Chương Trước/37Chương Sau

Ngồi Yên, Tôi Tự

Chương 16

Thời gian chậm rãi trôi qua, vết thương trên tay Yên Lộ cũng dần thành sẹo. Mối quan hệ giữa hai người quay lại như bạn bè ngày trước. Quãng thời gian phát tình của Yên Lộ qua đi, Chung Tông cũng không chạm vào cậu nữa.

Hắn bận bịu những chuyện khác, những chuyện mà Yên Lộ cũng không biết là gì.

Về cha Yên, không phải ông chưa từng thử liên lạc với cậu. Nhưng qua từng ấy năm, cậu đã sớm không còn hy vọng cha sẽ đưa cho cậu một đáp án mà mình mong muốn nữa.

So với chuyện tiếp điện thoại rồi cãi nhau, thà không nghe máy.

Màn hình điện thoại của cậu đã vỡ, Chung Tông đưa chiếc điện thoại cũ không dùng cho cậu. Cắm sim vào máy xong, Yên Lộ len lén mở phần tin nhắn ra, nhưng kết quả thì chẳng có gì, cậu rất thất vọng.

Hôm nay về nhà, căn phòng tối đen, vài ngọn nến lung linh tỏa sáng.

Yên Lộ còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra, Chung Tông lại không biết từ chỗ nào xuất hiện dắt cậu vào phòng khách. Không đợi Yên Lộ gầm lên buông ra, hắn đã dắt cậu tới nơi cần tới.

Trong phòng chỉ còn lại chiếc giường to, chính là chiếc ghế sofa có thể gập rút thành giường hay bày. Yên Lộ bị ném vào giường, đắp một tấm thảm lên. Máy chiếu trong phòng được bật mở, trên màn hình là một bộ phim. Yên Lộ còn đang ngơ ngơ ngác ngác, Chung Tông đã ôm một bịch khoai tây chiên kéo lấy cậu.

Không gian yên tĩnh chợt vang lên tiếng nhạc du dương.

Nội dung của bộ phim đại khái là một người đàn ông làm việc tại một thư viện mười năm liền chỉ để chờ một người. Đây là một thư viện đặc biệt.

Người đàn ông này thời trẻ đã từng bị thư viện cho về quá khứ. Ở đây, anh ta phải lòng người quản lý trưởng của thư viện. Người quản lý đã từ chối anh ta vô số lần, lại nói anh ta sẽ hối hận. Nhưng người đàn ông vẫn không nản, cuối cùng cùng khiến người đó xiêu lòng. Cho đến một ngày, quản lý nói với anh ta, nếu còn muốn gặp lại nhau thì cứ làm việc ở thư viện, một lúc nào đó sẽ tương ngộ.

Rồi người đàn ông gặp tai nạn trên đường, quay lại quá khứ. Anh ta nghe lời quản lý, ngày qua ngày làm việc ở thư viện. Cuối cùng tới một hôm, anh ta gặp được một thanh niên trông rất chật vật, chính là bản thân mình ngày xưa.

Hóa ra… anh ta cũng chính là người quản lý.

Lúc ca khúc cuối phim vang lên, Yên Lộ mờ mịt. Cậu cảm thấy bản thân thật thà xem hết cả bộ phim mà cứ như bị lừa vậy. Quản lý kia rõ ràng là alpha, người thanh niên cũng là alpha, sao lại có người đến tin tức tố của mình cũng không nhận ra? Điều này là phi khoa học.

Yên Lộ không ngừng bức xúc về bug trong kịch bản, kết quả lại phát hiện Chung Tông cứ nhìn mình, ánh mắt dưới ngọn nến thật kỳ lạ. Hắn hỏi cậu: “Cậu không nhìn ra điều gì từ bộ phim hả?”

Yên Lộ ngây ngẩn, “Cái gì cơ?”

“Thôi bỏ đi…” Chung Tông cười cười, ôm sát Yên Lộ vào lòng, “Không hiểu cũng không sao.”

Yên Lộ vẫn còn ngơ ngác, bị nhét một miếng khoai vào miệng.

“Bộ phim này tên là gì?”

“[Không thể chạm vào].”

“Ồ…”

“Đúng rồi, Yên Yên, sinh nhật vui vẻ.”

Tiếng nhai khoai chợt dừng lại, Yên Lộ chưa từng đón sinh nhật. Hồi trước Chung Tông không phải chưa từng nghĩ đến chuyện hẹn cậu ra ngoài rồi hai người cùng đón sinh nhật cậu. Nhưng mỗi lần đến sinh nhật Yên Lộ, cha Yên sẽ mang cậu đi nghĩa trang, viếng mộ mẹ cậu. Hai người sẽ ở nghĩa trang cả ngày, lúc về đến nhà thì Yên Lộ sẽ chùm chăn ngủ say ngay, bất kể Chung Tông chọi đá vào cửa sổ thế nào cậu cũng không dậy.

Năm nay rời khỏi nhà, không còn phải đi viếng mộ nữa. Tâm trạng Yên Lộ trở nên nặng nề một cách kỳ lạ, cậu ngồi thẳng dậy, có chút hoang mang nhìn vào một điểm hư không. Trong lòng có một cảm giác khó tả…

Chung Tông ngồi dậy đưa cho cậu một chai bia, “Đừng nghĩ nữa, mai tôi đưa cậu đi viếng bác gái. Sinh nhật nên vui vẻ, chú Yên luẩn quẩn, cậu cũng đừng luẩn quẩn theo chú.”

Yên Lộ nhắm mắt lại, đổ bia vào họng, dịch thể lạnh giá trượt xuống… Tiếng “mẹ”, với cậu mà nói, chỉ là một từ xa lạ.

Có lẽ chính bởi cậu vô tình vô nghĩa, không thể cảm thụ được một phần vạn sự đau khổ của cha mình nên ông mới hận cậu như vậy.

Sự tồn tại của cậu chính là một tội lỗi.

Cồn thốc lên đầu, Yên Lộ chạm lên chân Chung Tông, lên cơ bụng, rồi lên gương mặt hắn, sau đó đẩy hắn nằm xuống.

Chung Tông dở khóc dở cười, mặc kệ cho Yên Lộ đã ngất ngứ say bò lên cơ thể mình. Nụ hôn ướt át dính hơi cồn rơi xuống vai, bờ môi, xuống cằm hắn rồi cứ tiếp tục đi xuống. Yên Lộ mơ mơ màng màng như liếm kẹo, vén hết áo quần hắn lên, miệng còn khúc khích cười ngây ngô.

Hắn nhấc cậu xuống. Đôi mắt mơ màng của cậu nhìn vào mặt hắn, cậu cười lảm nhảm: “Cưng đẹp lắm, ngoan ngoãn, hầu hạ anh cho tốt rồi anh… anh…”

Cả người Yên Lộ nóng rực, cố gắng chen vào giữa hai chân hắn.

Chung Tông hôn lên môi cậu, thành công ngăn lại mấy lời lải nhải kia.

Yên Lộ lẩm bẩm, chân không được tự nhiên run rẩy, thứ gì đó chọc chọc lên chân cậu, những nhịp đập nóng bỏng của nó từng chút từng chút áp lên.

Thân trên chợt lạnh, áo bị lột ra, cậu mơ màng mở mắt. Chung Tông đè tay lên ngực cậu, dịu dàng nghịch đầu vú. Chúng vốn mang màu trà, bị trêu đùa vân vê một lúc liền đỏ lên. Đầu ngực omega bẩm sinh vốn đã lớn, giờ càng lúc càng tròn và to.

Nước bọt dính bóng, Yên Lộ mơ mơ màng màng ưỡn ngực ra, muốn nhét đầu vú vào miệng Chung Tông, nhưng tên thối này lại cười cười lùi lại, còn đè ngực cậu giữ nguyên vị trí.

Chung Tông vuốt ve cơ bụng của Yên Lộ, gãi gãi đường xương cá, cảm nhận sự run rẩy của cả cơ thể cậu. Hắn ra lực thúc về phía trước, thứ to lớn bị bó buộc bằng vải vóc kia tỏ ra uy hiếp xâm chiếm lấy vùng mông của cậu, nhích từng chút để đến với nơi sâu thẳm trong huyệt động.

Tin tức tố alpha mạnh mẽ như gió lốc cuốn lấy thân thể Yên Lộ, cậu cũng không thể kiềm chế được mà tận lực tỏa ra tin tức tố của bản thân, dung hợp với của hắn. Dục vọng bừng bừng lan tới bụng dưới, mà hắn vẫn cứ thong thong thả thả vuốt ve, nắn bóp, không chịu vào việc. Yên Lộ chưa được thỏa mãn, nhỏm dậy rất điệu nghệ, lật Chung Tông xuống dưới. Tay cậu kéo dây buộc quần của hắn, sờ vào cái thứ bên trong kia.

Quy đầu đang trào dịch trong lòng bàn tay cậu đã đủ chứng minh sự kích động của hắn. Yên Lộ chơi ác mà bôi thứ dịch ấy lên mặt Chung Tông, cười, “Cho cậu giả vờ cứng nè! Ướt thế này rồi còn không làm!”

Chung Tông vừa bực vừa buồn cười, nhéo mạnh một cái vào cặp mông trong tay, mạnh đến nỗi Yên Lộ hít một ngụm khí lạnh. Không biết có lưu lại dấu tay không nữa.

Cậu bóp nhẹ quy đầu của hắn, cảm nhận được Chung Tông hơi giật lên, lông mày cũng khẽ nhướng. Yên Lộ đắc ý vô cùng lúc lắc cái mông, “Đừng có chọc ông, ngoan ngoãn lột quần xuống, bằng không ông sẽ bóp chim mi.”

Yên Lộ say ngất biến thành tiểu lưu manh, lại còn là tiểu lưu manh tỏa ra tin tức tố omega ngọt ngào. Cậu tiến sát tới trước mặt Chung Tông, tận tình bôi đầy nước bọt lên gương mặt mình thích ấy.

Đang đắc ý thì mông mát lạnh, quần lót bị lột ra rồi. Hậu huyệt mềm ướt có một ngón tay đi vào, vách thịt bên trong dính nhấp nhiệt tình đầy sức sống mút mát ngón tay ấy, lúc mở lúc khép đầy thèm khát.

Chung Tông mím môi, ra sức dùng ngón tay khuếch trương nơi đó cho đến khi tiếng nước vang lên. Hắn đỡ mông cậu, hơi nâng cơ thể Yên Lộ tựa vào thành sofa, giật quần xuống rồi đỡ dương vật đã căng phồng thằm dò vào cửa huyệt, nhìn Yên Lộ trong tư thế cưỡi mà hích lên.

Chung Tông còn chẳng thèm lột hẳn quần lót cho cậu, để nó vướng bên mông Yên Lộ, cứ thế đè cậu trên sofa mà làm.

Thân thể chìm trong lớp đệm của sofa, một chân của Yên Lộ quấn lấy eo Chung Tông, lắc lư theo những cú nhấp nhanh của hắn.

Bàn tay hắn vẫn xoa nắn thân thể bên dưới, tầng mồ hôi lạnh và da thịt nóng ấm của cậu, tất cả đều là vì sự luật động của hắn. Cứ như bị mê hoặc, hắn vuốt ve khắp cơ thể Yên Lộ, hai tay như bị thao túng, hắn chạm vào từ đùi trong cho đến đùi ngoài, sờ đến cặp mông tròn mẩy lại bóp một cái. Vì lực tay mà huyệt khẩu bị bóp méo, suýt nữa không ngậm được tinh khí của hắn.

Yên Lộ cũng ngây ngất theo. Trên lông mi của cậu là những giọt mồ hôi từ trán hắn rơi xuống, khiến cậu trông giống như đang khóc, mũi cũng ửng lên, bờ môi hé mở để lộ đầu lưỡi đỏ tươi, thả ra những tiếng rên rỉ nặng nề từ trong họng.

Cậu không nhịn được, thậm chí còn uốn éo nhếch mông lên để Chung Tông có thể vào sâu hơn, làm mạnh hơn. Đôi chân cậu mở rộng, phóng đãng biểu hiện nhu cầu của mình, rất chủ động và mãnh liệt cuốn chặt trên người Chung Tông. Tinh khí cương cứng của cậu cọ lên cơ bụng rắn chắc của hắn, huyệt khẩu mềm mại lại êm ái tiếp nhận sự tấn công ác liệt.

Chung Tông hôn lên xương quai xanh đã ửng hồng dưới thân rồi lưu lại một dấu hôn sâu. Cơn đau nhói khiến Yên Lộ run lẩy bẩy, nhưng cơn hưng phấn lại bốc lên. Cậu chà bóp trên vùng ngực của hắn, cũng khiến nó đỏ lên, khiến đầu ngực cương cứng mới há miệng ngậm vào.

Yên Lộ cong người, chân phải cũng cong lên cuốn lấy eo Chung Tông mà liếm, như có như không thúc giục hắn. Một tay cậu ôm lấy cổ hắn, một tay mò về phía nơi kết hợp của hai người, chạm vào dương vật đang chìm trong mình, kéo kéo cái quần lót đã dính ướt ra.

Động tác nhỏ nhặt mà lẳng lơ vô cùng ấy ép Chung Tông nghiến răng nghiến lợi, hắn ác liệt bóp lấy đầu vú của Yên Lộ mút đến bóng loáng, sau đó lại nhả nó ra, làm như ghét bỏ đến không muốn đụng vào, cũng không để Yên Lộ tự xử. Hắn ưỡn hông dộng mạnh, tiếng va chạm vang còn to hơn cả tiếng cậu kêu. Chung Tông nhấp từng cú vào giữa hai đùi Yên Lộ, như muốn nhét hết cả phần bên ngoài vào.

Hai túi tinh chặn kín cửa huyệt đến không một khe hở, cả tiếng nước bên trong cũng ngừng lại. Hắn cảm nhận được tiểu huyệt đang cắn mình, tay xé rách luôn cả chiếc quần lót của cậu.

Eo hắn luật động mãnh liệt như chạy, không ngừng kịch liệt đè ép Yên Lộ đang giãy dụa.

Tiểu huyệt bị chơi đến mở hết ra, Yên Lộ híp mắt, tiếng rên rỉ trong miệng vỡ vụn, thậm chí nghẹn trong họng không phát ra được.

Cậu ngửa lên, bàn tay sờ soạng bờ mông đang thúc từng cú từng cú có tiết tấu kia, hai đầu gối tách rộng sang hai bên, đong đưa theo luật động của hắn.

Sofa hoàn toàn không chịu nổi cuộc làm tình của họ, phần lưng dựa nhanh chóng đổ xuống thành chiếc giường lớn.

Yên Lộ bị đè trên giường, đồng thời cũng bị thúc mạnh vào, huyệt đạo thít chặt, một cỗ tinh dịch nóng bỏng ào vào cơ thể cậu theo cú cắm mạnh. Cậu thở dồn dập, thở phì phò. Cao trào tới khiến cả người cậu run rẩy. Hai chân tham lam muốn ôm lấy Chung Tông, để tinh khí của hắn vào sâu hơn.

Nhưng đôi chân lại bị hắn mạnh mẽ tách ra, tinh dịch nóng bỏng vẫn tiếp tục đổ vào. Yên Lộ bị chơi đến đỏ mắt, thậm chí còn luống cuống muốn đẩy Chung Tông ra, nhưng cũng không muốn hắn dừng lại mà cứ mạnh mẽ lên!

Truyện convert hay : Vượt Rào Trêu Chọc
Chương Trước/37Chương Sau

Theo Dõi