Saved Font

Trước/81Sau

Hoá Ra Đã Yêu

Chương 38

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Nhìn dáng vẻ cười lên cười xuống, cười không ngậm được mồm của Quỳnh Giang, Ngọc Khuê đen mặt khi biết mình bị cô nhóc này lừa. Quá đáng hơn là Quỳnh Giang còn liên tục nhắc đi nhắc lại ba chữ "Trịnh Đình Vũ" để trêu đùa cô nữa chứ. Cuối cùng toàn bộ sự kiên nhẫn của Ngọc Khuê đã hết, cô đặt chiếc bút bi trên tay xuống, đẩy tập tài liệu của mình về phía Quỳnh Giang, miệng nở một nụ cười "thân thiện".

"Chị thấy em khá nhàn rỗi nên xử lí thêm đống tài liệu này đi, còn mấy mail nữa lát chị gửi qua cho."

Nụ cười trên môi Quỳnh Giang tắt lịm khi nghe thấy câu nói của Ngọc Khuê. Nhìn đống giấy tờ mà chị Khuê vừa đẩy vào tay mình, con người vừa nãy cười như nhà nông được mùa thì giờ lệ đổ trong tim, nước mắt rơi làm sao cho hết.

"Huhu chị đang lấy việc công trả thù riêng mà."

"Giang ơi sao em lại nói vậy? Chị đây là muốn tốt cho mày đó. Người ta nói thương cho roi cho vọt, ghét cho ngọt cho bùi. Chị đang giúp em tập làm quen với áp lực công việc đó, sau này biết đâu em làm giám đốc của một công ty nào đó thì cũng phải chịu áp lực như vậy thôi. Giờ làm dần cho quen."

Lời nói của Ngọc Khuê nghe thật có lí chẳng bắt bẻ được câu nào thậm chí còn cho thấy cô là người rất quan tâm tới trợ lí của mình, giúp xây dựng nền tảng tốt cho sau này. Nhưng Quỳnh Giang sao lại không thấy vậy, từ khuôn mặt đầy "thiện chí" của Ngọc Khuê mà cô nhóc toàn thấy ý nghĩ trả thù vì việc Quỳnh Giang to gan trêu Ngọc Khuê.

Cuối cùng Quỳnh Giang đành phải ngậm ngùi ôm đống giấy tờ kia ngồi về vị trí của mình làm nốt. Cô ấy cho rằng lần sau có trêu ai thì tốt nhất tránh xa Ngọc Khuê vì chị ấy rất biết cách trừng phạt người khác bằng những lí do không thể cãi được.

Nói là giao cho Quỳnh Giang một lượng công việc lớn nhưng Ngọc Khuê vẫn ngồi cùng xử lí giúp cô nhóc nếu không chắc một tuần Quỳnh Giang vẫn bơi trong đống giấy tờ này chứ đừng nói kịp đến thứ sáu đi lên Sa Pa tham dự buổi trình diễn thời trang.

[...]

Giờ đang là mùa đông, miền bắc lạnh cắt da cắt thịt với những đợt gió Đông Bắc thổi về. Thật may khi chuyến xe đi lên Sa Pa của Ngọc Khuê khởi hành lúc 11 giờ trưa. Lúc này mặt trời đã lên cao, dù có nắng nhưng vẫn khá lạnh, Ngọc Khuê mặc chiếc áo phao màu đen chùm mông, phía sau còn có chiếc mũ lông ấm áp. Chiếc áo phao đen kết hợp với quần bó và giày thể thao đơn giản giúp Ngọc Khuê trở nên năng động, trẻ trung hơn hẳn so với những bộ vest hay váy công sở cô mặc thường ngày.

Chuyến đi này đương nhiên không chỉ có mỗi cô và Quỳnh Giang, dù không muốn nhưng cô vẫn buộc phải để hai đến ba vệ sĩ của Daria đi theo mình. Thứ nhất là để đảm bảo an toàn, thứ hai là...ừm nghĩ lại thì hình như cô không có quyền ra lệnh cho họ ở lại thành phố này trong lúc cô đang "đu đưa" trên Sa Pa.

Đứng chờ một lúc trước cửa khách sạn Vinpearl, một chiếc xe mười sáu chỗ màu đen đang đi tới và đỗ lại cẩn thận. Ngọc Khuê cùng trợ lí và vệ sĩ của mình kéo vali tiến về phía xe, hướng dẫn viên du lịch đi xuống, là một anh đẹp trai tiến tới hào hứng chào hỏi nhóm người Ngọc Khuê. Sau đó tài xế xe xũng xuống, mở cốp sau để cất vài món đồ và sau đó tất cả mọi người cùng lên xe.

Bước vào xe, Ngọc Khuê khá ngạc nhiên, trên xe chỉ có năm người, giờ thêm người của cô lên nữa tất cả là mười người. Trong số năm người kia Ngọc Khuê nhận ra anh em Trịnh Đình Vũ. Vừa mới nhìn thấy cô, Trịnh Đình Nam đã hớn hở vẫy tay lên chào, nhìn cậu ta tâm trạng của Ngọc Khuê tốt hẳn nhưng khi nhìn sang người bên cạnh khiến nụ cười trên môi cô tắt ngấm.

Trịnh Đình Vũ lại cố tình bày ra bộ mặt lạnh lùng, cool ngầu cho ai xem đây. Ngọc Khuê bĩu môi tỏ vẻ không quan tâm nhưng thật ra từ lúc lên xe đến giờ cô để ý hắn nhiều nhất. Hôm nay Trịnh Đình Vũ cũng giống như cô, tạm tháo bỏ những bộ quần áo đi làm cứng ngắc ra mà thay vào đó là trang phục thoải mái. Trịnh Đình Vũ mặc chiếc áo jacket đen, bên trong không rõ áo phông màu đen và quần jeans màu đen nốt. Nguyên một cây đen ngồi lù lù ở hàng ghế thứ ba từ lúc Ngọc Khuê bước lên nhìn chăm chăm vào cô không dứt.

Có lẽ thấy Ngọc Khuê cứ ngẩn ngơ đứng một lúc mà chưa lựa chọn được chỗ ngồi nên hướng dẫn viên du lịch mở lời nhắc nhở cô:

"Chị à, chị ngồi vào vị trí đi ạ, xe chuẩn bị khởi hành rồi."

Lúc này Ngọc Khuê mới ngó lại, vì mình ngẩn ngơ suy nghĩ về Trịnh Đình Vũ mà cứ đứng như trời chồng trên xe, chắn đường không cho ai vào được. Ngọc Khuê tỏ ra đầy ái ngại, xin lỗi tài xế và hướng dẫn viên vì sự thất lễ của bản thân. Hai người họ vui vẻ, xua tay nói không sao cả và mời cô về vị trí ngồi nhưng Ngọc Khuê chưa kịp lựa chọn vị trí của mình thì có một tiếng nói cất lên:

"Dù gì trên xe cũng chỉ có hai người phụ nữ vậy cho hai người ngồi luôn ở ghế hàng hai đi."

Là Trịnh Đình Vũ đưa ra ý kiến này. Thực ra đối với Ngọc Khuê ngồi đâu cũng được vì cô không say xe, Quỳnh Giang cũng vậy nhưng đã có người mở lời như thế thì cả hai chị em ngồi vào vị trí đó cũng không sao. Chỉ là hàng ghế này ngay trước hàng ghế của Trịnh Đình Vũ, điều này khiến Ngọc Khuê nghi ngờ liệu hắn có tính toán gì không.

Ngọc Khuê và Quỳnh Giang ổn định chỗ ngồi, Ngọc Khuê ngồi phía cửa sổ vì cô bảo thích ngắm quang cảnh đường đi. Còn ba người vệ sĩ đi theo cô đi xuống phía gần cuối ngồi, vị trí của họ cách khá xa vị trí của cô vì hàng ba hàng bốn đều là người của Trịnh Đình Vũ đến trước đã ngồi sẵn ở đó, dù bên phải hay bên trái, hàng ghế đều kín người.

Nghĩ lại điều này cũng không hẳn là tệ vì chỉ cần mấy người vệ sĩ đó đứng gần là Ngọc Khuê lại có một áp lực vô hình đè nặng lên vai mà cô thực sự không muốn chuyến đi lần này của mình ủ rũ nên để bọn họ ngồi xa cũng tốt. Ít nhất là thời gian ngồi trên xe lên Sa Pa còn có thể thoải mái.

Trước/81Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Trọng Sinh Tám Vạn Năm