Saved Font

Trước/122Sau

Năm Tháng Ngọt Ngào Của Anh Và Em

Chương 30

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Edit: Ngân Nhi

không đợi Cố Tư Ức trả lời, Hạ Chi Tuyển đã cúp máy, trở về phòng thay quần áo.

Thay quần áo xong, cậu đeo balo, gọi xe rồi xuống nhà, đi ra cửa.

Đến cổng lớn, bảo vệ nhìn thấy cậu, nghĩ con trai của ông Hạ đêm hôm khuya khoắt còn đi đâu thế này?

Hạ Chi Tuyển nói: “Sáng mai cháu sợ tắc đường sẽ đến muộn nên tối nay về trường luôn.”

“Vậy à, thế cháu đã có xe đón chưa? Để chú gọi xe đưa cháu về trường nhé?” Bảo vệ cười nói.

“không cần đâu ạ, cháu gọi xe rồi.”

Xe đỗ bên ngoài khu, Hạ Chi Tuyển đi tới mở cửa bước lên.

Mở điện thoại xem giờ, đã mười một giờ rưỡi rồi, nửa tiếng nữa là sang ngày hôm sau.

Thế mà cậu lại bảo cô đi ra khỏi phòng vào lúc này…

Trong lòng Hạ Chi Tuyển thoáng hiện lên chút hối hận, nhưng nhanh chóng bị một nỗi khát vọng mãnh liệt áp chế.

Cậu mở wechat ra nhắn tin cho Cố Tư Ức: “anh ra khỏi nhà rồi.”

cô không nhắn lại, cậu lại gửi tin tiếp: “Khoảng 20 phút nữa anh tới.”

Ở bên kia Cố Tư Ức đang đau cả đầu, nếu là người khác thì cô sẽ chửi luôn là đồ thần kinh rồi tắt máy ngủ tiếp rồi.

Nhưng đó không phải người khác, đó là Hạ Chi Tuyển, là người duy nhất cho đến lúc này được cô đối xử khác biệt so với mọi người.

Cố Tư Ức mở đèn pin điện thoại ra, rón rén đi xuống giường, sợ thay quần áo gây tiếng động mạnh sẽ đánh thức bạn cùng phòng nên mặc nguyên đồ ngủ rồi khoác mộtcái áo rộng thùng thình bên ngoài, dạo này thời tiết có dấu hiệu hạ nhiệt, sợ nửa đêm ngồi trên tầng thượng gió thổi lạnh nên cô lại quấn thêm một cái khăn lông cừu nữa.

Cố Tư Ức nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ đi ra ngoài, xuống tầng một.

Ở đây có nhân viên trực 24/24 nên rất tiện cho các học sinh muốn ra vào.

Cố Tư Ức cầm hai cuốn sách, nói: “Cháu có bài tập chưa làm xong, muốn đến thư viện làm nốt ạ.”

“Muộn thế này rồi mà còn định thức đêm học sao? Đừng khiến cơ thể mệt mỏi quá nhé.”

Cố Tư Ức ngượng ngùng cười đáp: “Vâng ạ, sau này cháu sẽ chú ý sắp xếp thời gian học tập.”

Sau khi thuận lợi rời khỏi kí túc, Cố Tư Ức liền chạy thẳng đến tòa nhà tổng hợp.

Đứng dưới nhà mới phát hiện là mình đến hơi sớm, cách thời gian Hạ Chi Tuyển hẹn khoảng mười phút.

Cố Tư Ức đứng bên cạnh bồn hoa ngoài tòa nhà, mở điện thoại đọc tiểu thuyết giết thời gian.

Hạ Chi Tuyển đi tới cổng trường, không nhìn thấy Cố Tư Ức đâu.

Có phải lúc cậu cúp máy là cô lại ngủ tiếp không? Cho nên mới không đọc tin nhắn mà cậu gửi đến sau đó?

Cậu nở nụ cười tự giễu, đúng là mình hơi quá rồi, cứ tùy hứng nôn nóng như trẻ con vậy, không giống mình lúc bình thường chút nào.

Nhưng dù sao cũng đã tới rồi, dù không gặp Cố Tư Ức thì cậu cũng đi tới tòa nhà tổng hợp.

trên những con đường nhỏ trong trường luôn được bật đèn sáng suốt đêm.

Hạ Chi Tuyển đi đến tòa nhà tổng hợp, nhìn dãy cầu thang dài tối đen trước mắt.

Cậu lấy điện thoại nhắn tin cho Cố Tư Ức: anh đến rồi.

Nếu cô không nhắn lại thì cậu sẽ về phòng ngủ.

Cố Tư Ức đang ngồi một góc đọc tiểu thuyết, thấy tin nhắn gửi đến thì lập tức ngẩng đầu lên.

cô nhìn xung quanh, thấy ngay Hạ Chi Tuyển đang đứng dưới cầu thang, trên người mặc đồng phục học sinh đơn giản, vóc dáng cao gầy đứng dưới ánh trăng.

Hạ Chi Tuyển cất điện thoại, quay người đi, định trở về phòng ngủ.

Phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng gọi nhỏ như mèo kêu: “Hey ~”

Quay đầu lại nhìn, cậu thấy một cô bé đang bước nhanh về phía mình, lúc đến gần thìcười nói với cậu: “Em chờ anh mười phút rồi đó.”

Hạ Chi Tuyển nhìn cô, thoáng sững sờ.

Đây là lần đầu tiên cậu thấy cô xõa mái tóc dài của mình, những lọn tóc hơi rối phủ lêntrên vai.

Gương mặt của cô chỉ lớn cỡ một bàn tay, đôi mắt to tròn trắng đen rõ ràng cùng cặp lông mi rất dài, đôi má lúm đồng tiền xinh xắn, trong sự ngây thơ lộ ra nét quyến rũ, vừa ngọt ngào vừa say lòng người, gió đêm thổi nhẹ làm những lọn tóc cô tung bay, cũng khiến cho tim cậu đập loạn nhịp.

“…” Cố Tư Ức bị Hạ Chi Tuyển nhìn chăm chú nên hơi ngượng.

một lúc lâu sau, cậu vẫn cứ nhìn cô như thế, không nói một lời.

cô cúi đầu, mất tự nhiên ho nhẹ một cái, tự tìm cho mình một lý do: “Vì muộn rồi, em sợ đánh thức các bạn cùng phòng, nên… nên cứ mặc nguyên đồ ngủ với dép lê mà ra ngoài…”

Hạ Chi Tuyển cười nói: “không sao cả.”

Cố Tư Ức nói tiếp: “Vậy…bọn mình đi lên nhé?”

Hạ Chi Tuyển đáp: “Ừ.”

Cố Tư Ức đi bên cạnh Hạ Chi Tuyển, hai người cùng nhau lên cầu thang.

đi vào bên trong, vì không bật đèn nên tầm mắt dần chìm vào bóng đen.

Cố Tư Ức mò tới chỗ thang máy, nói: “Ôi, thang máy dừng hoạt động rồi, bọn mình chỉ còn cách đi cầu thang bộ thôi.”

cô đi về chỗ Hạ Chi Tuyển, nói tiếp: “Cầu thang bộ ở đằng kia…” cô giơ tay lên, vừa đụng vào Hạ Chi Tuyển một chút mà cậu như bị điện giật vậy, vội hất tay cô ra, nhanh chóng lùi về sau một bước.

Cố Tư Ức kinh ngạc: “anh sao vậy?”

“…” Hạ Chi Tuyển hít sâu một hơi, nói nhỏ: “Xin lỗi, anh chưa quen với bóng tối nênkhông phản ứng kịp.”

“Ơ? anh sợ tối sao?” Cố Tư Ức nói xong thì thấy hơi buồn cười, nhưng cô cố gắng nhịn xuống.

Học thần có thể đánh nhau với người ta một cách tàn bạo như thế, vậy mà lại sợ tối ư?

Tuy vậy cô vẫn rất quan tâm, nói: “Chỗ này đúng là hơi tối thật, anh chờ chút, để em mở đèn pin điện thoại cho.”

Cố Tư Ức bật đèn pin chiếu sáng lối đi trước mặt rồi nói: “đi thôi.”

Cảm giác được người bên cạnh đang căng thẳng, theo bản năng cô muốn an ủi bảo vệ cậu, liền dịu dàng hỏi: “Em dắt anh đi nhé được không?”

“Ừ.” một tiếng đáp nhẹ phát ra từ trong cổ họng cậu.

Cố Tư Ức đưa tay ra, còn chưa chạm vào tay cậu mà cô đã thấy hồi hộp rồi, trong lòng như có một con nai con đang chạy loạn vậy, nhưng cô cố gắng kìm nén lại, chủ động nắm tay Hạ Chi Tuyển.

Vì để giảm bớt sự ngượng ngùng, cô nói đùa: “Có chị Cố nắm tay dắt đi thì em trai sẽkhông thấy sợ tối nữa đâu.”

Hạ Chi Tuyển chỉ khẽ cười, không nói gì.

cô vừa nắm tay cậu vừa soi đèn, đi lên cầu thang.

Trong bóng tối tĩnh lặng, chỉ có tiếng bước chân hòa cùng tiếng hít thở của hai người.

Mới đầu là cô chủ động nắm tay cậu, nhưng trong lúc không để ý thì đã biến thành cậu nắm chặt tay cô.

Cố Tư Ức vì muốn hòa hoãn bầu không khí nên lại bắt chuyện: “Tối nay cô chú gọi anhvề nhà à?”

“Ừ.”

“Vì chuyện anh đánh nhau sao?”

“Ừ.”

“Vậy…Chắc là cô chú có mắng anh hả?”

“Ừ.”

Yên lặng vài giây, cô yếu ớt nói: “Xin lỗi anh, cũng tại em…”

Nếu như cô không từ chối Lục Minh thì cậu ta sẽ không đến khiêu khích, không có trận bóng rổ đó, cũng không xảy ra xung đột sau trận đấu…

“Vậy em định bù đắp cho anh thế nào?” Hạ Chi Tuyển đột nhiên hỏi.

“Ơ…” Cố Tư Ức ngây người.

“anh đánh nhau vì em, bị mắng cũng vì em, giờ khóe miệng vẫn còn đau, chỉ xin lỗikhông thôi thì chẳng có ý nghĩa gì hết.”

“…” Cố Tư Ức bối rối, vắt óc suy nghĩ mãi mới nói: “Thế thì để em bôi thuốc cho anhnhé.”

“Chưa đủ.”

“Vậy… Vậy sau này anh bảo em làm gì em cũng làm, không bao giờ từ chối!”

“Được, anh nhớ kỹ rồi.”

“…”

Cố Tư Ức không khỏi tưởng tượng đến cuộc sống sau này sẽ bị đại ca Hạ sai bảo chỉ đâu đánh đó.

Hai người đi lên sân thượng thì đã thấy ánh sáng.

Có ánh đèn trang trí, ánh trăng và một bầu trời đầy sao nữa.

Cố Tư Ức rút tay ra, tắt đèn pin điện thoại đi.

Nhiệt độ trong lòng bàn tay đột ngột mất đi, Hạ Chi Tuyển tay nắm thành quyền, trong ánh mắt tỏ ra hơi mất mát.

Hai người đi tới chỗ lan can, Cố Tư Ức lấy thuốc mỡ và băng gạc trong túi ra, đangđịnh bóp thuốc ra miếng băng thì Hạ Chi Tuyển nói: “anh không thích dùng băng gạc.”

Cố Tư Ức dừng động tác: “Nhưng dùng băng mới sạch, chứ dùng tay nhiều vi khuẩn lắm.”

“không sao, em cứ dùng tay đi.”

Hạ Chi Tuyển đã kiên quyết như vậy, Cố Tư Ức đành phải chiều theo ý cậu thôi.

cô bóp thuốc mỡ ra tay, cẩn thận bôi lên khóe miệng cậu, nhìn vết máu bầm sưng tấythì không khỏi đau lòng, dịu dàng nói: “Nếu thấy đau thì anh bảo em nhé.”

Hạ Chi Tuyển giơ tay lên vuốt tóc Cố Tư Ức, các ngón tay xuyên qua mái tóc mơn trớntrên da đầu cô.

Da đầu Cố Tư Ức như sắp nổ tung đến nơi, dòng điện tê tê truyền khắp toàn thân, khiến đầu ngón tay cô run lên, bèn nghiêng đầu tránh đi, nói: “anh làm gì đó…”

“Em xõa tóc nhìn đẹp lắm.” Giọng cậu hơi khàn, nhìn cô nói, “anh thích mái tóc dài của em.”

Bỗng dưng được khen ngay trước mặt như vậy, Cố Tư Ức hoàn toàn không chống đỡ được, mặt đỏ bừng, chân tay luống cuống nói: “anh nói gì thế… Đừng nói nữa, ngồi yên chờ em bôi thuốc xong được không?”

“Được.” Cậu nhếch môi cười.

Cố Tư Ức lại tiếp tục bôi thuốc cho cậu, mà bàn tay cậu lại cũng một lần nữa giơ lên vuốt tóc cô, cô nghiêng đầu tránh đi: “…anh đừng cử động nữa mà.”

“không phải em vừa nói anh muốn làm gì cũng được à? Bây giờ anh chỉ muốn sờ tóc em một chút mà em cũng không cho?” Cậu nhìn cô nói.

“không phải mà… Em đang bôi thuốc… anh cứ động đậy thì sẽ ảnh hưởng đến em…” Giọng Cố Tư Ức nhỏ như muỗi kêu.

“Vậy à.” Cậu rất phối hợp, ngồi yên để cô bôi thuốc cho.

Đến khi Cố Tư Ức thả tay xuống, Hạ Chi Tuyển đột ngột tiến sát lại gần cô, cậu tiến gần một bước, cô lùi sau một bước, nhưng lưng cô đã dựa vào lan can rồi, không thể lùi thêm nữa.

Hạ Chi Tuyển chống tay lên lan can đằng sau cô, nhìn cô nói: “Bôi xong rồi đúngkhông?”

“…Ừ.”

“Thế bây giờ anh vuốt tóc em được chưa?”

“…Tùy anh.” Cố Tư Ức cúi đầu cầm tuýp thuốc, dáng vẻ như đang nhận mệnh.

Bàn tay Hạ Chi Tuyển đặt lên đầu cô, yên lặng mỉm cười, các ngón tay đan vào tóc cô.

Cố Tư Ức khẽ cắn môi, nhịn xuống cảm giác tê tê dại dại khiến người ta vừa căng thẳng lại vừa thỏa mãn kia.

Vén mái tóc cô sang, Hạ Chi Tuyển có thể nhìn thấy rõ góc mặt nghiêng của cô, ánh mắt lưu luyến không rời, lơ đãng nhìn vào vết thương trên mũi, khẽ cau mày.

“Mũi còn đau không?” Cậu hỏi.

“Đỡ rồi…” không còn đau như trước nữa, với lại cô cũng không phải là kiểu con gái yếu đuối, bị đau một chút cũng sẽ dễ dàng bỏ qua.

“Sau này không được đứng chắn cho anh nữa.”

“không phải mà… Chỉ là lúc đó…”

“Lúc nào cũng không được.” Cậu cắt đứt lời giải thích của cô, giọng điệu có phần ép buộc, “Dù trong hoàn cảnh nào thì em cũng không được bị thương vì anh.”

“Tại em lo cho anh mà…” Cố Tư Ức tủi thân nói.

“anh biết, nhưng anh không muốn thấy em bị thương.” Cậu đè nén tâm trạng, dịu dàng nói.

“…” sự tủi thân của cô lập tức hóa thành một vũng nước.

“Em phải nhớ cho kỹ, anh mới là người bảo vệ em.”

Cố Tư Ức ngước lên nhìn Hạ Chi Tuyển, cô nhìn thấy sự chân thành và cương quyết trong ánh mắt cậu, như thể đó không chỉ đơn giản là một câu nói, mà đó là một lời hứa hẹn.

Trong lòng cô cảm thấy rất ấm áp, không biết nên nói gì, hồi lâu sau mới bật ra đượcmột câu: “Cảm ơn anh.”

“không cần cảm ơn.” Hạ Chi Tuyển cười nói, “Đấu vài ván game với anh được không?”

Cố Tư Ức tỏ vẻ khó xử, thành thật đáp: “Em đã hứa với mẹ là bỏ game rồi, mẹ sợ em chơi game sẽ ảnh hưởng tới việc học.”

“Có anh chơi cùng thì không sao đâu.”

“Tại sao?”

“Vì anh có thể giúp em nâng cao thành tích học.”

“…”

Nội tâm vốn rất kiên định của Cố Tư Ức, giờ lại không có nguyên tắc mà thỏa hiệp rồi.

“Em chỉ hay chơi Liên Quân thôi, không quen chơi PUBG.”

“thì chơi Liên Quân.” Lục Gia Diệp thích chơi game này, cũng hay rủ cậu chơi cùng, cho nên Hạ Chi Tuyển chơi cũng khá thành thạo.

Hai người ngồi dựa vào tường, Cố Tư Ức đợi game tải về máy.

một trận gió thổi qua, cô mở rộng áo choàng, đắp lên người Hạ Chi Tuyển ngồi bên cạnh: “Bọn mình dùng chung đi, anh đừng để bị cảm.”

Hạ Chi Tuyển không khách khí, chủ động dựa vào gần cô thêm một chút, hương thơm dịu nhẹ bao vây khiến cho cậu rất thoải mái.

Tâm trạng của Hạ Chi Tuyển lúc này đang rất mâu thuẫn.

Cậu biết làm thế này là không nên, đêm hôm khuya khoắt còn kéo cô lên sân thượng, bắt cô bôi thuốc rồi lại rủ cô chơi game nữa.

đã hơn mười hai giờ, cậu nên để cô về phòng nghỉ ngơi mới đúng, mai còn phải đi học.

Nhưng mà trong lòng lại có một con quỷ đang cắn nuốt lý trí cậu.

Cậu không muốn xa cô, chỉ muốn thời gian dừng lại.

Chiếc áo choàng tạo thành một thế giới nhỏ, mang đến cho cậu sự ấm áp và vui vẻ.

sự hấp dẫn quá lớn đã hoàn toàn đập tan lý trí của cậu, cậu cứ mặc kệ mà bám lấy cô, tham lam muốn kéo dài khoảnh khắc này.

Cố Tư Ức cùng Hạ Chi Tuyển chơi vài ván, lúc đầu thì còn hăng hái mà tiêu diệt đối thủ, nhưng dù sao cũng quá muộn rồi, cô càng chơi càng buồn ngủ, đầu cứ gật gù như gà mổ thóc.

Hạ Chi Tuyển nhìn thấy nhưng không lên tiếng, đánh hết một trận rồi lại vào luôn trận mới, không cho cô kịp nói gì.

Cố Tư Ức đầu óc hỗn loạn, mắt không mở ra được nữa rồi, cô cố gắng chống đỡ, thậm chí còn lén bấm mạnh vào lòng bàn tay, nhưng sự mệt mỏi vẫn kéo đến.

“anh làm thế này có phải là rất ích kỷ không?”

“…Dạ?” Cố Tư Ức mơ màng đáp lại.

“anh mất ngủ mà lại bắt em thức cùng anh.”

“không sao ạ…” Vừa dứt lời, cô liền ngáp một cái thật dài, “Bọn mình là bạn thân của nhau mà… anh tốt như vậy, em bằng lòng làm mọi thứ vì anh…”

“Vậy em có bằng lòng làm bạn gái của anh không?”

Trước/122Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Ngạo Thế Đan Thần