Chương Trước/10Chương Sau

Không Nhận Người Tình Cũ

Chương 3

Tôi mới không phải là bà xã trốn nhà của Hạ Lâm Đế!

Kể từ sau ngày Hạ Lâm Đế tới công ty áo cưới, những lời này luôn treo ở bên miệng Đào Khuynh, nhưng vô luận cô giải thích cùng phủ nhận thế nào, cũng không có người tin tưởng lời nói của cô.

"Tôi thật sự là không có, đừng có mà lèo bèo." Đào Khuynh vừa sửa sang lại bản thiết kế, vừa giải thích với các đồng nghiệp vây ở bên cạnh.

"Không thể phủ nhận á..., chuyện anh ấy xuất hiện tại buổi gặp gỡ của hội độc thân đã truyền ra, mọi người đều biết cô là bà xã của anh ấy." Những đồng nghiệp khác rối rít gật đầu, ánh mắt nhìn cô càng thêm hâm mộ.

Đào Khuynh thở dài, nhẫn nại nói: "Đó là anh ta nói hưu nói vượn, là cố ý để cho tôi mất mặt." Chuyện cô lo lắng cuối cùng cũng xảy ra, hiện tại tất cả mọi người đều xem cô là vợ của Hạ Lâm Đế!

"Anh ấy tại sao cố ý muốn để cho cô mất mặt?" Đối mặt với ánh mắt tò mò của mọi người, sắc mặt Đào Khuynh càng ngày càng khó coi.

"Bởi vì. . . . . . trước đó chúng tôi từng có mấy lần cãi vả, tôi mới có thể bị anh ta ghi hận." Cô cắn môi một cái, nhắm mắt nói.

Dưới tình huống này, nếu nói là ra hai người từng là người yêu, mọi chuyện sợ rằng sẽ càng ngày càng phức tạp.

"Là cái gì thâm thù đại hận, sao anh ấy lại còn tìm công ty áo cưới của chúng ta nói muốn thay vị hôn thê chọn áo cưới? Ha ha ha!" Nghe tiếng cười của các đồng nghiệp, cảm giác vô lực thật sâu bao phủ Đào Khuynh.

"Các cô hãy nghe tôi nói, tôi với anh ta thật sự không có quan hệ gì." Nói xong lời cuối cùng, có người bỏ lại một câu: "Cô chính là nhanh làm lành cùng Hạ Lâm Đế tiên sinh đi!"

Sau khi ác đồng nghiệp rời đi, Đào Khuynh ngồi trở lại chỗ ngồi, mệt mỏi gục xuống bàn.

"Làm lành cái gì a?" Cô nhắm mắt lại, đối với tình huống trước mắt cảm thấy khóc không ra nước mắt.

Cô sắp điên rồi! Tại sao không có ai tin tưởng lời cô nói? Những người khác coi như thôi, ngay cả đồng nghiệp của cô cũng đứng về phía anh, đây là cái chuyện gì?

"Ai, sao lại có người độc ác như vậy chứ!" Ở trước mặt mọi người anh tựa như hoàn mỹ vô khuyết, bạch mã hoàng tử, cho nên mới không có ai hoài nghi lời của anh!

Bởi vì các đồng nghiệp ồn ào, cô mỗi ngày đều được nghe tên tuổi Hạ Lâm Đế.

Bọn họ muốn biết nhất chính là cô và anh làm thế nào quen biết, vô cùng hiếu kỳ tổng giám đốc công ty Hách Luân nổi tiếng như thế nào lại cùng cô có quan hệ dính líu.

Bọn họ đã bắt đầu như thế nào? Ngày ngày bị đuổi theo hỏi, Đào Khuynh dần dần nhớ lại.

Một ngày kia cùng Hạ Lâm Đế quen biết, cho đến nay mỗi khi nghĩ lại cô vẫn có cảm giác không thể tin được.

Lúc ấy cô vừa mới từ tốt nghiệp đại học, đối với phương hướng cho tương lai còn vô cùng mờ mịt, vừa tìm công việc chính chức vừa làm việc ở quán cà phê.

Thật ra thì cô cá tính vốn hướng nội, rất sợ người lạ, nên cô chọn nghề phục vụ muốn học tập cách giao tiếp, nhưng liên tục mấy ngày cô đều xảy ra chuyện, luôn bị quản lý trách cứ, dưới tình huống đó cô càng ngày càng không có tự tin.

Hôm đó, cô lại không cẩn thận đánh đổ cà phê lên người khách hàng, mà người khách hàng gặp xui xẻo kia chính là Hạ Lâm Đế.

Khi đó cô tay chân luống cuống, nhưng anh không có một câu trách cứ, hơn nữa còn ung dung thay cô dọn dẹp cái ly bể tan tành trên mặt đất, trên môi còn nở nụ cười.

Anh thấy cô cơ hồ khóc lên, còn nói lời nói trêu chọc cô, an ủi cô, quả thật giống như ông bụt trong chuyện cổ tích. Bắt đầu từ ngày đó, bọn họ dính dấp không rõ.

Hạ Lâm Đế vẻ bề ngoài hay gia thế đều vô cùng tốt, chỉ là cùng anh đứng chung một chỗ sẽ khiến cho Đào Khuynh cảm thấy áp lực. Hơn nữa cá tính hai người lại hoàn toàn khác biệt, anh trời sanh tính tình sáng sủa lạc quan, tích cực tiến thủ, thứ muốn có tuyệt đối phải có được; mà cô tính tình ôn hòa, luôn thay người khác suy nghĩ mà một mực thuận theo.

Vì vậy, khi cùng anh quen biết, cô từng không chỉ một lần có ý định trốn chạy, chỉ là lần nào anh cũng bắt được tay của cô, cam kết sẽ giải quyết tất cả khó khăn, cô mớicảm thấy an lòng.

Hành động của anh, làm cho cô hiểu rõ anh là cỡ nào nghiêm túc đối với cô và tình cảm của bọn họ.

Cô bình thường như vậy, quen biết anh đã là quá may mắn, lại còn được anh yêu, thật sự là cô nằm mộng cũng không tưởng tượng được.

Đào Khuynh từng hỏi Hạ Lâm Đế tại sao thích cô, anh cười nói, cô rất ngây ngô, đúng là một Tiểu Bạch Thỏ, cô gái ngốc này bị anh gặp được, anh đương nhiên muốn giữ ở bên người bảo vệ thật tốt mới được.

Nghe đáp án này, cô vừa bực mình vừa buồn cười, trái tim lại thấy ấm áp.

Có thể ở bên người đàn ông này là chuyện hạnh phúc dường nào, vì vậy Đào Khuynh liền không trốn tránh nữa.

Cô thu hồi tự ti, cố gắng gìn giữ phần cảm tình này, cố gắng thay đổi, vượt qua chênh lệch giữa hai người, cùng anh nắm tay nếm trải những ngọt bùi cay đắng của tình yêu.

Hạ Lâm Đế tựa như ánh mặt trời, bù đắp ấm áp mỗi khi cô thiếu hụt tự tin, dạy cho cô lấy nụ cười đối mặt khó khăn, khiến cho cá tính của cô cũng từ từ sáng sủa.

Mặc dù mới bên nhau ba năm, Đào Khuynh đã thương anh sâu đậm, thường cùng anh nói tới hướng tới cuộc sống hôn nhân sau này, kỳ vọng có thể vĩnh viễn cùng anh bên nhau.

Nhưng là, kỳ vọng cuối cùng chỉ là kỳ vọng.

Sau đó bởi vì thân thể xảy ra vấn đề, cô tới bệnh viện làm kiểm tra, lại ngoài ý muốn biết được chuyện làm cho cô tâm tình rơi xuống đáy biển, cũng hiểu ra mình phải buông tha đoạn cảm tình này.

Đối với cô mà nói, sự khổ sở đó vô cùng khó thừa nhận, cho nên cô vẫn không muốn nhớ lại.

"Lý do chân chính muốn cùng anh chia tay? Em làm sao nói ra được?" Đào Khuynh kéo suy nghĩ đang bay xa trở về, nâng lên một nụ cười khổ.

Hạ Lâm Đế là một chàng trai tốt như vậy, cô làm sao có thể ích kỷ độc chiếm anh? Cô không muốn nhìn anh chịu khổ, vì tốt cho anh, chia tay là con đường duy nhất!

"Đào Khuynh à, còn đang bận sao?" Một người phụ nữ trung niên mặc bộ đồ công sở màu tím đi tới, gọi cô.

Đó là bà chủ. Đào Khuynh vừa thấy, lập tức lên tinh thần, đứng lên. "Mới vừa chỉnh lý xong tài liệu. Có khách mới sao?"

"Cháu ngồi đi, cô có lời nói muốn nói." Từ CHI UYểN lộ ra nụ cười thân thiết, kéo cái ghế ngồi xuống.

"Vâng" Đào Khuynh gật đầu một cái, ngồi trở lại trên ghế. "Cô muốn nói chuyện gì ạ?"

Từ Chi Uyển lấy giọng, đưa tay vỗ vỗ tay của cô.

"Gần đây tất cả mọi người đều bận, công việc mệt lắm phải không." Nguyên tưởng rằng càng ngày càng ít người muốn lập gia đình, mấy năm trước buôn bán không tốt lắm, năm nay lại thay đổi khác thường, công việc phát triển coi như không tệ.

"Hiện tại kinh tế đình trệ, có thể bận rộn như vậy rất đáng vui mừng, không mệt đâu cô ạ." Ngoài hoàn cảnh kinh tế đình trệ, hiện tại càng ngày càng nhiều người không muốn kết hôn, ngành công nghiệp áo cưới lại cạnh tranh kịch liệt, muốn kiếm tiền cũng không phải là chuyện dễ dàng.

"Cháu nói cũng phải, còn có thể kiếm tiền là may mắn rồi."

Từ Chi Uyển cảm khái thở dài, lại nói tiếp: "Chỉ là cũng không thể vất vả quá mức, dù sao vẫn là cần nghỉ ngơi hồi phục. Cô mới vừa thông báo với mọi người, thứ hai tuần sau cả công ty sẽ đi nghỉ dưỡng." Đào Khuynh sững sờ, có chút kinh ngạc.

"Có thể đi nghỉ dưỡng dĩ nhiên rất tốt, nhưng cháu chưa từng nghe ai nhắc tới chuyện này, thế nào lại quyết định đột ngột như vậy?" Cô mới đi làm ở công ty áo cưới này không bao lâu, chưa từng đi nghỉ dưỡng cùng công ty, nhưng không phải chuyện này nên để cho toàn thể nhân viên thảo luận một chút mới quyết định sao?

"Ha ha ha, có nhà tài trợ . . ." Hỏng bét, nói nhỡ miệng! Từ Chi Uyển nhìn thấy ánh mắt khó hiểu của Đào Khuynh, lập tức đổi lời nói, "Ách, là cô có người bạn mời đi làng du lịch mới khánh thành, cô nghĩ, gần đây công ty hoạt động tốt, hơn nữa các cháu vất vả như vậy, liền thuận tiện muốn mọi người cùng đi nghỉ dưỡng."

"Bà chủ muốn dẫn chúng cháu đi chơi, sao lại không đi chứ? Chỉ là cô tự mình đến nói với cháu, làm cháu tưởng rằng có việc gì nghiêm trọng, tâm tình rất hồi hộp !" Đào Khuynh thoạt nhìn hình như không có sinh nghi? Từ Chi Uyển nhìn chằm chằm nụ cười của cô, thở phào nhẹ nhõm. Ừ, Đào Khuynh hẳn không phát hiện bà nói nhỡ lời.

"Thật xin lỗi, làm cháu sợ, ha ha... Cũng là hoạt động lớn của công ty, cháu nhất định phải tham gia đó!"

"Vâng" Khó thấy được được bà chủ giao phó nghiêm túc như vậy, Đào Khuynh có chút không thích ứng.

"Chính là một người cũng không thể thiếu, như vậy du lịch mới thú vị a." Đào Khuynh là mục tiêu chủ yếu của nhà tài trợ, nếu cô không xuất hiện, kế hoạch không cách nào tiến hành, du lịch miễn phí cũng thôi đi!

Thì ra là như vậy. Đào Khuynh liền vội vàng gật đầu."Được ạ, cháu nhất định sẽ đi."

Đây chính là lần đầu tiên cô đi du lịch cùng công ty!

Thú vị cái quỷ gì!

Đào Khuynh vừa tới làng du lịch, mới sắp xếp xong hành lý, lập tức bị một đám đồng nghiệp lôi kéo du ngoạn khắp nơi.

Khi cô đi tới hồ bơi, nhìn thấy ở cách đó không xa bóng dáng quen thuộc, sắc mặt lập tức trầm xuống.

"Đây là chuyện gì xảy ra? Chúng ta là đi nghỉ dưỡng đúng không?" Người đàn ông kia chói mắt như thế, vừa xuất hiện liền trở thành tiêu điểm của mọi người, cô không muốn nhìn thấy cũng rất khó!

"Đúng vậy, là tới làng du lịch nghỉ dưỡng chứ sao." Từ Chi Uyển cười mấy tiếng, kéo áo khoác trên người, nhìn hồ bơi phía trước.

"Vậy tại sao Hạ Lâm Đế lại xuất hiện tại nơi này?" Đào Khuynh nhìn cô chằm chằm hỏi.

Kể từ cô đồng ý đi nghỉ dưỡng cùng công ty, cứ có cảm giác là lạ ở chỗ nào, bà chủ chậm chạp không cho cô biết địa điểm du lịch cùng tên làng du lịch coi như thôi, nhưng mỗi vị đồng nghiệp nét mặt cũng đều vô cùng cổ quái, vừa tới khách sạn sắp xếp ổn thỏa hành lý, hoàn toàn không để ý tới nghi vấn của cô, trực tiếp lôi kéo cô chạy khắp nơi.

Thì ra là tất cả đều là bởi vì tâm tư!

"Ơ, cô không có nói cho cháu biết địa điểm du lịch là làng du lịch mới xây của công ty Hách Luân sao?" Từ Chi Uyển giả bộ kinh ngạc, ngữ điệu tăng lên.

"Bà chủ . . . Cô nói vị bằng hữu kia, sẽ không phải là Hạ Lâm Đế tiên sinh chứ?" Giả bộ thật là vô tội!

Đào Khuynh lạnh giọng hỏi.

"Khụ, Đào Khuynh nha, đây chính là rất khó mới được cả công ty cùng đi du lịch, vui vẻ lên chút đi!" Từ Chi Uyển ho nhẹ một tiếng, dùng ngón trỏ vuốt vuốt lên mặt.

"Cho nên mới muốn cháu nhất định phải tham gia?"

Lừa gạt không nổi nữa. Từ Chi Uyển thở dài, đành phải nhận tội.

"Đích xác là anh ta nhờ cô giúp một tay chế tạo cơ hội, lần này cả công ty đi du lịch nghỉ dưỡng cũng là anh ấy đề nghị, toàn bộ chi phí được tài trọ, ngu sao mà không . . . Ách, trên thực tế, cô là hi vọng hai người có thể nối lại tình xưa mới đồng ý."

Mặc dù mới biết mấy tháng, nhưng từ Chi Uyển biết Đào Khuynh là người luôn suy nghĩ cho người khác, lại cô gái ôn nhu, quan tâm tới mọi người, thấy cô cùng một nửa kia huyên náo như vậy, thân là bà chủ của cô lại có thể không giúp chút việc sao?

"Mặc kệ các ngươi là vì cái gì gây gổ, Hạ tổng giám đốc nhiều lần tới tìm cháu, không phải bày tỏ cúi đầu trước cháu rồi sao? Cháu cũng đừng bướng bỉnh như vậy nữa. Hiện tại tất cả mọi người đều nói cháu rời nhà trốn đi, không để ý tới chồng, anh ta là người có danh tiếng, cháu muốn đem mặt mũi của anh ta đặt ở nơi nào?"

"Cháu không phải là vợ của anh ta!" Ô ô ô, cô không phải là đứa bé chăn cừu. Tại sao không có nửa người tin tưởng cô!

"Tóm lại, thừa dịp này hảo hảo cùng ông xã nói chuyện đi. Cố gắng lên đó, cô đi bơi đây." Từ Chi Uyển đã không thể chờ đợi muốn xuống nước, lập tức cởi áo khoác, chạy đến hồ bơi.

"Bà chủ. . . . . ." Bọn họ cư nhiên liên thủ lừa gạt cô, thật là quá đáng! Đào Khuynh nhìn về phía Hạ Lâm Đế đang cùng người nói chuyện, bả vai sụp xuống."Tất cả mọi người đều về phía anh ta, đáng ghét."

Không chỉ có Hà Ngữ Yến giúp anh, ngay cả đồng nghiệp cùng công ty với cô cũng bị anh thu mua, người đàn ông này thật đúng là có bản lãnh!

Đào Khuynh đầy bụng lửa giận, khi nhìn thấy bóng dáng cao lớn của anh đi tới, liền vội suy nghĩ hỏi anh cho rõ ràng.

"Hạ. . . . . ." Cô vừa mới mở miệng, lại nhìn thấy ánh mắt lạnh nhạt của anh, trong lòng không khỏi phát rét.

Hạ Lâm Đế không có nhìn lâu cô một cái, càng không có dừng bước lại, trực tiếp lướt qua bên cạnh cô.

"Mới vừa rồi tôi đã kiểm tra lại toàn bộ, thiết bị hoàn toàn không có vấn đề, chỉ có mấy cái nơi còn cần hoàn thiện . . ." Bên cạnh anh một phụ tá trong tay cầm tư liệu đang báo cáo.

Anh là làm việc hay sao? Đào Khuynh dõi theo bóng lưng anh từ từ đi xa, tâm tình có chút phức tạp.

Anh bày cục thế cho cô đi đến đến làng du lịch, không phải là muốn gặp cô sao? Cho dù bận rộn công việc, cũng nên dừng bước lại lên tiếng chào hỏi chứ?

Mà giờ khắc này anh lấy thái độ xa cách đối đãi cô, làm cho cô nhất thời không phản ứng kịp.

"Làm cái gì. . . . . ." Đào Khuynh vừa đi vừa nỉ non, không có thói quen bị anh lạnh nhạt, lại càng không thói quen cô đơn một mình." Mình thật sự vô dụng, luôn bị anh nhiễu loạn tâm ý!"

"Vị khách này, ở bên cạnh bể bơi mất hồn không phải là thói quen tốt." Thình lình một giọng nói vàng làm Đào Khuynh hoảng sợ, cô vội vàng hồi hồn, mới phát hiện ra mình đã sắp muốn ngã vào trong hồ bơi.

"Trời ạ!" Cô thét chói tai ra tiếng, lúc này, cánh tay cường tráng kịp thời ôm hông của cô, dẫn cô cách xa hồ bơi.

"Dùng cái này loại phương thức này hấp dẫn chú ý của anh, thật khiến cho anh trong lòng run sợ." Hạ Lâm Đế ôm cô, hồi tưởng lại mới tình huống vừa rồi cô thiếu chút nữa ngã vào hồ bơi, lòng vẫn còn thấy sợ hãi.

Đào Khuynh cúi đầu, tâm tình cực kỳ phức tạp.

"Đúng, đúng, không hay lắm." Ghét! Nếu không phải tại anh cô làm sao lại mất hồn? Vừa được anh cứu, câu oán hận nào cô đều nói không ra miệng.

"Em không sao chứ?" Hạ Lâm Đế thu tay lại, xem xét kỹ lưỡng sắc mặt của cô.

"Em không sao." Đào Khuynh phát hiện anh nghe cô nói xong liền nhanh chóng dời tầm mắt, ngay cả câu an ủi cũng không nói định rời đi, nhất thời không hiểu ra sao, vội vàng kéo tay áo anh lại.

"Đợi chút, anh đây là có ý tứ gì?" Anh lập tức nhiệt tình, lập tức lạnh nhạt, rốt cuộc đang có ý đồ gì? Cô cũng không thông minh, không có biện pháp nhìn ra ý tứ của anh!

"Em không phải là không có chuyện gì sao?" Hạ Lâm Đế liếc cô tay một cái, hếch mày lên hỏi.

"Anh đặc biệt tới nơi này, không phải có lời muốn nói với tôi sao?" Đào Khuynh trừng mắt nhìn con mắt, lúng túng thu tay lại, lấy dũng khí đem lời hỏi ra lời.

"Anh tới nơi này vì công việc, không phải là vì em." Anh vẻ mặt thản nhiên, giọng nói lạnh nhạt.

Đào Khuynh dĩ nhiên không thể bị anh lừa đơn giản như vậy.

"Nói láo! Rõ ràng là tốn công tốn sức để cho tôi xuất hiện tại trước mặt anh, hiện tại lại giả bộ lạnh lùng nghĩa là sao?" Bà chủ của cô đã khai báo rõ ràng, nhà tài trợ này còn muốn giả bộ ngu sao?

"Em không phải muốn hai chúng ta là người xa lạ sao? Anh chỉ làm như em mong muốn." Hạ Lâm Đế lộ ra vẻ mặt vô tội, đem vấn đề ném cho cô.

"Ở trước mặt mọi người anh nói tôi là người vợ trốn nhà, còn thu mua đồng nghiệp lừa tôi tới nơi này, hôm nay lại muốn thành người xa lạ?" Bị bộ dáng dửng dưng như không của anh chọc giận, Đào Khuynh thở phì phò nói.

"Em rất quan tâm tới suy nghĩ của anh sao?" Không kìm nén được sao? Khóe môi anh khẽ nhếch, có ý xấu hỏi.

"Không có!" Cô thật nhanh phủ nhận, càng lộ ra vẻ chột dạ.

Anh thật sự là muốn thấy cô, mới lung lạc những người bên cạnh cô, nhưng cô không ngoan ngoãn đi vào khuôn khổ, bộ dáng thật là làm cho người ta ảo não, vì vậy anh mới cố tỏ ra lạnh lùng với cô.

Có thể thấy bộ dạng lo được lo mất của cô như thế cũng coi là có thu hoạch. Hạ Lâm Đế nheo lại tròng mắt đen, nhàn nhạt nói: "Em luôn không để anh ở trong lòng, vậy anh cần gì phải ngoan ngoãn trả lời vấn đề của em?"

"Anh. . . . . . Được, tôi thừa nhận, tôi để ý anh!" Đào Khuynh nhìn không thấu tâm tính của anh, dưới tình huống bị dồn tới chân tường chỉ có thể đối mặt." Anh có vẻ ngoài xuất chúng, điều kiện lại tốt, là người đàn ông hoàn mỹ, một lần nữa xuất hiện trước mắt, sao lại không để ý? Đổi lại những người khác có điều kiện tốt, lại đối tốt với tôi, tôi cũng sẽ có để ý như vậy, thích hay không thích không có liên quan."

Thủ đoạn ép hỏi của anh rất cao minh, nhưng cô cũng sẽ không ngoan ngoãn chịu thua!

"Anh không muốn quản em đối với anh là cảm giác gì, dù anh nói thế nào, làm thế nào, em đều không muốn thừa nhận tâm ý của mình." Một lần nữa lại nhắc tới người khác để kích thích anh, cô thật đúng là không nhận thua. Hạ Lâm Đế trong sự ghen tuông đang bốc lên, quyết định nhẫn nại với cô thêm lần nữa.

"Ta nói, để ý cùng thích không liên quan. . . . . ." Cô lòng như lửa đốt mở miệng.

Anh lạnh giọng ngắt lời cô, "Anh còn chưa nói hết."

Đào Khuynh nhìn vào đôi mắt đen thâm thúy của anh, đột nhiên cảm thấy khẩn trương, không khỏi liếm liếm làn môi khô, chờ đợi anh nói tiếp.

"Tiểu Khuynh, anh tin rằng để ý lâu rồi sẽ thích." Hạ Lâm Đế thả lỏng những căng thẳng trên khuôn mặt. Nhẹ giọng dụ dỗ: "Không nên chống cự loại cảm giác đó, anh sẽ làm em một lần nữa lại yêu anh."

Nếu cô không chịu nói ra nguyên nhân chia tay, thì tiếp tục ép buộc cô cũng không có chút ý nghĩa nào, anh sẽ tự mình tìm được đáp án.

Cô đối với anh không có cảm giác, anh sẽ lại theo đuổi cô; cô không thương anh nữa, anh sẽ cố gắng để cho cô lần nữa yêu anh. Tóm lại, anh muốn cô cam tâm tình nguyện trở lại bên cạnh anh.

"Không thể nào!" Đào Khuynh nhìn ánh mắt kiên định của anh, không khỏi tâm hoảng ý loạn, liền vội vàng lắc đầu.

"Có thật không?" Cô không phải là người rõ ràng nhất, cái anh muốn anh luôn luôn sẽ có được? Hạ Lâm Đế chậm rãi tiến lên, cầm tay của cô.

"Anh, đợi chút, anh đừng tới đây. . . . . ." Cô bước lui về phía sau, vẻ mặt hốt hoảng.

"Tiểu Khuynh, em sợ đến gần anh sao?" Bàn tay dùng sức kéo lại, Hạ Lâm Đế ôm cô vào trong ngực, ngửi mùi thơm trên người cô, trong lòng tràn đầy cảm khái.

Đây là cô gái mà anh yêu, vì sao hôm nay kháng cự đụng chạm của anh như vậy? Cho dù anh có rất nhiều quyết tâm muốn đoạt cô về, nhưng mùi vị bị cô cự tuyệt hoàn toàn không dễ chịu.

Hạ Lâm Đế không khỏi vì cự tuyệt của cô sinh cảm giác đau đớn mờ ảo.

"Không nên như vậy, anh biết rõ là em không cách nào chống cự. . . . . ." Đào Khuynh túm lấy áo sơ mi của anh, hốc mắt ửng hồng. Giọng nói anh tràn đầy tình cảm lại có vẻ đau xót, bất lực như vậy, cô làm sao có thể cứng rắn được nữa?

Hạ Lâm Đế nhắm mắt lại, bàn tay khẽ vuốt lưng của cô.

"Tại sao không chịu thừa nhận vẫn còn thích anh?" Anh khổ sở than nhẹ, "Anh thật không hiểu vì sao em nhất định phải chia tay với anh." Cô có tài đức gì mà bức anh đến nước này? Đào khuynh đau lòng không dứt, đôi tay khẽ run.

". . . . . . Em nói, em nói." Mặt của cô vùi sâu vào trong ngực anh, nghẹn ngào mà nói: "Em thật sự vẫn thích anh, nhưng em không nắm chắc có thể cùng cùng anh tiếp tục." Ở bên anh rất vui vẻ, nhưng có quá nhiều lo lắng.

Trước kia, anh luôn che chở cho cô, thấy anh khổ cực như vậy, cô không muốn những vấn đề của cô trở thành gánh nặng cho anh, thế nên cô chưa bao giờ nói ra khỏi miệng.

"Tại sao?"

"Yêu anh mệt chết đi." Phát hiện thân thể anh cứng đờ, cổ họng Đào Khuynh xông lên một tia khổ sở."Anh luôn là tiêu điểm của mọi người, em và anh không giống nhau. Em phải vô cùng cố gắng mới có thể miễn cưỡng đuổi theo bước chân anh, ở bên cạnh anh làm em rất tự ti."

"Anh chưa từng muốn em phải đuổi theo anh, anh chỉ cần em ở đây bên cạnh anh là tốt rồi." Anh chỉ muốn em ở bên cạnh anh là tốt rồi, thương anh là đủ rồi.

"Cái này sao có thể được, em là người yêu của anh, em đương nhiên muốn được xứng đôi anh, nhưng em càng cố gắng, càng thấy chúng ta có chênh lệch quá lớn." Mặc dù không nói ra nguyên nhân chia tay, nhưng sự chênh lệch giữa hai người xác thực mang cho cô không ít áp lực.

"Vấn đề này không phải chúng ta đã nói rồi sao? Lúc ấy ngay cả hai bên cha mẹ đều phản đối hai ta ở chung một chỗ, nhưng cuối cùng chúng ta cũng đã thuyết phục được bọn họ, chứng minh chúng ta thật yêu nhau a."

Hạ Lâm Đế buông cô ra, đau lòng đưa mắt nhìn cô." Cha mẹ đều đã thuyết phục được, còn có chuyện gì không làm được?"

"Anh không phát hiện đều là do anh sao?" Đào Khuynh lắc đầu, chỉ ra vấn đề giữa bọn họ.

"Cái gì?" Anh sững sờ, không hiểu ý tứ những lời này của cô.

"Là anh trấn an em, là anh giúp em mỗi khi em không chịu nổi những ánh mắt khác thường quấy nhiễu, là anh ra mặt thuyết phục cha mẹ hai bên, tất cả tất cả đều là anh làm. Em ư? Chỉ biết tiếp nhận sự bảo vệ, săn sóc của anh, chưa từng làm được điều gì." Cô thống hận sự bất lực của mình!

Nghe vậy, Hạ Lâm Đế như bị đánh phải một cú, hít sâu một hơi mới mở miệng: "Không phải em từng nói, chỉ cần có thể ở chung một chỗ, sẽ nguyện ý nghe anh, bước theo bước chân của anh sao?"

"Nghe lời lời anh, đi theo bước chân của anh, xác thực bất cứ chuyện gì cũng có thể thuận lợi tiến hành, nhưng là, em trở nên rất vô dụng, trở thành chỉ biết lệ thuộc vào anh." Điều đó quả thật làm Đào Khuynh khổ sở, nếu không phải vì tình yêu của anh, cô căn bản chống đỡ không nổi.

Bởi vì anh thâm tình, cô không thể buông anh ra, cho là chỉ cần anh yêu cô, bao nhiêu áp lực cô đều có thể chịu đựng, nhưng, nếu cô ở lại bên anh lại mang tới cho anh không phải là hạnh phúc mà là khổ sở thì sao? Nếu cô chỉ mang lại cho anh bất hạnh cùng gánh nặng, đoạn cảm tình này sẽ kéo dài được nữa sao?

"Tiểu Khuynh. . . . . ." Nhìn theo nước mắt của cô, ngực Hạ Lâm Đế căng thẳng.

"Anh quá hoàn mỹ, làm cho em cảm thấy áp lực rất lớn, chỉ có thể tiếp nhận bảo vệ của anh, càng làm cho em không có tự tin." Đào Khuynh lui về phía sau một bước, nhẹ giọng nói: "Em rất bình thường, một chút cũng không xứng với anh... anh thích hợp với một cô gái tốt hơn em."

Cô sẽ mang lại cho anh nhiều phiền toái, không có tư cách được anh yêu, anh xứng đáng với một người tốt hơn làm bầu bạn!

Hạ Lâm Đế nhíu mày, thật không ngờ nghe được đáp án này, sắc mặt trầm xuống.

"Anh cho là làm là như vậy sẽ bảo vệ được em, không ngờ mang lại cho em áp lực. . . . . . Em khó chịu như vậy sao?" Anh chỉ là muốn đem cô giữ ở bên người, nhưng không ra phát hiện nỗi khổ sở của cô, anh quá tự cho là đúng.

"Quá khó chịu, không thể hô hấp."

Không thể hô hấp? Những lời này giống như con dao sắc đâm vào tim Hạ Lâm Đế, Anh im lặng, đưa mắt lạnh lùng nhìn cô, một câu đều không nói ra miệng.

Đào Khuynh đưa tay lau đi nước mắt trên mặt, vì để cho anh chết tâm, dứt khoát mở miệng: "Chúng ta tốt nhất chớ gặp mặt."

Truyện convert hay : Nghịch Thiên Đan Đế
Chương Trước/10Chương Sau

Theo Dõi