sắc bởi vậy dính càng nhiều tiên huyết hơn, nhưng ánh mắt của hắn, không có một khắc nào thánh khiết hơn hiện tại.

Nữ nhân kia uống canh, tựa hồ có một điểm khí lực, tiếp tục sinh sản, thế nhưng cũng không lâu lắm, hài tử tuy rằng trợt ra từng chút, sản phụ lại đại xuất huyết!

“Không tốt!”

Vô Thanh gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, muốn hạ thủ, lại không biết phải làm sao mới tốt!

Dạ Mộc nhìn nữ nhân cả người là máu, cũng rất lo lắng, thứ ần sao còn chưa tới?

Ngay thời gian nàng nghĩ thế, một tiểu hòa thượng xông vào, đưa thứ nàng cần tới!

Đó là y phục ruột động vật đã được dùng nước muối tiêu độc, vừa nhìn thật giống như TT của hiện đại từng dùng, tiểu sa di cầm nó, chẳng biết làm sao cho phải!

Vọng Thư Uyển.com – Luna: Ta cũng không hiểu nỗi câu này, tt là gì cũng không biết luôn

Mà một bên Vô Không thấy sản phụ không được, bất đắc dĩ, hắn chỉ có thể cầm kéo lên.

“Ngươi làm cái gì? !” Dạ Mộc sợ hết hồn, vội vã ngăn lại hắn.

Vô Không thấy khí tức của sản phụ càng ngày càng yếu ớt, mím môi nói, “Nàng nói muốn bảo hài tử!” Nên, hắn phải mổ bụng lấy tử!

Dạ Mộc thở thật dài nhẹ nhỏm một cái, “Ngươi muốn cắt cũng được, nhưng không cần mổ bụng!”

Nàng đưa tay ở phía dưới của phụ nhân, chỉ một vị trí, “Ngươi phá vỡ chút ở đây, đưa tay vào, kéo hài tử ra! Mau, ta có biện pháp cứu nàng!”

Lúc nguy gấp này, vốn Vô Thanh không nên nghe lời của một tiểu oa nhi, nhưng nhìn bộ dáng nghiêm túc của nàng, hắn nhịn không được nói nhanh, “Không có ích lợi gì, kéo hài tử ra nàng cũng sống không được, sẽ máu chảy không ngừng mà chết.”

Nên còn không bằng mổ bụng, miễn cho hài tử hít thở không thông mà chết trước.

“Ngươi tin tưởng ta!”

Dạ Mộc chỉ vào ruột nói rất nhanh, “Ngươi đẩy hài tử ra ngoài trước, sau đó, nhét ruột vào, có thể giảm lượng máu chảy ra! Ta không xác định nhất định hữu hiệu, nhưng một cái mạng đáng giá thử một lần!”

Dạ Mộc trấn định lây nhiễm đến Vô Thanh, , hắn cau mày nhìn ruột một chút, cuối cùng tâm đặt ngang, “Được! Ta thử xem!”

Sau đó hắn đã thực sự cắt sản đạo ra một chút, đưa tay kéo hài tử ra.

Lúc này trên tay hắn dính đầy máu, thần tình ngưng trọng không gì sánh được, tuy rằng hiện tại hắn làm những chuyện như vậy, ở thời đại này mà nói, có thể nói là nhiễm ô uế! Đại bộ phận nam nhân đều sẽ chọn tị hiềm lánh xa, chỉ có hắn, sẽ chuyên chú như vậy, dưới tình huống như vậy, một lòng vì hai cái mạng người mà nỗ lực!

Dạ Mộc nhớ tới đánh giá của người bên ngoài với Vô Thanh, đột nhiên cảm thấy hắn, tốt vô cùng.

Tuy rằng nàng đối với chuyện mình tỉnh lại đột nhiên phát cuồng, hoài nghi tới Vô Thanh, nhưng lúc này hoài nghi phai nhạt từng chút.

Ngay thời gian nàng xuất thần, hài tử bị kéo ra!

Dạ Mộc vội vã đi qua hỗ trợ, nhét ruột vào, thời gian tới trình độ nhất định, ngay cả bản thân nàng đều không nghĩ tới, xuất huyết nhiều thực sự đã dừng lại!

“Hữu dụng! Không nghĩ tới thật sự hữu dụng!” Hai mắt Dạ Mộc sáng ngời! Đây là biện pháp trước đây nàng từ y y chiến địa nghe được, có thể phát huy hiệu lực, nàng thực sự rất kinh hỉ!

Vọng Thư Uyển.com

Mà Vô Không thấy phụ nhân kia đã hôn mê, lại không lo tính mệnh, cũng không nhịn được thật dài thở phào nhẹ nhõm, hắn đánh cái mông của tiểu hài tử một cái, hắn mới bắt đầu oa oa khóc lớn, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tử hồng hai mắt nhắm nghiền, nhìn qua thật đúng là rất khó coi, nhưng ở trong tiếng khóc của hắn, Dạ Mộc và Vô Thanh nhịn không được đối diện nhau cười.

Trước, giữa bọn họ có loại ngăn cách vô hình, thế nhưng ngày hôm nay cùng nhau cứu người xong, loại ngăn cách này ít đi không ít.

Vô Không ôm hài tử, đột nhiên hướng Dạ Mộc hành lễ!

“Đa tạ ngươi, là ngươi để hắn sống, hơn nữa không đến mức trở thành cô nhi!”

Dạ Mộc thở phào nhẹ nhõm khoát khoát tay, “Ta cũng không làm cái gì, chính là động động mồm mép mà thôi, trái lại ngươi, đi thay quần áo khác trước đi!”

Nhưng Vô Không lại không đứng dậy.

“Còn có một việc.” Hắn hình như có chút ngượng ngùng nói, “Bần tăng hy vọng, ngươi có thể nói với thiên hạ cái loại biện pháp cầm máu này, bởi vì phàm là nữ nhân sinh con, cũng giống như đi quỷ môn quan, vô số phụ nhân vì vậy mà chết! Nếu như biện pháp này đối với người khác cũng hữu dụng, thì cứu được không ít tính mệnh!”

Dạ Mộc sửng sốt, nàng cũng không nghĩ tới tiểu hòa thượng này có lòng như vậy, hơn nữa phản chính là làm chuyện tốt, nàng thập phần hào phóng phất tay, “Có thể a, vậy nhiệm vụ truyền bá giao cho ngươi, một tiểu hài tử như ta, nói người khác cũng không tin a!”

Vô Không vừa nghe, mặt không khỏi đỏ, hắn một hòa thượng, nói cái này, người khác cũng sẽ không tin đi?

Nói chung, chuyện này cuối cùng cũng trầm xuống, bởi vì phải ở Thiên Thụ tự vài ngày, nên Dạ Mộc thấy Vô Thanh mệt mỏi, cũng không buộc hắn truyền công cho mình ngay.

Chạng vạng tối, hai người ăn chay trong miếu, Dạ Mộc hỏi Vô Không.

“Nói ngươi vẫn rất tốt, lúc đầu ta còn tưởng rằng, ngươi sẽ không để cho nữ nhân kia ở trong miếu sinh hài tử! Ngươi xem phản ứng của người khác, thật giống như chúng ta khinh nhờn phật môn vậy.”

Không chỉ có là khách hành hương đi sạch, hòa thượng khác đối với chuyện Vô Thanh thu lưu sản phụ, cũng có chút không ủng hộ, dù sao phật môn thanh tịnh mà.

Vô Không nghe vậy, để đũa xuống, trịnh trọng nói, “Đó là bọn họ nghĩ lệch.”

Hai tay hắn tạo thành chữ thập trước ngực, “Phật tổ từng cắt thịt nuôi ưng, là bởi vì ưng cũng có sinh mệnh, là bởi vì chúng sinh bình đẳng, nên, ta vì cứu người máu nhuộm đường, Phật tổ sẽ không trách tội!”

Lúc hắn nói lời này, mặt mày rũ thấp, nhãn thần chuyên chú không gì sánh được, mặt mày tinh xảo nhuộm đẫm thánh khiết, nhìn không ra một điểm yêu dị.

(Luna: Ai cứu ta với T_T tự dưng thấy bộ này thật chán, không có hấp dẫn như lúc đầu nữa, tuột mod vô cùng luôn, chán nản cuộc đời)

Trước/101Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Đô Thị Cực Phẩm Y Thần