Chương Trước/253Chương Sau

Ma Nữ Nghê Thường

Chương 76: Đường Đi

Rời khỏi ốc đảo nơi có thể nghỉ ngơi cuối cùng trong sa mạc, đường đi mới thật sự là gian khổ bôn ba.

Ngày đầu tiên xem như còn nhàn hạ, ra khỏi cổ thành, màu xanh biếc dần ít đi, bên phải là núi cát uốn lượn kéo dài, phía bên trái diện tích sa mạc càng ngày càng mở rộng, sắp biến thành một mảnh hoang vu nhìn không thấy bờ, thỉnh thoảng sẽ bắt gặp những bụi cây thấp bé rải rác mang đầy không khí trầm lặng, trái lại xa xa nhìn về khói lửa của cổ thành ngày trước có thể cổ vũ người ta một chút.

Lúc này cát bụi không nhiều, còn không bằng gió lớn lúc đi qua Qua Châu mấy ngày trước, phía trên đỉnh đầu là một mảnh trời xanh, thậm chí tạm thời có thể xem như trời trong nắng ấm, tâm tình của Luyện nhi từ lúc ra khỏi thành đến giờ vẫn tốt lắm, đôi khi nhảy khỏi lạc đà, khinh thân đề khí thỏa thích rong ruổi trên sa mạc bằng phẳng mênh mông vô bờ, dù sao hướng đi chỉ có một, nàng có thể chạy nhanh đến cuối đường chân trời phía xa mới ngừng lại, sau đó quay đầu mỉm cười chắp tay đợi đội ngũ chậm chạp bắt kịp, hai tên dẫn đường nhìn thấy mà chép miệng "chà chà", kính nể không thôi.

Lúc đầu thấy nàng chơi như vậy, tôi chỉ ngồi trên lưng lạc đà mỉm cười nhìn nàng, bởi vì khinh công thua nàng nên vẫn chưa nảy sinh ham muốn tham gia, nhưng sau khi thấy nàng một thân một mình trên đường chân trời nâu vàng xa xa, cảm giác hơi khó chịu, liền nhảy khỏi lạc đà chạy lên phía trước, cùng nàng chờ đợi, còn có thể trò chuyện với nhau, không đến nỗi cô quạnh.

Không biết đây có thể xem là một loại dung túng hay không, sau đó nàng kéo tôi một cách hiển nhiên, bay lên nhảy xuống mấy cái, nếu đơn thuần mà nói, đã thành hoạt động tiêu hao thể lực lớn nhất trong một ngày.

Bởi vì mệt mỏi, nên lúc đi ngang qua điểm cũ Ngọc Môn, bản thân không còn sức lực gì để kể Luyện nhi nghe cố sự như là "Khương địch hà tu oán Dương liễu, xuân phong bất đáo Ngọc Môn quan" *, chỉ ngồi trên lưng lạc đà ngóng nhìn bức tường thành đất vàng lẻ loi đứng giữa sa mạc hoang vu, thành tường còn sót lại dường như không có gì khác biệt so với mấy trăm năm sau.

(*) Hai câu thơ được trích trong "Xuất tái - Lương Châu từ"

Hoàng Hà viễn thướng bạch vân gian,

Nhất phiến cô thành vạn nhận san.

Khương địch hà tu oán "Dương liễu",

Xuân phong bất độ Ngọc Môn quan.

Dịch nghĩa:

Xa xa, sông Hoàng Hà leo lên tận khoảnh mây trắng

Một vuông thành cô quạnh, muôn trượng núi cao

Tiếng sáo người Khương cần chi thổi bài "Chiết liễu"

Vì gió xuân nào có qua cửa ải Ngọc Môn đâu!

Tiếp tục đi về phía Bắc thì có một bãi bèo trũng, ao đầm cỏ lau sinh trưởng, thậm chí xa xa có thể trông thấy bóng dáng lạc đà hoang dã, xem như tăng thêm sức sống dào dạt cho vùng hoang vu hiu quạnh, một đêm này mọi người dừng lại ở đây.

Và giày vò thật sự, từ một đêm này, cũng mới vừa bắt đầu.

Đi thêm mấy ngày, vẫn là sa mạc cồn cát bát ngát, sa mạc nâu đen, cồn cát hoang vắng, trống trải không đậy không khép, đừng nói dấu chân, ngay cả một con chim cũng không thấy, hướng mắt nhìn ra xa, vĩnh viễn là hoang vu, ngoại trừ hoang vu chính là hoang vu, sa mạc không có điểm cuối sớm đã mất đi cảm giác trong lành, thậm chí âm thanh "leng keng" của lục lạc cũng trở nên vô cùng nhàm chán.

Mặt khác, vấn đề thiếu nước càng tồn tại rõ ràng, cho dù có người dẫn đường giỏi giang đi chăng nữa, ngẫu nhiên sẽ phát hiện vài ốc đảo giữa hoang mạc không sự sống, đừng vui mừng quá sớm, tuy quanh vũng nước có bụi cây và cỏ lau sinh trưởng, nhưng nước ở nơi đó không thể tiếp tế cho đội ngũ dùng.

Dưới tình huống nước uống và thức ăn bị hạn chế, Luyện nhi thích ứng tốt hơn nhiều, tính cách nàng cơ bản là kiêu ngạo quật cường, trong tâm vẫn bảo tồn một chút dã tính, theo trình độ nào đó mà nói, nàng chịu đựng gian khổ cùng buồn tẻ còn trên cả tôi, trái lại bản thân tôi bên này, ít nhiều vẫn biểu hiện một chút không thích ứng.

Phải, mặc dù đã từng có chuyến du lịch tương tự, nhưng lúc đó có sự trợ giúp của các công cụ hiện đại, những gì con người cần phải chịu đựng, không thể so sánh với giờ khắc này.

Có lẽ khoảnh khắc an ủi đáng giá nhất sau một ngày bôn ba, chính là một đống lửa dấy lên trong đêm khuya ở hoang mạc, thời điểm nhìn lên bầu trời, đại mạc đầy sao vô cùng bé nhỏ, dường như đưa tay là có thể chạm tới.

Vài ngày tiếp theo nhàm chán vô vị, tiến về phía trước, trên sa mạc dần dần xuất hiện từng gò đất dốc đứng, ban đầu vẫn là trơ trọi, còn trải dài theo đường đi, càng đi càng thấy nhiều kiệt tác sắc sảo như vậy, đứng dưới ánh mặt trời chói chang tàn khốc của hoang mạc, giống như từng hòn đảo nhỏ bên trong biển cát, tạo hình khác nhau, thành quần kết đội, đồ sộ vô cùng.

Người khác hiểu hay không thì tôi không biết, nhưng bản thân tự biết đây gọi là "quần thể địa Mạo Nhã Đan", cũng biết đây là lần đầu tiên Luyện nhi thấy loại kỳ quan này, tuy nàng không nói gì, nhưng trong mắt rõ ràng lộ ra thần thái khác.

Cảm nhận được tâm tình của nàng, cũng là cơ hội hiếm có, nhanh chóng lấy lại tinh thần, hỏi thiếu nữ đang dựa sát có muốn nhảy đến chỗ cao nhìn thử hay không? Có lẽ đề nghị này hợp ý nàng, đuôi lông mày của Luyện nhi nhướng lên, nét mặt hưng phấn gật đầu, gấp rút nắm lấy tay tôi nhảy khỏi lưng lạc đà, vội vã nói với lão gia tử một tiếng, sau đó chạy đến gò đất cao nhất.

Một khi nhảy lên đỉnh, mới thật sự cảm nhận được khí thế hào hùng mỹ lệ của quần thể Nhã Đan này.

Lúc này là thời điểm mặt trời lặn trên sa mạc, gần chỗ tôi bầu trời màu xanh lam, nhưng đường chân trời ở phía xa tựa như hỏa thiêu một mảnh đỏ thẫm, những phiến gò đất xa xa kéo dài mở ra, hoặc tụ hoặc tán, sừng sững giữa sa mạc trống trải vô biên, ánh mặt trời màu cam giống như lưỡi đao điêu khắc những đường nét tinh xảo đặc sắc lên từng ngọn đồi cao vút, vô cùng tráng lệ.

Cùng Luyện nhi đứng trên đỉnh đồi cao lớn đón ánh tà dương nhìn xuống tất cả, thấy nàng chăm chú ngắm nhìn cảnh sắc trước mắt, nụ cười trên mặt giống như một phần của bức tranh mỹ lệ ở đây, cùng tô điểm cho nhau, và cùng hòa vào nhau.

Mà tôi yên lặng nhìn nàng, một lát sau, cúi đầu nhìn mặt đất, dưới chân là sỏi cát màu vàng sẫm, những chiếc bóng của Nhã Đan bao phủ lên mặt đất dệt thành hình dạng giương nanh múa vuốt, bóng đen dày đặc mãnh liệt thậm chí còn quái dị hơn chính gò đất, khiến cho người ta sinh ra cảm giác choáng váng.

Nhìn lâu một chút trong làn gió đêm hiu hiu, thật sự cảm thấy trời đất xoay tròn, tôi lùi về sau hai bước, tránh xa mép đồi một chút, chậm rãi tìm vị trí ngồi xếp bằng, cảm giác lỗ mũi hơi ngứa, trong lòng đoán được chuyện gì xảy ra, nâng tay dò xét, quả nhiên nhìn thấy màu đỏ sền sệt.

Cũng may máu không nhiều, lại là nơi đầu gió, chỉ cần mặt không đổi sắc chà tay lên sỏi cát mấy cái khử đi vết máu, rồi nắm sống mũi giả vờ ngắm nhìn bầu trời mênh mông, tất cả sẽ khôi phục như thường.

Thật may, mấy lần phát sinh tới nay đều có thể lặng lẽ xử lý, không bị người ta phát hiện, dù sao ở thời điểm như thế này, lo lắng vô nghĩa càng ít càng tốt.

Chẳng qua, sớm chiều ở chung, tình trạng này bị phát hiện, cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn.

Vốn dĩ trong lòng hy vọng có thể giấu giếm đến khi tới được hồ La Bố mà người dẫn đường hay nhắc tới, nghe nói đó là một đầm nước lớn mênh mông khói sóng, rừng vành đai xanh tươi, nước nhiều có thể chèo thuyền, thậm chí có thổ dân sinh sống, cũng là điểm nghỉ chân duy nhất giữa đại mạc bao la, tôi đã nghĩ, tới nơi đó thì có thể thả lỏng một hơi.

Nhưng mà đáng tiếc, không thể tâm tưởng sự thành (sự việc xảy ra theo mong muốn).

Ngày hôm đó lặn lội đến một địa điểm khác mà người dẫn đường đề cập qua - Bạch Long đống (白龙堆), tôi đã cười thầm khi mới nghe thấy tên này, cười là vì trăm ngàn năm trôi qua, vậy mà tên gọi ở nơi này vẫn chưa từng thay đổi.

Bạch Long đống nhiều bệ đất, gần giống địa Mạo Nhã Đan, có điều nó được tạo thành bởi đất cát, bùn thạch cao và muối kiềm (盐碱), có màu xám trắng, ánh mặt trời chiếu xuống còn có thể phản xạ ánh bạc li ti, giống như vảy lân, đó là lí do người xưa đặt tên cho quần thể nhã đan rộng lớn này là Bạch Long... Trong đầu mơ hồ còn nhớ những câu nói này, thế nhưng ai? Nói lúc nào? Đã không thể nhớ rõ nữa.

Nơi này là sa mạc hoang vắng, cũng không chỉ là sa mạc hoang vắng, trên mặt đất màu vàng sẫm có thể thấy rõ một tầng ánh bạc mỏng manh khắp nơi, tựa như sương tuyết, đây là muối kiềm hàng thật giá thật, mặt trên nước muối kết thành từng mảng vỏ muối yếu ớt, một khi giẫm vỡ, phía bên dưới gần giống như bùn lắng, ngay cả lạc đà bước đi cũng là một chân cao một chân thấp, phát ra âm thanh "xột xoạt" giống như đang đi trên tuyết, mỗi một bước đi, muối bùn sẽ bám lên móng chân càng nhiều, khiến cho bước chân trở nên nặng nề chậm chạp.

Có thể tưởng tượng được, lúc này trùng hợp nổi lên một trận gió to mãnh liệt, sẽ là cảnh tượng như thế nào.

Cơn gió này như yêu phong (luồng gió yêu quái) từ dưới đất nổi lên, thoáng chốc thổi khắp trời đất, lượn quanh những khe gò đất nhìn như vô số mộ hoang, rít gào thê lương, âm thanh nghe như tiếng quỷ khóc, không chỉ như vậy, trong gió còn trộn lẫn cát bụi hạt muối đổ ập vào mặt mũi, thổi đến không cách nào mở mắt, thậm chí hô hấp cũng gian nan.

Nhưng mà người dẫn đường dồi dào kinh nghiệm không cho dừng lại, bọn họ rát họng quát nhất định phải đi ra ngoài, đi ra ngoài! Sau đó kéo lạc đà liều mạng tiến lên, thỉnh thoảng dừng lại nhìn xung quanh một lúc, như đang tìm kiếm gì đó, Thiết lão gia tử thiếu kiên nhẫn, tiến lên tra hỏi, sau đó chắn gió lại đây nói cho chúng tôi, nơi này một khi gió thổi phải mất vài ngày mới ngừng, cho nên nhất định phải tìm một cái cổ đạo đi ra ngoài, nói là cổ đạo, thật ra chính là vết tích được hình thành do năm tháng đi lại từ nam ra bắc, chỉ cần tìm được cổ đạo, là có thể thuận lợi ra khỏi Bạch Long đống, nếu không lành dữ khó nắm!

Nếu đã nói đến mức này, hiển nhiên có bao nhiêu sức liền dùng hết, ba người chúng tôi nhảy lên từng cái gò đất gần đó, đón lấy gió lớn mang theo cát muối, phân chia phương hướng nỗ lực tìm kiếm xung quanh.

Tầm nhìn lúc này cực kỳ hỏng bét, cát bụi như gió tuyết màu vàng từ từ bao phủ cả trời đất, tôi đứng chắn gió, khép bàn tay che hai bên mắt, cố sức cản gió bụi, miễn cưỡng mới có thể mở mắt nhìn về phương xa.

Lúc đầu tìm kiếm cũng không thuận lợi, nhóm hướng đạo ở phía dưới đoán hướng đi, chúng tôi ở chỗ cao một đường theo sát, lo sợ không để ý lẫn nhau sẽ mất liên lạc, cứ như vậy vừa nhìn đội lạc đà, vừa phải dành thời gian quan sát tứ phía, từng viên một không biết là sỏi hay là muối đánh lên mặt lên người, không qua bao lâu, mắt và họng dần cảm thấy đau buốt.

Mà hiện tại ai cũng hiểu không nên để ý chuyện nhỏ nhặt này, tôi nhẫn nại nhịn đau, kiên trì tiếp tục nhìn kỹ, thỉnh thoảng tranh thủ quay đầy lại nhìn một chút, xác định Luyện nhi cách đó không xa vẫn bình yên vô sự, lại tiếp tục tìm kiếm.

Cuối cùng, thời gian không phụ người có ý chí, đến lúc nghĩ không thể chịu đựng nổi nữa, bên trong gió tuyết nâu vàng, một vệt giống như dấu vết dần dần xuất hiện trong tầm mắt, tựa như một sợi dây nhỏ lúc ẩn lúc hiện uốn lượn giữa nền cát vàng, tôi mừng rỡ kêu lên, thả tay xuống quay đầu lại đang muốn gọi mọi người, bỗng nhiên cảm giác được từng giọt chất lỏng ấm áp nhỏ xuống mu bàn tay.

Theo bản năng rủ mắt nhìn, thấy được từng giọt đỏ đậm không ngoài dự đoán, trong lòng cũng không để tâm, chỉ tùy ý lau một cái, đang muốn nhanh chóng xử lý tốt, tầm mắt vừa lúc nâng lên, bất ngờ đối diện với một ánh mắt.

Tôi và Luyện nhi cách nhau không xa, xưa nay nàng lại tai thính mắt tinh, tiếng kêu vừa rồi, tất nhiên nàng đã nghe thấy.

Đối mặt đôi mắt giận dỗi kia, thầm nghĩ xoay người chạy trốn, nhưng cũng hiểu đã không kịp nữa, tôi cứng nhắc nở nụ cười, chỉ cảm thấy bản thân cười so với sa mạc này còn muốn khô cằn hơn mấy phần.

Editor có lời muốn nói:

Bạch Long đống (白龙堆) và muối kiềm (盐碱): các bạn có thể copy từ tiếng Trung để tra google, tìm kiếm phần hình ảnh là sẽ ra, mình không nghĩ được từ tiếng Việt thay thế, và cũng không giải thích được nên mấy bạn muốn hình dung rõ thì tra google nhé.

Còn dưới đây là Quần thể địa Mạo Nhã Đan.

ma-nu-nghe-thuong-76-0

Truyện convert hay : Đế Phi Lâm Thiên
Chương Trước/253Chương Sau

Theo Dõi