Chương Trước/253Chương Sau

Ma Nữ Nghê Thường

Chương 153: Thục Sơn Quyết

Người ở trước mắt này, từ thuở nhỏ đến nay, liền rất ít khi ngỗ nghịch nghi vấn người, nhất là đối với phương diện võ công, bản thân vốn cũng không am hiểu, càng là quen tuân theo chỉ thị của người mà hành động...Vì vậy, mặc dù cảm thấy khó hiểu khi lúc này người đã hiện thân, thứ nhất vì sao không xuất thủ đánh lui Hồng Hoa Quỷ Mẫu, thứ hai vì sao không chấm dứt sự hành hạ phía sau lưng này, lại chỉ chuyển ý điều tức đạo khí, nhưng vẫn là không chút lựa chọn là một trong hai điều đó.

Hai mắt giống như đang nhắm lại không phải là nhắm, vẫn phải lưu lại một chút ánh mắt hé nhìn mới có thể yên tâm, chỉ sợ người trước mắt bỗng nhiên biến mất, cũng may thấy thần sắc nghiêm túc trong gang tấc kia, sự tình có vẻ là không thể dễ dàng giải quyết trong phút chốc, ý thức được điểm ấy, ngược lại làm cho trong lòng hoặc nhiều hoặc ít có chút trở nên an tâm, rốt cuộc không dám chậm trễ, cũng liền trở nên chăm chú điều tức cho bản thân.

Loại sự tình này theo đạo lý hẳn là đã sớm như ngựa quen đường cũ, nhưng khi thật sự bắt đầu tập trung tư tưởng mà hành động, trong phút chốc mới phát hiện, lúc này đây vận công điều tức tựa hồ càng trở nên khó khăn.

Vận khí quy nguyên, ý thủ đan điền, khí hạ vu hải, quang tụ thiên tâm, cái gọi là "Nội tức" gì đó trong cơ thể, khi còn nhỏ bỏ ra rất nhiều công sức mới xem như lĩnh hội được cảm giác tồn tại của nó, lại tốn rất nhiều công sức mới học được cách điều tức bằng hơi thở, nhưng lúc này đây khi tụ lực, lại cảm thấy càng khó khăn hơn rất nhiều so với gian đoạn khó nhất khi còn nhỏ.

Phía sau lưng liên tục không ngừng mà truyền lực như muốn ăn mòn xương cốt, kình khí trong đan điền đã sớm xông đến thất linh bát lạc, mạnh mẽ bật đi khắp thân thể, liền giống như sẽ tập hợp loại khí lực ăn mòn xương cốt này lại cùng nhau, cứ như vậy đi qua thất kinh bát mạch, quả thực liền có thể là tự mình hại mình! Khi khó chịu nhất gần như đã muốn từ bỏ, chỉ là xuyên thấu qua hai nơi yếu huyệt trên người lại thủy chung có một cỗ lực đạo dịu dàng khác đang dẫn dắt, lực đạo này cũng không mạnh mẽ, thậm chí có thể cgọi là như có như không, chỉ là luôn có thể ở những lúc bản thân sắp không chịu đựng nổi sẽ khe khẽ thúc đẩy một chút, làm cho người ta không đến mức bỏ dở nửa chừng, kiếm củi ba năm thiêu một giờ.

Loại phương pháp dẫn dắt này, hầu như chính là hình ảnh thu nhỏ của phương thức ở chung giữa hai thầy trò chúng ta cho tới nay.

Cho nên nhắm mắt lại, quyết định, ngay cả khi rất khó chịu, làm sao có thể cho phép bản thân dựng lên cờ trắng.

Cũng không biết trải qua bao lâu, chẳng qua là cắn răng gắng gượng chống đỡ, chậm rãi cũng xem như dần dần trở nên tốt hơn. Càng về sau khi vận công, lực đạo ăn mòn này lại càng không còn khó chịu như vậy, này có lẽ bởi vì có sư phụ dẫn dắt cùng bản thân điều tức, hoặc là do Hồng Hoa Quỷ Mẫu đang dần dần thu thế lực lại, khi cảm giác được bàn tay trên lưng kia bỗng nhiên rời khỏi, cũng không có quá nhiều sức lực dư thừa để kinh ngạc, lúc này đang là thời điểm điều tức mấu chốt, hết sức chuyên chú mà tiếp tục duy trì, từ từ mà đi, thanh thăng trạc hàng, cuối cùng đâu lại vào đấy, tung tĩnh tự nhiên...

Gió phất qua, trên lưng cảm giác một trận lạnh lẽo, lúc này mới phát hiện không biết từ lúc nào bản thân đã ra một thân thấm đẫm mồ hôi, khi lại mở hai mắt ra, có lẽ là do nhắm mắt lâu, phong cảnh tuyết lâm trong đêm tối tựa hồ trở nên rõ ràng hơn chút ít, cũng càng trở nên càng rõ ràng hơn, còn có khuôn mặt ở trước mắt này, người cũng đang từ từ mở mắt, trong mắt giống như thoáng qua chút không vui, sau đó liền mở miệng.

"Công Tôn thị!" Tuy rằng mặt đối mặt, nhưng lần này mở miệng, mục tiêu của người vẫn không phải là bên này, mà là đưa mắt nhìn về phía sau lưng ta, trầm giọng nói: "Đây là có ý gì? Nếu như không phải có ta ở đây, ngươi làm như vậy là muốn lấy mạng của nàng!"

Bất ngờ theo ánh mắt này mà quay đầu, Hồng Hoa Quỷ Mẫu đang ngồi trên một tảng đá đen nhô lên khỏi mặt tuyết cách đó vài bước, một tay nắm lấy trượng đầu rồng một tay lại xoa bóp cánh tay kia, một bộ dáng mệt nhọc, nghe vậy cũng không giận, chỉ cười nhạo nói: "Chính là dự liệu rằng ngươi nhất định sẽ ra tay, ta mới làm như vậy, người khác cầu còn cầu không được a! Đồ đệ này của ngươi ngoại tu không tệ, chỉ tiếc vốn sinh ra đã mang thể chất tụ luyện nội công chậm chạp, năm năm nội lực ta vô duyên vô cớ đưa tặng này, nếu để chính nàng đi luyện, sợ rằng dù khổ luyện cũng phải đến bảy tám năm mới có, ngươi tốt xấu gì cũng là sư phụ của nàng, không thay nàng nói tiếng cám ơn, sao lại còn không thấy ngại mà hô to quát lớn?"

"Ai?" Chuyện đó lọt vào trong tai, vô thức kinh ngạc lên tiếng, tặng không? Nội lực? Tuy rằng đã thành công đạo khí quy nguyên, vừa vặn vẫn là cảm thấy khắp nơi khó chịu, đan điền cũng giống như có lửa nhỏ đang nung, vốn cho rằng Hồng Hoa Quỷ Mẫu hỉ nộ vô thường, hành động lúc trước coi như là hảo tâm tương trợ nhưng cũng muốn tùy tiện làm cho người ta nếm chút khổ sở, nhưng nghe qua đoạn đối thoại này, sự thật đúng là...

"Biện pháp cưỡng ép này của ngươi căn bản là dục tốc bất đạt, nếu như không phải đồ nhi của ta cố gắng chống đỡ, bị tổn thương còn lớn hơn được lợi ích." Sư phụ lại giống như vốn không đem chuyện này cho rằng chuyện tốt, phủi phủi tuyết đọng trên vạt áo, hừ nhẹ một tiếng nói: "Huống chi ngươi sẽ hảo tâm như vậy? Ép nàng nhận một nhân tình lớn như vậy từ ngươi, chỉ sợ là lại muốn nàng làm ra vấn đề nan giải gì đó a? Chúng ta đã nói trước, người thiếu nhân tình này chính là nàng, không chút liên quan đến ta, đừng mơ tưởng tính đến trên đầu ta."

"Đúng vậy, ta cũng chính là người ân oán phân minh, làm phiền đến ngươi làm gì?" Hồng Hoa Quỷ Mẫu khinh thường nói, cuối cùng bổ sung một câu: "Chẳng qua là ngươi phải biết rõ, ta tự hao tổn năm năm nội lực đưa cho đồ đệ của ngươi, chuyện quyết đấu, liền chậm lại năm năm, chẳng qua là năm năm này cũng không cho phép ngươi lại trốn tránh! Dù sao sống trên đời này cũng không có chuyện gì khác nữa, năm năm này ngươi đi đâu, ta liền cùng đi đến đó!"

Nàng vừa nói như vậy, sư phụ bên này dường như lộ ra chút thiếu kiên nhẫn, nhưng chỉ là nhíu nhíu mày, vẫn là khoanh chân ngồi yên không nhúc nhích, im lặng không nói, thấy người không phản bác, Hồng Hoa Quỷ Mẫu ngồi ở đó bên tươi cười đắc ý, ngược lại ngoắc ta mà nói: "Nha đầu, ngươi tới đây, đừng nghe lời nói của sư phụ tử quỷ kia của ngươi, ta đưa ngươi phần đại lễ này, cũng sẽ không ra vấn đề nan giải gì cho ngươi, chẳng qua là làm một cái chân chạy mà thôi, rất dễ dàng, tới đây ta cẩn thận nói cho ngươi nghe."

Khi hai người này đối thoại, mặc dù không phải là đánh võ miệng, chỉ là có qua có lại, luôn lộ ra cuồn cuộn sóng ngầm giống như muốn phân cao thấp, bản thân vốn không có cơ hội chen vào nói cái gì, lúc này thấy Hồng Hoa Quỷ Mẫu vẫy tay, tựa hồ không tiện cự tuyệt, giống như muốn hỏi ý kiến mà quay đầu lại nhìn thoáng qua, cũng không nhận được ám chỉ phản đối gì, liền chầm chậm đứng dậy, chần chừ một chút, vẫn là thuận thế vươn tay, nói: "Sư phụ, nền tuyết này ngồi lâu sẽ bị lạnh, không bằng chúng ta cũng sang bên kia nói chuyện đi?"

Không quên, năm đó khi Luyện nhi kể lại câu chuyện, từng rõ ràng nói rằng người bị tẩu hỏa nhập ma làm ảnh hưởng hai chân, mà trong phong thư viết tay kia cũng có đề cập đến, nhưng lúc trước khi thấy người lẩn tránh ta cùng Hồng Hoa Quỷ Mẫu, rõ ràng khinh công nhanh lẹ không thua kém năm đó, cho nên hẳn là không có gì đáng ngại, chỉ là vô luận như thế nào, dù sao vẫn là cẩn thận chú ý thì hơn.

Khoảng cách rất gần, cho nên lần này người cũng không tránh đi, thuận lợi mà nâng lấy cánh tay bên cạnh, vốn định để hai người cùng đứng dậy, không ngờ khi vừa đỡ, lại không thể đứng thẳng lưng lên được.

Có chút ngẩn người, mím môi, cúi đầu lại đến đỡ lên, lúc này đây mặc dù cũng không dùng tới nội lực hỗ trợ, chỉ là lực đạo trên tay đã so với lúc trước lớn hơn rất nhiều, cố gắng nâng đỡ, nhưng vẫn là một chút kẽ động cũng không có, người vẫn là khoanh chân ngồi nguyên dường như tuyệt đối không chịu phối hợp, chẳng qua là lặng lẽ nhìn ta, trên mặt chỉ có bình thản cùng thản nhiên.

Không cần nói thêm gì nữa, giống như lúc nhỏ, khi bốn mắt nhìn nhau hết thảy trong lòng liền đã rõ ràng.

Cũng muốn mỉm cười đáp lại người, bất đắc dĩ trong lòng có một cỗ chua xót lan tràn ra, hầu như xông thẳng lên sống mũi, cũng lại vô tâm suy nghĩ đến chuyện Hồng Hoa Quỷ Mẫu bên kia rốt cuộc là có ý tứ gì, chỉ cảm thấy hai đầu gối mềm nhũn, quỳ gối xuống trước mặt ngừoi, do dự mà phủ tay lên đôi chân kia, bờ môi liên tục mấp máy, rốt cuộc trầm giọng nói: "Chuyện này...Liền chính là nguyên nhân vì sao người không muốn gặp lại chúng ta sao?"

"Gặp lại thì thế nào? Các ngươi đều đã lớn, mà Lăng Mộ Hoa cũng đã không còn là Lăng Mộ Hoa." Người vươn tay ra, giống như an ủi mà vuốt đầu của ta, khi nói chuyện cùng nhau như vậy, nụ cười nhàn nhạt thông thường của năm đó cuối cùng lại tái hiện trong đáy mắt: "Đừng mang vẻ mặt đau khổ chứa đầy nước mắt, ngươi thật không thích hợp với bộ dạng này, vi sư vẫn là quen thấy ngươi mang bộ dáng thành thục, an tĩnh không sợ hãi."

Nghe người nói như vậy, liền nhanh chóng hít sâu hai cái, lau lau khóe mắt, ổn định tâm tình, cuối cùng có thể mỉm cười mà nói: "Nếu như người thật sự thấy chúng ta đã trưởng thành, mấy năm qua tại sao vẫn không an tâm mà ẩn mình ở một nơi bí mật gần đó, thậm chí vì không muốn chúng ta phát hiện, ngay cả binh khí cũng thay đổi?"

Không sai, hôm nay nghĩ lại, sự tương trợ vào ba năm trước đây khi gặp nguy hiểm ở sườn dốc, sau đó lại được cứu trợ từ trong nước khi bị trọng thương, thậm chí gần nhất là việc Hồng Hoa Quỷ Mẫu tự sát bất thành, cho thấy đều không phải là trùng hợp ngẫu nhiên, Định Quân sơn cùng Minh Nguyệt hạp đều là nơi định cư Luyện nhi lựa chọn tốt, nếu như không phải sư phụ cũng quanh năm định cư tại một nơi bí mật gần đó, làm sao có thể luôn ra tay một cách đúng lúc như vậy? Mà khi xuất thủ tương trợ nếu như dùng binh khí quen dùng, cho dù chỉ là sử dụng chưởng phong không dùng binh khí, bản thân lại làm sao có thể không chút phát hiện gì?

Đi đứng bất tiện, những năm này người một mình trôi qua như thế nào? Lúc đầu ở trong hang động thấp bé kia thật sự không nhận thức rõ ràng, chẳng qua vẫn nhớ rõ tiếng nói giả vờ khàn khàn kia của người, trong gang tấc lại không nhận ra nhau, làm cho người ra cảm thấy vô cùng chua xót.

Giờ phút này trong lòng luôns suy nghĩ, có thể trong lúc vô tình sắc mặt để lộ tâm tình nào đó, để người nhìn ra, lúc này sư phụ cũng không đáp lời, bất quá lại vuốt ve đầu của ta, liền nói: "Tiêm nhi, ngươi cách xa một chút." Thấy ta do dự không dám quyết định, lại cười một cái, nói: "Không phải ngươi nói nền tuyết ngồi lâu sẽ rất lạnh sao? Chờ ta lấy một tấm đệm lót, chúng ta lại từ từ nói chuyện."

Nghe lời này xác định người không phải là muốn đuổi đi, mới yên tâm đứng lên lui về phía sau hai bước, thấy người lắc đầu, lại lui ba bước, cuối cùng khi vừa mới đứng vững gót chân, chỉ thấy thân ảnh trắng nhạt kia bỗng nhiên tay phải khẽ chống lên, lại giống như đột ngột từ trên mặt đất vươn lên!

Một thoáng tâm hỉ, hầu như cho rằng người là tự mình đứng lên, ngưng mắt nhìn theo liền thấy kỳ lạ, dưới ống tay áo, giữa cánh tay kia và mặt đất dường như có thứ gì đó rất nhỏ lại vô cùng cứng rắn chống đỡ, sư phụ dùng tay phải làm trục mà xoay người, bàn tay trái lại giơ lên, một tia mềm mại trong tay áo đột nhiên bay ra, hướng thẳng về phía bóng cây kia, dưới ánh trăng ngân quang khẽ lóe lên, vang lên bên tai thanh âm thân cây đột nhiên đứt gãy thật giòn, chỉ thấy một bóng đen to lớn trực tiếp rơi xuống đất tuyết, chính là một nhánh cây rậm rạp phủ đầy tuyết.

Khi cành cây đáp xuống đất sư phụ cũng rút bàn tay trái lại, tia mềm mại trong tay áo giống như một vật còn sống mà cuốn trở về, thu lại hơn phân nửa, phần còn lại cứng ngắt trong không trung, dường như đã đóng băng tức thì, hình thành một loại trạng thái cứng cáp như vật nhỏ trong tay phải, cũng không kịp nhìn kỹ, chỉ thấy hai vật nhỏ này đồng thời chống lên đất, thân ảnh trắng nhạt kia đã vững vàng nhảy lên cây thông, thuận thế ngồi xuống, hai tay khẽ động, hai vật nhỏ hai bên lại trở nên mềm mại, trong phút chốc trốn vào ống tay áo không thấy tăm hơi.

Động tác này người làm đến nước chảy mây trôi, từ đầu tới cuối bất quá là trong nháy mắt, bản thân đứng cách đó vài bước cũng cảm thấy choáng váng, một mặt tất nhiên là kinh ngạc đối với màn trình diễn ở ngay trước mắt, mặt khác, một màn này quả nhiên cũng xác nhận chân của người thật sự...Trong lòng ngũ vị tạp trần, nhất thời cừng đờ, thẳng đến khi ánh mắt của sư phụ ném đến mới tỉnh táo lại chút ít, thấy người vẫy tay, vội vàng ba chân bốn cẳng mà đi qua, nhảy tới ngồi xuống ở bên cạnh người, đã có cành thông dày đặc lót phía dưới, quả nhiên tránh được không ít nỗi khổ rét lạnh thấu xương.

"Sư phụ..." Khe khẽ nắm lấy cánh tay ngừoi, tâm tình vẫn không thể bình phục, tất cả những điều lý trí muốn hỏi đều nghẹn trong lồng ngực, cắn răng, vẫn là tỉnh lược toàn bộ, chỉ phun ra một câu quan trọng nhất: "Vô luận là hình thức thế nào, vẫn là cùng ta và Luyện nhi sinh hoạt cùng nhau đi? Từ nay về sau hầu hạ bên cạnh, tất tiền tẫn hiếu, sẽ không rời đi —— đây chính là những lời đồ nhi đã từng nói, rõ ràng người còn sống, sao lại để cho ta phải làm trái lời hứa, thương tiếc cả đời?"

Trên đầu lại được khe khẽ vỗ về, người vẫn đang mỉm cười với ta, trong mắt lại tràn đầy sự bình tĩnh sóng yên biển lặng, thản nhiên nói: "Ta còn sống, nhưng Lăng Mộ Hoa đã chết, nếu như đã chết, vậy đương nhiên những chuyệ liên quan đến Lăng Mộ Hoa cũng đã chết...Mặc dù ngươi nói không sai, các ngươi vẫn là đệ tử ta, chẳng qua là những chuyện trước đây, đều đã thành hư không, cần gì cố chấp một lời thề như vậy?"

Mở to miệng, muốn phản bác nhưng cuối cùng lại không thể nói ra, không phải là không thể phản bác, chỉ là lời thề và ước định, người trước mắt này hẳn là chấp nhất hơn ai hết, thật sự là sợ rằng lại nhắc đến nỗi đau của người, cho nên mở miệng lại không nói gì, ngược lại là được người vỗ vỗ sau đầu, cười nói: "Lại đang suy nghĩ lung tung rồi đi? Lúc trước để lại thư khi rời đi, ta sớm đã là tâm như tro tàn, đủ loại chuyện trước kia đều không để trong lòng, ngươi cần gì phải cố kỵ? Sau đó dù cho ý niệm sẽ có cơ duyên xảo hợp mà lưu lại mạng sống này, nhưng hôm nay đã có cơ hội găp mặt trò chuyện, đã xem như toại nguyện, không thể tham luyến quá nhiều."

"Nhưng mà..." Nghe ngụ ý kia kỳ thật cũng không xem như ngoài ý muốn, nhưng mà sao có thể dễ dàng từ bỏ hy vọng như vậy, cho nên cũng liền bất chấp kiêng kị, tiếp tục khuyên nhủ: "Nhưng mà sư phụ, người tiếp tục một mình như vậy rất bất tiện, người nói chúng ta sao có thể yên tâm a?"

"A! Ngươi nha đầu kia!" Đoạt lời nói lại là Hồng Hoa Quỷ Mẫu đang ngồi ngay ngắn bất động cách đó vài bước ở phía sau, lúc trước ta chỉ chú ý cùng sư phụ nói chuyện, nàng cũng không có quấy rầy, lúc này lại lên tiếng nói: "Cái gì gọi là một mình? Ta không phải người sao? Vài năm tiếp theo, trước khi thật sự phân thắng bại, ta sẽ luôn nhìn chằm chằm vào nàng!" Ngụ ý, giống như có chút không hài lòng.

Tính cách người này cổ cổ quái quái, bản thân cũng không tiện tùy ý nói tiếp, quay đầu nhìn nhìn, dứt khoát tạm thời gác lại, quay sang muốn tiếp tục khẩn cầu, lại bị sư phụ phất tay chặn lại, nói: "Được rồi, dừng ở đây a, chuyện đó ngươi đừng vội nhắc lại, nếu như còn tiếp tục bướng bỉnh, ta đây chỉ có thể lập tức rời đi a!"

Người nói đi, lại thực sự thu tay về giống như muốn hành động, trong lòng hoảng hốt, vội vàng giữ chặt không buông, chịu thua mà nói: "Sư phụ, đừng...Người đừng hù dọa đồ nhi được không? Lúc này mới vừa nói chưa được hai câu nói, đã bao nhiêu năm...Những lời vừa rồi...Ta gần như thật sự cho rằng..." Vốn là muốn chịu thua, không ngờ trong lòng phút chốc lại không kiềm chế được cảm xúc, giọng nói nhất thời lại thực sự trở nên mềm yếu.

Sự mềm yếu đột ngột khiến cho ngay cả chính mình cũng không nghĩ tới, cho nên người ước chừng cũng không nghĩ tới, sư phụ lộ ra bất ngờ, một lát sau, mới lại lần nữa vỗ vỗ cánh tay ta đang nắm chặt lấy người, nghiêm mặt nói: "Ngươi đứa nhỏ này, từ nhỏ nhìn như luôn chững chạc, như thế nào lớn hơn lại thay đổi a? Trong thiên hạ tụ họp tán ly vốn là bình thường, chuyện đã qua không thể lưu lại, năm đó ta vứt bỏ hết thảy mà rời đi, cũng đã là từ bỏ, bất quá tìm chết không được, âm thác dương sai lại tìm được thiên tằm bảo lụa, mới ngộ ra một môn võ học thích hợp với bản thân cuối đời, rồi lại có ý niệm sống, một sống một chết, đã tính là người của hai thế giới, sớm đã buông xuống hết thảy, ngươi cũng liền từ bỏ vi sư ta đi thôi."

Lời nói này trong lúc vô tình có chút trầm trọng, nếu đổi thành tình huống bình thường, bản thân nhất định sẽ không tranh cãi thêm nữa, lúc này lại nhịn không được mà nói: "Nếu như người thật sự sớm buông xuống hết thảy, tại sao lại hai lần âm thầm theo Luyện nhi đến nơi định cư? Sao lại hai lần cứu được tính mạng của đồ nhi? Nếu như người hoàn toàn không nghĩ đến chuyện xưa, ban ngày khi Công Tôn tiền bối tự sát, người sẽ không nên xuất thủ cứu giúp a..."

Nói loại lời này, liền chuẩn bị tốt sẽ có thể khiến cho Hồng Hoa Quỷ Mẫu ở sau lưng nổi giận, chỉ là sau khi thực sự nói ra, phía sau lại chậm chạp không có động tĩnh, nữ nhân bạo tính khí kia tựa như không có nghe được, ngược lại là sư phụ ở trước mặt khe khẽ thở dài một tiếng, qua một hồi lâu, mới nói: "Lúc đó đã qua một năm, ta mới luyện thành chiêu thức, rốt cuộc vẫn là nhớ mong, lặng lẽ trở về Hoàng Long động nhìn một cái, mới phát hiện Luyện nhi đã rời núi, cũng may không đến hai tháng nàng lại trở về một lần, cũng không ở lâu, ở lại vài ngày lại đi, ta không biết làm gì, lặng yên theo đến Định Quân sơn, tự động chọn một nơi u cốc ẩn cư, xem như không ảnh hưởng đến nhau...Sau đó lại ra tay cứu giúp, thậm chí lại theo đến đây, xác thực cũng là do không yên lòng...Bất quá, cũng nên chấm dứt ở đây rồi!"

Một câu cuối cùng người nói rất kiên quyết, trong lòng hơi kinh sợ, lại nghe người tiếp tục nói: "Tiêm nhi a... Không có bữa tiệc nào không tan, vi sư mệt mỏi, hơn nửa đời như một giấc mộng Nam Kha, quãng đời còn lại muốn trải qua những ngày tháng khác biệt...Các ngươi đều có hoạt pháp của bản thân, mặc dù con đường phía trước chưa biết, ta cũng không thể bảo hộ các ngươi cả đời, cũng may Luyện nhi sớm đã có thể một mình đảm đương một phía, ngươi lại xưa nay trầm ổn cẩn thận, chăm sóc lẫn nhau cũng có thể làm cho người ta yên tâm."

Lời này nghe vào tai, rõ ràng là đã quyết định rời đi, lúc trước không chỉ một lần nghĩ tới, nếu như có thể tìm được sư phụ, liền nhất định sẽ hoàn thành lời hứa báo hiếu trước kia, không ngờ ngày gặp lại lại chính là lúc mỗi người đi một ngả! Dù sao cũng có chút không biết phải làm sao, nên làm như thế nào mới tốt? Trong đầu xoay nhanh, lại bất đắc dĩ không tìm được kế sách tốt, ta vốn cũng không am hiểu chuyên đối phó với sư phụ, cuối cùng chỉ có thể tận lực tìm cách kéo dài, đem Luyện nhi ra làm cứu binh nói: "Vậy...Vậy cũng hẳn là ở lại vài ngày a? Người không muốn thấy Luyện nhi sao? Chuyện ở tuyết lâm lúc ban ngày ta đề cập qua với nàng rồi, nếu như để nàng biết ta một mình gặp lại người, nàng lại không còn được gặp lại, chỉ sợ là lại giận dữ, từ nay về sau không thèm nhìn đến ta a."

Lời nói thành khẩn, kỳ thật tất nhiên phần lớn là nói dối, lo sợ Luyện nhi quá mức mệt mỏi, chuyện lúc ban ngày ta vốn còn không có cơ hội để nói với nàng, chỉ là lấy ra làm một cái cớ lại không hẳn là không thể.

Chẳng qua là sư phụ nghe xong, lại giống như bất vi sở động, lại chỉ im lặng cười cười, giống như hoàn toàn không có coi lời nói của ta là sự thật, sau đó lại lặng lẽ một hồi, mới nói: "Tính tình của Luyện nhi không giống ngươi, lại có ngươi chăm lo bên cạnh nàng, ta cũng không lo lắng, cũng liền không cần vẽ vời cho thêm chuyện a, bất quá... Nàng vẫn là dùng thanh kiếm trước kia sao?"

Không rõ vì sao người lại có câu hỏi này, nhưng vẫn thành thật gật đầu, nói: "Ân, vẫn là thanh trường kiếm lúc trước kia, Luyện nhi một mực giữ gìn vô cùng tốt, vẫn là sắc bén như mới."

"Vậy là tốt rồi." Tựa hồ trong một cái chớp mắt thần sắc lộ ra vui mừng, chỉ là sư phụ vẫn bất động thanh sắc tiếp tục nói: "Nếu như có cơ hội các ngươi trở về Tây Nhạc một chuyến, đem khung bàn thờ bên trong phòng đá kia dỡ xuống, phía sau đó có một thanh kiếm, là vật tùy thân của ta năm đó, chính là hàn thiết của Thiên Sơn tạo thành, nếu so với thanh kiếm lúc trước tặng cho Luyện nhi liền tốt hơn rất nhiều, hôm nay công lực của nàng chắc hẳn đã tinh tiến không ít, thanh kiếm này thích hợp để nàng dùng hơn, coi như là tặng vật chia tay ta dành cho nàng..." Người hơi hít vào một hơi, lại bình tĩnh nói: "Về phần thanh kiếm lúc này của nàng, nếu như không chê ngươi liền nhận lấy a, hôm nay ngươi cũng sớm trưởng thành, thanh đoản kiếm kia...Không thích hợp..."

"Dù không thích hợp, đồ nhi cũng vẫn sẽ mang theo bên mình." Phát hiện ánh mắt của người, liền đưa tay sờ sờ trong ngực, bỗng nhiên nhớ lại lúc trước người từng có ý định muốn lấy đến, không khỏi nhìn nhau cười cười.

Hết thảy đều không nói lời nào, cho nên cũng không biết nên tiếp tục nói cái gì cho phải, chỉ sợ nói cho hết lời lại chính là thời điểm chia cách, ngăn cản là ngăn cản không được rồi, lưu lại cũng không thể lưu lại rồi, cũng không phải là không muốn, không thử, mà là đã tinh tường hiểu rõ, chính là không thể.

Dù là bỏ qua danh tự Lăng Mộ Hoa, người vẫn là nữ tử cao ngạo tâm ý đã quyết liền sẽ ra đi không quay đầu lại.

Cứ như vậy dây dưa trong chốc lát, sư phụ bên này thật sự không phải là không có kiên nhẫn, đầu bên kia Hồng Hoa Quỷ Mẫu lại tựa như rốt cuộc đã không chịu nổi nữa, đứng lên đi tới, trượng đầu rồng từ xa xa đã chỉ đến lỗ mũi của ta, không hài lòng nói: "Ngươi tiểu nha đầu này, ta có hảo ý đưa cho ngươi đại lễ, lại nhẫn nại tính khí chờ thầy trò các ngươi nói cho dứt lời, lúc này lời nên nói đều đã nói, ngươi sao lại chậm chạp vẫn không đếm xỉa đến ta? Thật là quá không ra gì rồi a!"

Kỳ thật trong lòng có chút không vui với sự quấy rầy của nàng lúc này, chỉ là những lời này không thể nghi ngờ đều là sự thật, cho nên cũng không phản bác, quan sát sư phụ, thấy người cũng mỉm cười tỏ ý cho bản thân đi qua, chỉ có thể lưu luyến không rời mà đứng lên, từ từ nhảy xuống khỏi cành thông, hướng Hồng Hoa Quỷ Mẫu khẽ khom người, ôm quyền nói: "Tiền bối xin chớ tức giận, ta cùng gia sư xa cách lâu ngày gặp lại, lại sắp phải chia cách, cảm giác lưu luyến không đành lòng, mong tiền bối thông cảm."

Cũng may khẩu khí của Hồng Hoa Quỷ Mẫu mặc dù phiền muộn, sắc mặt lại thấy không tức giận, nghe ta nói như vậy, liền thu trượng đầu rồng kia lại chống xuống mặt đất, khẽ nói: "Một lão tiền bối ta, lại có thể so đo cùng tiểu bối ngươi sao? Nhưng mà, nhân tình này nọ ta lại không thể cho không, ngươi phải đáp ứng bảo đảm giúp ta xử lý tốt mọi chuyện mới được."

"Xin tiền bối nói thẳng là được." Chuyện này tất nhiên là không thể từ chối, dù sao sư phụ đang dự thính, có lẽ không có vấn đề gì lớn, bản thân lập tức nói như vậy.

Bất quá trong quãng thời gian tiếp theo, vị phu nhân có tính tình nóng nảy trước mắt này, làm việc xưa nay hấp tấp, ngược lại trở nên yên tĩnh một cách kỳ quái, cũng không lập tức mở miệng nói gì cả.

Trong lòng khó hiểu, nhìn trộm nàng, chỉ là cũng không thúc giục, chút lòng kiên nhẫn ấy bản thân vẫn phải có.

Lại qua một hồi lâu, thần sắc của Hồng Hoa Quỷ Mẫu mới buồn bã mà than dài một tiếng, nói: "Ngươi nhớ cho kĩ, trong vòng một năm, phải đi thành Tương Dương ở Hồ Bắc một chuyến, Chương Nam Hương cách đó bốn mươi dặm ở ngoại thành, chính là nơi ẩn cư của ta cũng hài tử năm đó, lúc này vẫn là nơi hắn đang ở, đó là một thôn trang có chút hoang vắng, nhà cửa không nhiều, ngươi đến thăm hỏi một chút sẽ biết, tìm nhi tử của ta, liền giao cái này cho hắn..." Nàng nâng tay một phen, đưa ra một vật, lại rõ ràng chính là thanh trượng đầu rồng chưa từng rời khỏi tay kia!

"... Tiền bối?" Bởi vì quá mức bất ngờ, bản thân cũng không có lập tức tiếp nhận, nàng cũng không nổi giận, thậm chí cũng không nhìn ta, chẳng qua là ánh mắt vô tiêu cự nhìn xa xa, ngoài miệng lại tinh tường mà tiếp tục nói: "Ngươi đem thanh trượng này giao cho hắn, nói cho hắn biết, cha nương của hắn đều đã chết rồi, phụ thân của hắn nối giáo cho giặc hãm hại trung lương, bị trời phạt, chết không có gì đáng tiếc! Mẫu thân của hắn không phân biệt thiện ác bao che khuyết điểm mà gây họa, tự cảm thấy xấu hổ khi nhìn trời hạ nhân, cũng hổ thẹn mà tự sát, hôm nay hắn chính là một người không cha không mẹ, một người nam nhân, cũng nên tự lập môn hộ...Nói cho hắn biết, di ngôn cuối cùng mà đích thân mẫu thân hắn dặn lại, là muốn hắn phân rõ thiện ác, tu thân dưỡng tính, cả đời không được bước vào giang hồ, nếu như làm thêm chuyện vô liêm sỉ gì, liền sẽ là sống chết có số, báo ứng xác đáng, sẽ không có...ai tới bảo hộ hắn nữa!"

Những lời này, lúc trước nàng còn mang theo chút thần sắc ngơ ngẩn ngơ ngẩn mà nói, sau khi ngừng lại một chút giữa chừng, lại càng trở nên chém đinh chặt sắt, trong mắt cũng trở nên sáng láng hữu thần, giống như thật lòng đã đem những lời nói ra khỏi miệng đặt sang một bên, không còn bận lòng nữa.

Sau khi nói xong, trượng đầu rồng trong tay kia lại đưa đến gần hon một bước, nâng lên ở trước mắt, lúc này không thể do dự, chỉ có thể đáp lại một tiếng: "Vãn bối đã hiểu, tiền bối yên tâm." Sau đó giơ hai tay cung kính tiếp nhận vật trĩu nặng này, đó từng là biểu tượng của Hồng Hoa Quỷ Mẫu, mà hôm nay nàng cũng đã chết.

"Đúng rồi." Sau khi giao ra binh khí trước giờ bất ly thân, người này giống như thoải mái hơn rất nhiều, động đậy gân cốt, đột nhiên giống như lại nhớ đến gì đó, cúi đầu tháo xuống đóa hoa cũng mang tính biểu tượng bên tóc mai kia, nói: "Vật này dù sao cũng không có gì đáng ngại, ngươi cũng mang theo cất kỹ, nếu nhu lúc nào có cơ hội đến Tây Bắc, vô luận là ở đâu, tìm một nơi đốt nó thành tro bụi, coi như là bất hiếu nữ ta đây đã theo nó trở lại quê hương rồi." Nói xong không cần nghĩ ngợi mà đem đóa hoa cũng nhét vào trong tay của ta.

Vật đỏ rực trên bàn tay, xúc cảm khác thường, lúc này mới phát hiện đóa hoa hồng này chế tạo từ tơ lụa, bất quá thật sự giống như thật, lại thêm là do cao thủ như nàng mang, người bình thường không dám dò xét quá lâu, gần như đều nhầm lẫn cho là thật, ngay cả ta đều cho rằng người này đặc biệt yêu thích hoa hồng, cho nên mới một mực dùng hoa tươi làm trang sức, không ngờ quanh năm nàng chỉ là mang theo một đóa hoa này.

Mở miệng đáp ứng, lại ngẩng đầu lên, người trước mặt lại làm cho bản thân cảm thấy xa lạ, tháo đóa hồng hoa xuống, mất đi thanh trượng, người này dường như thực sự không có chút liên quan đến Hồng Hoa Quỷ Mẫu luôn phô trương kỳ quái kia, trong mắt, bất quá là một vị nữ nhân áo đỏ tự nhiên thanh thản, vẫn còn phong vận mà thôi.

Nữ nhân này cũng không nhìn ta nữa, chẳng qua là đi lướt qua, từng bước một không nhanh không chậm đi đến, nói với thân ảnh trắng thuần trên cành thông kia: "Này, ta đều đã giao phó xong rồi, ngươi còn có gì muốn nói với đồ đệ bảo bối này của ngươi?"

Người ngồi trên cành thông kia ánh mắt lưu chuyển, tĩnh tĩnh nhìn nhìn nàng, lại hơi liếc nhìn sang ta, trên mặt thản nhiên mỉm cười, trong phút chốc nhẹ lắc đầu, khẽ vươn tay, một đạo tơ bạc đột nhiên bắn ra chui vào bóng tối xa xăm, năm ngón tay lại kéo một cái mà thu lại, tay áo lắc nhẹ, lại nhìn thấy thân ảnh màu trắng này đã là phiêu nhiên trên không, giống như một cánh bướm đơn sắc uốn lượn bay múa, đi đến phương xa.

Mà bên tai truyền đến tiếng cười, thuộc về một đạo hồng ảnh gắn liền với người như hình với bóng.

"Sư phụ!" Muốn đuổi theo, cũng có thể đuổi theo, lại không thể đuổi theo, bởi vì không giữ được, cũng không gọi trở về được...Vốn chỉ muốn im lặng nhìn theo như vậy, rốt cuộc vẫn là nhịn không được mà la lên, kêu lên hai tiếng, đột nhiên có một việc dâng lên trong lòng, gấp đến độ trở nên lớn tiếng kêu gọi: "Sư phụ, đồ nhi còn có một việc khó hiểu! Năm đó trong hộp gỗ dưới bàn thờ, có một vò rượu cùng một bộ chén rượu nhỏ còn có một bài thơ luật, kia, những vật đó và bài thơ kia, cuối cùng là có dụng ý gì? Sư phụ!"

Việc này để trong lòng, thủy chung là một vấn đề mê mang khó hiểu, lúc đó cho rằng đáp án đã sớm không còn, vì vậy chậm rãi từ trong suy nghĩ miên man tìm ra một đáp án tự cho là đúng, bất quá chỉ là dựa vào suy đoán, thậm chí có chút ít gượng ép, cuối cùng chỉ xem như khiên cưỡng gán ghép cho ra một kết quả mà trong lòng mong muốn, hơn nữa muốn mượn chuyện này để tạo thời cơ, cho phép bản thân thử từng bước một đến gần Luyện nhi.

Nhưng khó hiểu dù sao vẫn là khó hiểu, hôm nay lúc biệt ly bỗng nhiên nhớ tới, làm sao có thể không vội vàng cầu mong đáp án chân chính!

Hai đạo thân ảnh kia thế đi thần tốc, lại có trùng trùng điệp điệp cây cối che chắn, lúc này sớm đã hòa nhập vào màn đêm không thể nhìn rõ, đang định suy nghĩ xem có nên nhanh chóng đuổi theo hay không, đã có thanh âm được làn gió cuốn đến, loáng thoáng truyền lại.

"Đây không phải là thơ..." Thanh âm này đáp lại như vậy: "Vi sư lưu lại, chẳng qua là một phần...Trong lòng ngươi nghĩ là cái gì, nó chính là cái đó...Làm chuyện mà ngươi cảm thấy nên làm nhất là được...Tiêm nhi, từ nay về sau, tự giải quyết cho tốt..."

Làn gió phất qua gương mặt, thanh âm quen thuộc này rốt cuộc cũng không còn nghe được nữa.

Rốt cuộc từ nay về sau, không còn nghe được nữa.

Lần rời đi này, lần quyết định trên Thục Sơn này, chính là vĩnh viễn.

Truyện convert hay : Xuyên Nhanh: Vai Ác Nam Thần, Đừng Hắc Hóa
Chương Trước/253Chương Sau

Theo Dõi