Chương Trước/253Chương Sau

Ma Nữ Nghê Thường

Chương 173: Hai Chuyện

Bản thân luôn mong muốn nhiều thêm một chuyện không bằng bớt đi một chuyện, huống chi phần lớn thời gian bởi vì có Luyện nhi ở bên cạnh, dù cho không thể phát ra tiếng, cảm giác cũng không có gì không được tự nhiên, cho nên trong mấy ngày này bởi vì có vài chuyện phức tạp cần phải bận tâm, thật đúng là không cảm thấy chuyện phục hồi cổ họng là chuyện có bao nhiêu cấp bách.

Tình hình này ngay cả chính ta cảm thấy có kéo dài cũng không sao, nhưng không ngờ trong lòng nàng lại liệt vào chuyện quan trọng thứ nhất, cứ như vậy thẳng thắn đương nhiên mà nói ra, sao có thể không làm cho người ta nghe thấy trong lòng liền ấm áp?

Cũng liền không lại tỏ thái độ gì nữa, chỉ nhận lấy thuốc một ngụm uống xuống.

Sau khi nuốt xuống chỉ một lát, trong bụng quả nhiên mơ hồ có chút nhiệt khí, không dám xem thường, đối với Luyện nhi ra hiệu một chút, trực tiếp đi lên giường nhỏ khoanh chân điều tức, hôm qua Bồi Nguyên Đan này đã được Long tổng tiêu đầu kiểm nghiệm qua, đêm nay lại muốn người phục dụng*, rõ ràng là Luyện nhi đã tính trước kỹ càng, lại nhìn ra được đối với dược tính rất là chờ mong.

(*Uống thuốc theo đúng liều lượng sau khi ăn bữa tối)

Bất quá dù thuốc có tốt đến thế nào, dựa theo lời thái y nói, cũng là trợ giúp võ giả* dùng thuốc để lưu thông khí huyết điều tức, tuy dùng thuốc có hiệu quả lưu thông khí huyết, nhưng dù nói thế nào cũng chỉ là phụ, cho nên điều cần dựa vào kỳ thật vẫn là chính mình.

(*Người tập võ)

Dọc đường xem qua các loại đại phu, hoặc nhiều hoặc ít đều đã có chỉ ra hướng mấu chốt, chỉ là đều nói không tỉ mỉ, kỳ thật ngược lại trong lòng bản thân càng có tính toán. Từ sau một trận chiến ở Minh Nguyệt hạp cho đến nay, cũng không dám toàn lực điều động nội tức, bởi vì như vậy xác thực sẽ dẫn đến thỉnh thoảng có một loại cảm giác nóng bỏng theo chân khí lưu động, xuất phát từ đan điền, chạy qua toàn thân, cổ họng giống như bị lửa cháy, ngoại trừ điều tức để bình ổn nội lực, tạm thời còn không có giải pháp khác.

Hiện tượng khác thường như vậy thỉnh thoảng sẽ tới một lần, cũng may đa phần đều có thể nhẫn nhịn được, chỉ có hai lần trong giấc ngủ bị Luyện nhi cảm nhận ra là không thích hợp, cũng đều bị bản thân dùng lý do dạ dày không thoải mái mà lấp liếm cho qua, dù sao không thể nói chuyện, nàng không tiện truy vấn kỹ càng, cũng không tìm ra được lời giải thích nào khác, liền là bán tín bán nghi cũng đành phải chấp nhận.

Lúc này vẫn là lần đầu tiên điều tức ở trước mặt nàng sau khi rời khỏi Minh Nguyệt hạp, trước khi ngồi điều tức liền hạ quyết tâm, vô luận thuốc này có hữu hiệu hay không, cũng không thể để cho nàng phát hiện ra khác thường.

Cho nên sau khi chính thức bắt đầu, cho dù là mắt xem mũi, mũi nhìn miệng, miệng nhìn tim*, lòng không có để tâm việc gì khác, nhưng cũng lưu lại một tia thanh minh.

(Trạng thái nhắm mắt và đầu hơi cúi xuống)

Công hành kinh lạc, quả nhiên một cỗ nhiệt khí nóng bỏng kia lại lần nữa dâng lên, bất quá có lẽ là được dược tính tương trợ, lúc này đây ngoài chuyện điều động nội tức, cảm giác còn có thể miễn cưỡng trấn áp xuống, không để cho nó tán loạn.

Cứ như vậy tới lui vận công điều tức, cổ họng không đến mức lại có cảm giác nóng cháy, chẳng qua là trong lồng ngực cảm thấy rất khó chịu, càng về sau vận công càng ngưng trọng, tựa như quả cầu tuyết càng lăn càng lớn càng khó khống chế, lưu động nửa vòng, đã là cực kỳ cố sức, thần trí thanh tỉnh lưu lại nhắc nhở bản thân tiếp tục như vậy sợ là khó có thể giữa trạng thái bất động thanh sắc, thật sự không thể tránh khỏi, chỉ có thể thu công nạp khí, dừng lại ở đây.

"Thế nào?" Mở mắt ra, Luyện nhi trước tiên tiến tới, lúc đặt câu hỏi một đôi mắt chớp cũng không chớp mà nhìn chằm chằm vào bên người, ánh mắt xẹt qua nàng nhìn đến ánh đèn trên bàn, không ngờ đã cháy hơn phân nửa, có thể thấy được một lần vận công nho nhỏ này rõ ràng đã hao phí hơn hai lần thời gian, nàng không biết tình huống của ta, hẳn là cho rằng vận công đã xong, bản thân cũng không trạc phá, thuận thế cười khẽ gật gật đầu, miễn cho nàng sẽ lo lắng quá nhiều.

"Hữu hiệu liền tốt, cái này từ từ sẽ đến." Thấy ta chỉ gật đầu không nói lời nào, Luyện nhi tất nhiên cho rằng giống như suy nghĩ của nàng, thở phào một cái, hiện ra thái độ an tâm, đưa tay ôm lấy vai của ta cười nói: "Ta vốn còn có chút bán tín bán nghi, bất quá nếu thật sự giống như đám đại phu kia nói, là do nội tức trong khí mạch của ngươi khác thường, vậy ngược lại liền đơn giản. Tóm lại trước tiên ngươi cứ như vậy kiểm tra hai ngày xem xem, nếu như vẫn không được, cùng lắm thì ta giúp ngươi một tay."

Cái gọi là giúp một tay này, chỉ e rằng chính là ra tay can thiệp, lấy khí đạo khí. Nhưng này lại không phải là điều mình muốn, nội lực tu luyện cực kỳ không dễ, trợ người một phần liền hao tổn ba phần, nàng lại yêu thích tranh đấu, mỗi một phần chân khí trong tương lai đều có thể sẽ phát huy công dụng mấu chốt, cho nên ngoài mặt tuy rằng mỉm cười, nhưng trong lòng đã quyết định, cho dù có khó chịu, cũng nhất định phải có chút khôi phục trước khi nàng ra tay can thiệp!

Cũng may nếu như Luyện nhi đã khích lệ ta từ từ sẽ đến, chính nàng cũng liền sẽ nhẫn nhịn, hai ngày sau đó chỉ là đúng giờ giám sát người uống thuốc vận công, còn không đến mức không thể chờ đợi được ra tay, này có lẽ là nên cảm tạ lão gia tử, về một mặt nào đó đã phân tán không ít lực chú ý của nàng.

Hai ngày này, Thiết lão gia tử và cao thấp cả tiêu cục, là nghĩ hết biện pháp kéo y mời dược lưu thông máu chữa thương, muốn cứu trị cho Mộ Dung Trùng, nhưng tình huống vẫn là không thể lạc quan, tuy rằng Mộ Dung Trùng đã chậm rãi tỉnh lại vài lần, nhưng thương thế vẫn là thập phần ngụy hiểm, mở mắt hữu khí vô lực mà nhìn hai bên, ngay cả lời nói cũng không thể nói được, không đến một lát lại mất đi ý thức, hơi thở rất yếu ớt.

Thiết Phi Long xưa nay là người thành thật, nhìn thấy tình hình này, sớm đã đem ân oán ngày xưa không hề để tâm, ước chừng chỉ nhớ rõ chuyện đối phương đã cứu mình, bản thân lại làm đối phương bị thương đến tính mạng, vì thế thập phần ảo não. Lúc rỗi rãnh Luyện nhi thường đi cùng lão gia tử, thỉnh thoảng cũng sẽ theo ta đi đến hậu viện nhìn nhìn Thiết San Hô, khuyên nhủ nàng vài câu, thuận tiện đem tình hình bên kia nói cho nàng biết.

Chẳng qua là khi nghe được Mộ Dung Trùng có thể sẽ không ở lâu trên nhân thế, San Hô cũng không có lộ ra vẻ thoải mái, thậm chí có chút ít buồn khổ, nàng đương nhiên không nói nguyên nhân, ta đoán, có lẽ là cảm thấy chết như vậy là quá tiện nghi cho đối phương rồi, hoặc là...Là vì vô pháp tự mình chính tay đâm chết cừu nhân.

Có đôi khi, báo thù bất quá là một loại nghi thức, cừu nhân chẳng qua là đồ cúng, càng quan trọng chính là...Làm như thế nào để hoàn thành toàn bộ nghi thức, nếu như thiếu đi một phần, liền không thể tiêu tan buông bỏ.

Vô luận tiêu tan hay không, Mộ Dung Trùng sinh tử tựa hồ đã thành kết cục đã định, nhưng tựa hồ minh minh chi trung* thật sự có ai đó đang ủng hộ Thiết San Hô, đến ngày thứ ba, lại trước sau xuất hiện hai chuyện ngoài ý muốn hoàn toàn làm thay đổi hướng đi của sự tình.

(*Trong bóng tối mờ mịt, ở đây dường như đại loại muốn chỉ là được Mục Cửu nương phù hộ)

Trước tiên là nói về việc thứ nhất, là phát sinh vào buổi trưa, hôm nay tình huống của Mộ Dung Trùng càng nguy kich, gần như đã tiến đến bờ vực hấp hối, nhưng thật ra lại tỉnh dậy một lần, lúc này vừa vặn bản thân đến đưa cơm, thấy đôi mắt hắn động đậy, trước giãy giụa đối với lão gia tử nói: "Thiết lão nhi...Hai ngày này, cám ơn ngươi..." Thiết Phi Long chẳng qua là liên tiếp lắc đầu, Mộ Dung Trùng lại đứt quãng nói: "Kia...Trận tỷ thí kia...Ta, ta còn không có thua ngươi đi?"

Hắn trước khi chết còn ghi nhớ chuyện luận võ thắng bại, cũng là người cực kỳ cường đại, nhưng lúc này nói đến chỉ còn lại cảm giác thê lương, lão gia tử nhíu chặt hai hàng lông mày gật đầu nói: "Ân...Mộ Dung lão đệ, ngươi không có thua ta." Nghe xong lời này, trên mặt Mộ Dung Trùng liền xẹt qua vẻ tươi cười, đôi mắt chuyển tới phía bên ta, hé miệng, lại vô lực nói chuyện, sau đó liền mệt mỏi mà nhắm hai mắt.

Lúc này sắc mặt của hắn thật sự là quá kém, hít thở càng là yếu ớt đến hầu như không thể phát hiện được, cho nên lão gia tử phải đưa tay dò tìm một chút mới xác định được hắn vẫn là còn hơi thở, nhưng chỉ sợ cũng không còn sống được lâu nữa, nhịn không được càng lộ ra sầu khổ. Bản thân ở bên cạnh, cảm giác khó chịu lại không đồng nhất với cảm giác khó chịu của lão gia tử, chỉ là nghĩ một đời người như vậy, cũng khó tránh khỏi thở dài.

Bầu không khí trong phòng ảm đạm, bên ngoài lại truyền đến tiếng bước chân vội vàng, tựa như người hành tẩu thập phần vui sướng, không kịp kinh ngạc, cánh cửa đã bị đẩy ra, tiến vào là một dung nhan tinh xảo mỉm cười, không phải Luyện nhi còn có thể là ai? Thấy nàng biểu lộ như vậy, lão gia tử tất nhiên là chân mày nhíu càng chặc hơn, không vui nói: "Ngọc oa nhi ngươi rõ là...Còn có tâm tình để cười!"

Bị lão gia tử giáo huấn, Luyện nhi cũng lơ đễnh, vẫn là vẻ mặt tươi sáng, cười nói: "Nghĩa phụ đừng quấy rầy, Mộ Dung Trùng có thể được cứu rồi." Một câu khiến cho Thiết Phi Long lập tức nhảy dựng lên, suy nghĩ một chút, nhưng lại hồ nghi nói: "Ngươi...Đừng an ủi vì ta không vui, hắn vì ta bị thương thành như vậy, Long lão đệ là người địa phương, hắn khắp nơi nghĩ biện pháp còn không ra, ngươi lại làm sao có thể nghĩ ra cao chiêu gì?"

"Ta tất nhiên là không có cao chiêu gì, ta chỉ là tới nói cho nghĩa phụ một tiếng, tiêu cục có khách tới." Luyện nhi ra vẻ thần bí nói: "Người này trước mắt đang ở đại sảnh cùng Long tiêu đầu nói chuyện, chúng ta cũng quen biết, chính là gia hỏa cùng chúng ta vào kinh thành, chính là người tên Đỗ Minh Trung..." Thấy lão gia tử vẫn là không hiểu ra sao, nàng cười hì hì dựng thẳng ngón tay lên mà lắc lắc, nhắc nhở: "Nghĩa phụ đã quên sao, hắn đến kinh thành là để làm gì? Trên người mang theo vật gì?"

Qua một lời nhắc nhở này, Thiết lão gia tử lập tức giống như một trận gió mà xông ra ngoài, suýt chút nữa đã đụng ngã tạp dịch gác cửa, ta cùng Luyện nhi khe khẽ cười cười, cũng lần lượt một trước một sau đi theo, đến đại sảnh, chỉ thấy lão gia tử gần như đã sắp đem thiếu niên kia từ trên ghế ngồi trực tiếp nâng lên rồi.

Đúng như Luyện nhi nói, người đến chính là Đỗ Minh Trung theo chúng ta cùng lên kinh thành muốn cứu cữu phụ kia, lại nói kỳ thật cũng vừa chia tay hắn vài ngày ít ỏi, bản thân cũng đã đem người này quên mất không còn một mảnh, thế cho nên hôm nay lần nữa gặp mặt, cảm giác lại lạ lẫm thêm vài phần, dứt khoát mượn chuyện không thể nói làm cái cớ mà lặng lẽ thi cái lễ, như vậy xem như đã chào hỏi qua, sau đó liền lui sang một bên yên lặng theo dõi kỳ biến.

Chúng ta có thể yên lặng theo dõi kỳ biến, chỉ là lão gia tử lại không thể, mấy ngày liền ông đã bận tâm, bỗng nhiên thấy được hy vọng, làm sao chịu dễ dàng từ bỏ? Thật vất vả được Long tổng tiêu đầu khuyên bảo mà khắc chế tâm tình, nhẫn nại tính tình mà ngồi xuống giải thích một phen với Đỗ Minh Trung, nói rằng cầu một vật dùng để cứu tính mạng người, về phần một vật kia, nghĩ cũng không cần suy nghĩ nhiều, hẳn là hà thủ ô nghìn năm mà lúc trước Đỗ Minh Trung mang theo đến kinh sư.

"Bây giờ thật không biết phả nói gì, chúng ta đành phải làm như vậy." Nói xong lời cuối cùng Thiết Phi Long thành khẩn nói: "Chúng ta cũng biết ngươi muốn dựa vào vật đó để cứu người trong nhà, sẽ không ép buộc, lễ vật này ngươi không thể không hiến, nếu không liền hiến nhanh đi, hiến xong lại thông báo cho lão phu một tiếng, chúng ta lại đi trộm lấy, như vậy liền không liên quan tới ngươi rồi."

Biện pháp này tuy rằng có chút ít mạo hiểm, nhưng xác thực vẫn có thể xem là vẹn toàn đôi bên, Đỗ Minh Trung lại cười khổ một tiếng, nói: "Nói ra không sợ Thiết bá bá chê cười, đến Kinh thành cũng đã được mấy ngày, ta...Ta là ngay cả thủ lĩnh của Yêm đảng cũng chưa từng gặp qua a, ngay cả môn sinh của cữu phụ cũng không có ý kiến đồng nhất với ta, có người giúp ta bôn tẩu khơi thông, cũng có người không tán thành lời này, nghe nói lúc trước bọn họ âm thầm vào trong ngục gặp cữu phụ ta thông báo đối sách, lại bị lão nhân gia mắng chửi, nói là cận kề cái chết cũng không muốn hướng bọn hoạn họa kia cầu tình, tiểu chất cũng rất khó xử a..."

Thiết lão gia tử nghe xong lời này, lập tức cau mày thật chặt, dù sao lúc này thứ không thể trì hoãn nhất chính là thời gian, ông suy nghĩ một chút, vỗ bàn nói: "Nếu không liền như vậy đi, ngươi đem hà thủ ô nghìn năm kia cho ta, ta Thiết Phi Long sẽ xông vào nhà giam một lần, đem cữu phụ của ngươi cứu ra! Trước kia ta liền xông vào nhà giam gặp qua Dương Liên, cữu phụ Tả Quang Đấu của ngươi hẳn là bị giam trong cũng một nơi đi?"

"Ân, đa tạ ngài còn nhớ rõ, chẳng qua là..." Đỗ Minh Trung nghe thấy lời này, mặt mũi tràn đầy khổ sở nói: "Chỉ là tính khí của cữu phụ ta cũng là bướng bỉnh, sợ là...Ngài cho ta suy nghĩ một chút, suy nghĩ một chút..."

Thấy hắn do dự, lão gia tử rốt cuộc vẫn là thở dài, thỏa hiệp nói: "Ta cũng biết rõ việc này bức ngươi là làm khó ngươi, thôi, ngươi suy nghĩ thật kỹ cũng đúng, chẳng qua là việc này thật sự kéo dài không nổi, ta chỉ mong hiền chất có thể mau chóng cho ta một câu trả lời."

Thấy Thiết Phi Long không tiếp tục ép sát, thiếu niên này rõ ràng là thở phào nhẹ nhõm, ngập ngừng một chút, đột nhiên nói: "Thiết bá bá, không biết vãn sinh có thể đi xem qua người bị thương kia một chút hay không? Ngoại trừ hà thủ ô nghìn năm kia, lần này vào kinh thành ta cũng mang theo chút ít thuốc chữa thương gia truyền chuẩn bị cho tình huống không may, có thể sẽ phát huy chút ít tác dụng cũng chưa biết chừng." Thiết lão gia tử đương nhiên sẽ không từ chối, dù sao Mộ Dung Trùng cũng là tử mã đáng hoạt mã y*, lại nói hai ba câu, liền dẫn hắn trực tiếp đi tới hậu viện.

(*Còn nước còn tát)

Chuyện sau đó liền không lại tham gia vào nữa, biết rõ Luyện nhi không thích ta kết giao cùng Đỗ Minh Trung kia, bản thân cũng vui vẻ mà lảng tránh, liền theo thông lệ giống như hai ngày trước mà đến nhìn Thiết San Hô, dù sao Long tổng tiêu đầu đã thông báo mấy ngày nay bên ngoài kiểm soát rất chặt, tiếng gió không nhỏ, tốt nhất là không nên đi ra ngoài có hành động gì, mà trong đám người chúng ta người làm cho người ta lo lắng nhất chính là Thiết San Hô, bản thân tìm thêm chút thời giờ để ở bên cạnh nàng, Luyện nhi cũng sẽ không nói gì.

Tuy rằng không lại xen vào, nghe tạp dịch nói rằng thẳng đến qua khỏi canh ba buổi trưa Đỗ Minh Trung mới rời đi, lúc này ta mới kéo Thiết San Hô đi ra ngoài tản bộ, luyện kiếm trong chốc lát, thứ nhất vì không muốn để cho nàng dùng cả ngày đè nén mà suy nghĩ miên man, thứ hai là bản thân cũng cần thả lỏng gân cốt, hai ngày này mỗi đêm dùng thuốc vận công, cảm giác nóng rát giảm đi một chút, nhưng vẫn khó có thể toàn lực vận chuyển một vòng nội công, cũng là chuyện làm cho người ta đau đầu.

Cũng khi đang luyện tập không bao lâu, chợt nghe thấy phía trước giống như có thanh âm của bảy miệng tám lưỡi đang huyên náo ồn ào.

Mấy ngày ở lại đây, có thể phát hiện ra Trường An tiêu cục này được Long tổng tiêu đầu quản lý quy tắc rất nghiêm ngặt, bình thường hiếm khi nghe thấy ồn ào, cho nên giờ phút này thuận gió nghe đến âm thanh như vậy, khó tránh khỏi cảm thấy có phải đã xảy ra chuyện gì hay không. Thiết San Hô ước chừng cũng là có tâm tư đồng dạng, chúng ta đồng thời nhảy ra bên ngoài, thu binh khí liền đi ra ngoài, chỉ sợ là quan phủ rốt cuộc đã tra ra hành tung của thích khách.

Kết quả khi đến trước viện, đã thấy một đám người đang vây quanh một cái bao tải to, ngươi một lời ta một câu mà nghị luận, lại không có ai tiến đến chạm vào, còn không đợi bản thân nghe ra cái nguyên cớ, một phó tiêu cục đã nhìn thấy chúng ta, liền đi xuyên qua đám người, ôm quyền nói: "Nhị vị cô nương, đúng lúc, ta đang cho người đi mời tổng tiêu đầu đến xem xét, việc này tựa như có liên quan đến các ngươi, lại nói thật đúng là một chuyện lạ..."

Hắn tựa hồ muốn nói cho hết sự tình, ta giành trước mà phất tay ngăn lại, đánh một cái ánh mắt, hắn lúc này mới hiểu được ý tứ, sau khi phân tán đi những người thủ hạ kia mới trầm giọng nói: "Vừa rồi, có một vị cô nương che mặt đánh xe ngựa đến trước tiêu cục của chúng ta, nói rằng có một thứ muốn giao cho Luyện nữ hiệp, ngoại trừ nàng bất luận kẻ nào cũng không cho phép mở ra, nói xong liền lên xe nhắc đến một cái túi lớn này, ném vào trong sân tiêu cục, còn giao cho ta một phong thơ, liền từ từ rời đi. Ta vừa rồi thử nhấc bao bố này lên, chính là phân lượng không nhẹ, tựa như...Tựa như bên trong chính là một người!"

Kỳ thật không cần hắn nói, cẩn thận xem kỹ đường nét bao bố này, cho dù là ai đều có thể nhìn ra được bên trong chính là một người, phó tiêu đầu kia vừa nói vừa quả nhiên đưa lên một phong thơ, tiếp theo đi tới cầm lấy nhìn một chút, trên phong thư viết vài chữ nhỏ tinh xảo "Thỉnh giao cho Ngọc La Sát thân khải*". Đang do dự có nên mở ra hay không, bỗng nhiên sau lưng một làn gió nhẹ kéo tới, đầu vai chính là trầm xuống, nghe được bên gang tấc có người nói: "Ân, này hơn phân nửa là tiểu nha đầu Khách Sính Đình kia viết a, trong những người quen biết quanh đây, chỉ có nàng là không biết tên thật của ta."

(*Đích thân mở ra)

Tuy rằng biết rõ người tới là ai, chỉ là nếu nói hoàn toàn không có giật mình vẫn là nói dối, quay đầu lại trừng mắt nhìn gia hỏa đang ôm lấy bờ vai của mình một lần, đổi lấy là một cái cười khúc khích của nàng, nói: "Ta cũng muốn thử xem có thể dọa ngươi lên tiếng hay không, đáng tiếc không được...Ai, đây là có chuyện gì a?" Nói xong liền hướng phong thư cùng bao bố kia mà bĩu môi.

Lúc này Long tổng tiêu đầu và Thiết lão gia tử cùng nàng đi đến cũng đã tới, phó tiêu đầu kia liền lại đem quá trình nói ra một lần, chẳng qua là lần này nói tương đối kỹ càng, Luyện nhi không có quá nhiều kiên nhẫn, nghe được một nửa đã hưng trí bừng bừng mà mở phong thư ra, ta bị nàng ôm lấy, tất nhiên là nhìn thấy rõ ràng, chỉ thấy phía trên đơn giản viết: "Ngọc La Sát tỷ tỷ: Ta không có gặp mặt ngươi, tương lai cũng sẽ không lại ở trong nội cung, từ biệt như vậy, trông mong hữu duyên sẽ gặp lại, ta không thể giết Ngụy Trung Hiền, chỉ có thể đưa lên một tên gian tặc khác để bồi tội. Khách Sính Đình thân bút."

Giấy trắng mực đen, vừa xem liền hiểu ngay, Luyện nhi lẩm bẩm: "Dựa vào địa vị của nha đầu kia, rất có cơ hội để tiếp cận Ngụy Trung Hiền, chẳng lẽ nàng đã biết rõ chuyện gì rồi? Ai, sớm biết được thân thế của nàng, ta cũng sẽ không khuyên nàng ám sát Ngụy Trung Hiền nha..." Nàng từ từ nói thầm, ta ở bên cạnh cũng nghe đến trong lòng âu sầu, tiểu cô nương này đối với Luyện nhi là nói gì nghe nấy, có thể thấy được phần chân thành kia, thân thế như vậy bày ra ở trước mắt, cũng thật sự là làm cho người rất khó chịu.

Lúc này phó tiêu đầu kia đã nói xong lời nói, mấy người tới đây cũng đã nhìn thấy phong thư này, Long tổng tiêu đầu không biết rõ chân tướng cũng là không để tâm, Thiết lão gia tử lại cảm khái không thôi, Thiết San Hô đồng dạng đem tờ giấy cầm trong tay xem qua hai lần, trầm mặc không nói trong chốc lát, lại đột nhiên nói: "Nói cả buổi, người gọi là gian tặc trong bao bố này rốt cuộc là ai?"

Bị nàng nhắc nhở, mọi người lập tức đều có hứng thú, chẳng qua là tuy rằng người trong bao vẫn không nhúc nhích, nhưng trong nội viện dù sao cũng bất tiện, Long tổng tiêu đầu sải bước tiến lên tự mình đem bao bố kia nhắc lên đưa đến nội thất, đóng cửa lại cởi bỏ miệng bao, không chờ nhìn thấy rõ ràng, vốn là một cỗ nồng nặc mùi rượu xông vào trong mũi, Luyện nhi che mũi cau mày nói: "Này tựa hồ không phải là rượu bình thường, nhất định là trong rượu có dùng thuốc mê, Khách Sính Đình thật là có nhất thủ*."

(*Có lẽ là có biện pháp)

"Ân, không chỉ là cho dùng rượu có thuốc, còn điểm huyệt ngất xỉu và trói chặt tay chân..." Long tổng tiêu đầu vừa mở miệng bao vừa nói: "Nhìn mức độ ứ đọng của vết trói trên tay chân, người này bị không chế e là không chỉ một ngày, cô nương kia hiện tại mới đưa tới đây, thật sự là vô cùng bình thản." Luyện nhi nghe được liền cười nói: "Gần đây Kinh thành tiếng gió rất lớn, nàng là nhìn đúng thời cơ mới đưa tới, nha đầu kia vẫn xem như là thận trọng, đúng không?" Nói xong nghiêng đầu hỏi ta, lực chú ý của bản thân đều đặt trên bao bố kia, theo bản năng mà nhẹ nhàng gật đầu xem như tán đồng, cũng không suy nghĩ nhiều.

Người trong túi là tư thế cơ thể cong lại nhét ngươc vào trong, cho nên lộ ra trước chính là hai chân, sau đó là thân thể, cuối cùng mới chính là trang phục, Long tổng tiêu đầu đang khi nói chuyện đã đem cái bao triệt để gỡ xuống, Luyện nhi gấp gáp không thể chờ được liền tiến lên, nắm lấy đầu tóc rồi tung của người kia mà kéo lên nhìn, lập tức kêu lên: "Ô, là Ứng Tu Dương!"

Lời vừa nói ra, mọi người ở đây có kinh sợ có nghi hoặc, phản ứng có chút khác biệt, chỉ là ai cũng là hoàn toàn biến sắc, về phần mình lại trước tiên liền quay đầu nhìn về phía Thiết San Hô, bởi vì không xác định được việc này đối với nàng mà nói, là phúc, hay là họa.

Quá dễ dàng, thật sự là quá dễ dàng.

Sự trả thù đưa đến trong tay không tốn chút công sức nào, chỉ sợ là khó có thể làm cho một người trong lòng luôn dựa vào việc báo thủ để chống đỡ cảm thấy thỏa mãn...Ân?

Truyện convert hay : Cửu Công Chúa Lại Mỹ Lại Táp
Chương Trước/253Chương Sau

Theo Dõi