Chương Trước/123Chương Sau

Quán Ăn Đêm Kỳ Lạ

Chương 122: Đào Mộc Bổng

Nhị Tuần nói còn chưa xong, liền thấy Tạ Nhất đột nhiên nhảy lên, giống cơn gió quét đến Thương Khâu.

Thương Khâu ngăn chặn kiếm của Tạ Nhất, nhưng cũng không có lập tức phản kích, mà là nói:

"Tạ Nhất!"

Tạ Nhất hoàn toàn không có ý thức, ánh mắt cực kỳ dại ra, vô thần nhìn chằm chằm Thương Khâu, trong miệng lẩm bẩm nói:

"Giết...... giết......"

Nhị Tuần cùng Tam Tư đều là vẻ mặt kinh ngạc. Tạ Nhất vừa rồi động tác phi thường sắc bén, hơn nữa dị thường hung hăng, quả thực không giống sư phụ bọn họ. Vừa rồi còn nói sư đệ khẳng định có phần thắng, nhưng hiện tại xem ra, sư đệ không muốn ra tay, sợ đả thương đến Tạ Nhất. Tạ Nhất lại nảy sinh ác độc công kích.

Tạ Nhất cầm kiếm hiển nhiên không phải thực thuận tay, muốm rút kiếm, thế nhưng không có ra khỏi vỏ. Không biết có phải thật sự rỉ sét hay không, tóm lại cũng không có rút ra khỏi vỏ được.

Tạ Nhất dứt khoát cầm kiếm còn trong vỏ tấn công Thương Khâu, miệng phát ra âm thanh gào rống khàn khàn như một kẻ điên. Vết thương trên vai không ngừng chảy máu, phát ra âm thanh xé nứt, Tạ Nhất lại không cảm thấy đau đớn.

Thương Khâu vô luận kêu như thế nào, Tạ Nhất đều không có phản ứng. Hơn nữa hai người tốc độ chiến đấu đều phi thường mau. Tạ Nhất động tác sắc bén cương mãnh, Thương Khâu cũng mau lẹ vô cùng. Những người khác ở một bên căn bản không thể nào nhúng tay. Nếu tùy tiện chạy tới hỗ trợ, ngược lại là làm điều thừa. Trái tim mọi người đều tới cổ họng, lúc này, liền nghe được tiếng cười.

"Ha ha ha ha."

Có người từ nơi xa đến, âm thanh kia lúc nam lúc nữ, chính là Thụ Tinh Lão Lão. Thụ Tinh Lão Lão nhanh chóng đến, cười nói:

"Thế nào? Thấy con rối mới như thế nào?"

Thương Khâu vừa nghe, tức khắc nhăn lại mi. Tạ Nhất hiển nhiên là bị khống chế bởi Thụ Tinh Lão Lão, đã biến thành con rối, đã không có ý thức của chính mình.

Thụ Tinh Lão Lão cười nói:

"Không nghĩ tới thân thể Yến Xích Hà dùng tốt như thế."

Thụ Tinh Lão Lão lại gào thét lớn:

"Còn chờ cái gì!? Giết hắn!!"

Tạ Nhất tựa hồ tiếp thu mệnh lệnh, lập tức đôi mắt nhíu lại, thế nhưng có một loại uy nghiêm nói không nên lời. Vốn mặc áo choàng màu trắng, đột nhiên nhảy lên, áo choàng màu trắng ở dưới ánh trăng màu đỏ chiếu rọi bay bay dù không có gió. Tạ Nhất giơ kiếm trong tay hướng về phía Thương Khâu chặt xuống, không lưu tình chút nào.

Thương Khâu lắc mình tránh thoát. Hắn muốn giữ kiếm của Tạ Nhất, chẳng qua kiếm kia chính khí rất lớn, Thương Khâu lại là ác quỷ, căn bản không có biện pháp chạm vào.

"Roẹt!"

Hắn bị đốt nóng vội vàng buông tay.

Thụ Tinh Lão Lão thấy Tạ Nhất tuy rằng lợi hại, nhưng căn bản không có biện pháp đánh thắng Thương Khâu. "Hừ" một tiếng, Thụ Tinh Lão Lão vẫy vẫy tay, quỷ bên cạnh đột nhiên kích động lên, tất cả đều nhằm phía bọn họ.

Đồ Cửu Huyền cười lạnh một tiếng, nói:

"Nhiều tiểu lâu la liền muốn múa rìu qua mắt thợ?"

"Vèo!"

Kiếm trong cổ cầm rút ra, Đồ Cửu Huyền nhanh chóng đi ngăn đám quỷ. Hắn nói một câu:

"Bắn người trước bắn ngựa, bắt giặc bắt vua trước!"

Đồ Cửu Huyền đột nhiên xông lên ngăn đám quỷ. Thương Khâu cùng Tạ Nhất dây dưa, Đồ Cửu Huyền nói câu kia không biết là nói ai. Nhưng mà trong nháy mắt, Nhất Dạ đột nhiên nhằm về phía Thụ Tinh Lão Lão xông tới.

Thụ Tinh Lão Lão tựa hồ cũng không để tâm đến Nhất Dạ xông tới.

"Vèo vèo vèo."

Thụ Tinh Lão Lão động tay, cành cây sau lưng đột nhiên dài ra hướng về phía Nhất Dạ.

Mọi người khẩn trương, liền nhìn thấy Nhất Dạ động tác sắc bén, nhanh chóng bay tứ tung xuyên qua nhánh cây. Nhị Tuần kinh ngạc nói:

"Má ơi, Nhất Dạ sao lợi hại như thế?!"

Tam Tư cũng thập phần kinh ngạc, nói:

"Đại sư huynh, đại sư huynh không hổ là đại......"

.... sư huynh!

Lời nói còn chưa xong, thình lình nghe âm thanh.

"Xoạt!!!"

Một nhánh cây từ phía sau lưng xông thẳng đến, Nhất Dạ tựa hồ không có chú ý, nhánh cây trực tiếp chui vào gáy Nhất Dạ. Tức khắc máu loãng bay tứ tung, Nhị Tuần cùng Tam Tư hô to một tiếng HunhHn786.

Nháy mắt Nhất Dạ bị nhánh cây trực tiếp đánh bay lên trời cao. Ngay sau đó lại một nhánh cây khác đảo qua.

"Xoạt!!"

Nhánh cây như một thanh đao, trực tiếp trảm trên cổ Nhất Dạ.

"Vèo!"

Một nhánh cây còn ghim vào gáy Nhất Dạ, một nhánh cây khác chặt đứt cổ Nhất Dạ. Thân thể Nhất Dạ rơi trên mặt đất, đầu còn treo ở trên nhánh cây.

Nhị Tuần cùng Tam Tư thiếu chút nữa bị hù chết, mở to hai mắt nhìn máu bắn thành dòng, Nhất Dạ thân thể và đầu chia lìa.

Thụ Tinh Lão Lão điên cuồng cười lớn nói:

"Ha ha ha, chỉ như vậy cũng dám tới tìm chết?!"

Thụ Tinh Lão Lão vừa nói, liền nghe được âm thanh.

"Rắc rắc!"

Thân thể Nhất Dạ ngã trên mặt không có đầu, đột nhiên giật giật. Tình huống khủng khiếp tới mức Thụ Tinh Lão Lão cũng ngưng cười hẳn, mở to hai mắt nhìn.

Liền thấy thi thể cựa quậy, ngay sau đó đột nhiên vặn vẹo, không ngừng run rẩy. Như là ve lột xác, da cánh tay vỡ ra, từ bên trong mọc ra cánh tay mới lại thô to hơn cánh tay cũ. Tiếp đến là chân, là eo, thế nhưng còn mọc ra đầu...

Nhị Tuần cùng Tam Tư vừa rồi sợ tới mức nói không ra lời, hiện tại càng không biết làm gì, cũng không rõ đây là tình huống như thế nào.

Nhất Dạ lột xác trên mặt đất. Hắn vốn lùn hơn hai sư đệ, nhưng mà lúc này đã cao nhất. Cánh tay phập phồng cơ bắp, bụng tám khối cơ, thân hình cao lớn đĩnh bạt, nhưng mặt mũi rõ ràng vẫn là Nhất Dạ. Thế nhưng khí chất đã trở nên mạnh mẽ lạnh lùng, một đôi mắt hổ, mũi ưng, ánh mắt thực sắc bén.

Nhị Tuần nhìn Nhất Dạ không có việc gì, lúc này mới nhẹ nhàng thở ra, sau đó bất tri bất giác nói:

"Cái gì!? Cái này thì tôi liền thành người lùn nhất trong mấy sư huynh đệ sao!?"

Tam Tư vỗ vỗ phía sau lưng Nhị Tuần, nói:

"Nhị sư huynh, nén bi thương chấp nhận số phận."

Nhất Dạ từ trên mặt đất nhảy dựng lên. Bởi vì hắn đột nhiên "lột xác", tất nhiên không còn quần áo lành lặn. Nhưng Nhất Dạ bộ dáng này càng làm người ta sợ hãi, thoạt nhìn thực hung dữ, không quần áo cũng không kỳ quái.

Nhất Dạ đột nhiên xông thẳng tới, động tác phi thường sắc bén, khóe môi treo nụ cười dữ tợn. Hắn cười, trên cổ gân xanh nhô lên, thoạt nhìn càng đáng sợ hơn.

Nhất Dạ cười lạnh. Thụ Tinh Lão Lão điều khiển nhánh cây. Những nhánh cây bay nhanh đấu đá lung tung. Nhưng mà thân thể Nhất Dạ phảng phất là tường đồng vách sắt, những nhánh cây căn bản không xuyên hắn được.

"Bộp!!"

Ngược lại Nhất Dạ nắm chặt nhánh cây, đột nhiên một túm.

"Rắc!!"

Một tiếng giòn vang, nhánh cây nháy mắt bị bẻ gãy.

Thụ Tinh Lão Lão kêu thảm.

"A a a a!"

2 lpn vln

Máu tươi từ nhánh cây phun tung toé. Nhất Dạ cười dữ tợn, cười không ngừng, giọng trầm thấp nói:

"Thật lâu không có sảng khoái......"

Hắn nói, lại xông lên, hướng về phía Thụ Tinh Lão Lão vọt tới. Thụ Tinh Lão Lão sợ hãi rống lớn một tiếng. Tạ Nhất cùng Thương Khâu triền đấu đột nhiên thu được mệnh lệnh, tức khắc đổi hướng đến chỗ Thụ Tinh Lão Lão.

Tạ Nhất nhanh chóng chắn ở trước mặt Thụ Tinh Lão Lão, kiếm trong tay ngăn Nhất Dạ công kích.

Nhất Dạ không có bắt được Thụ Tinh Lão Lão, tay không chạm kiếm thiếu chút nữa bị đốt trọi, liền rụt trở về.

Thụ Tinh Lão Lão tránh sang một bên, lập tức nói:

"Nhanh lên! Giải quyết bọn chúng!!"

Đám quỷ bị Đồ Cửu Huyền ngăn lại, Nhất Dạ đột nhiên lại trở nên lợi hại như vậy, làm Thụ Tinh Lão Lão có chút bất ngờ.

Tạ Nhất che cho Thụ Tinh Lão Lão, cùng Nhất Dạ đấu qua ba chiêu. Tạ Nhất tốc độ sắc bén, hơn nữa trên tay có kiếm chính khí mạnh, Nhất Dạ căn bản không phải đối thủ của Tạ Nhất.

Mọi người giằng co thật lâu không kết thúc. Lúc này Thụ Tinh Lão Lão tựa hồ cũng phát hiện, nếu tiếp tục giằng co Đồ Cửu Huyền giải quyết xong đám quỷ khẳng định mình không chiếm được lợi. Hơn nữa lập tức liền trăng máu, sắp không kịp hiến tế, cho nên không thể lại kéo dài. Thụ Tinh Lão Lão lập tức vẫy tay. Tạ Nhất thực mau trở lại bên cạnh Thụ Tinh Lão Lão. Thụ Tinh Lão Lão cười nói:

Ass

"Chúng ta đổi cách chơi, như vậy không thú vị, không bằng......"

Thụ Tinh Lão Lão cười tủm tỉm nói với Thương Khâu.

"Chặt rớt một cánh tay?"

Thụ Tinh Lão Lão nói, bắt lấy tay Tạ Nhất, ấn vào vết thương trên vai.

"Ôi....."

Tạ Nhất tức khắc cảm thấy đau đớn, miệng tuy rằng phát ra âm thanh hô đau, nhưng trên mặt cũng không có bất luận biến hóa gì, chỉ là ngốc ngốc. Ánh mắt vẫn cứ phi thường dại ra, không có một chút phản ứng.

Thương Khâu quát chói tai.

"Sao dám!"

Thụ Tinh Lão Lão cười nói:

"Đau lòng hắn, vậy không bằng... Dùng một cánh tay đổi một cánh tay hắn."

Thương Khâu híp mắt, lạnh lùng nhìn chằm chằm Thụ Tinh Lão Lão. Thụ Tinh Lão Lão nói:

"Không có nhiều thời gian đâu, nhanh lên. Là cánh tay ngươi hay là cánh tay hắn?"

Thụ Tinh Lão Lão nói với Tạ Nhất:

"Tự chặt bỏ cánh tay."

Tạ Nhất nghe xong, không hề do dự, thật sự nâng tay lên. Bởi vì kiếm chưa ra khỏi vỏ, cho nên Tạ Nhất dứt khoát dùng tay trực tiếp bẻ gãy cánh tay mình.

"Ôi......"

Bả vai vốn bị thương, hiện tại vừa động liền đau, càng đừng nói là bẻ gãy.

Thương Khâu lập tức nói:

"Từ từ."

Thụ Tinh Lão Lão cười nói:

"Ta liền biết, mau động thủ đi."

Mọi người đều nhìn về phía Thương Khâu. Thương Khâu không có nhiều lời, nâng một cánh tay. Thụ Tinh Lão Lão nói:

"Chờ một chút, ta muốn đích thân giám sát, để tránh ngươi gian trá."

Thụ Tinh Lão Lão nói, chậm rãi đi qua. Trong lòng bàn tay Thụ Tinh Lão Lão đột nhiên biến ra một nhánh cây giống như dao, sắc bén vô cùng.

Thụ Tinh Lão Lão cười dữ tợn nói:

"Tốt! Ngươi rốt cuộc muốn trở thành bại tướng dưới tay ta! Thật tốt quá!"

Thụ Tinh Lão Lão nói, giơ lên nhánh cây, muốn chặt xuống. Tạ Nhất đứng ở phía sau, ánh mắt bỗng nhiên run một chút. Đôi mắt vô thần đôi run rẩy, thế nhưng đột nhiên xuất hiện một tia lý trí.

Nhánh cây sắc bén chém tới, Thương Khâu mặt không đổi biểu tình, phảng phất kia căn bản không phải cánh tay hắn.

Ngay trong nháy mắt này, Tạ Nhất phát ra một tiếng gầm nhẹ, ánh mắt nhanh chóng run rẩy, đột nhiên giãy giụa thoát ra, nhảy về phía trước.

Tạ Nhất đứng ở sau lưng Thụ Tinh Lão Lão, khoảng cách rất gần. Dù sao hiện tại Tạ Nhất là con rối bị Thụ Tinh Lão Lão khống chế, cho nên Thụ Tinh Lão Lão căn bản không có chú ý. Tạ Nhất đột nhiên nhảy về phía trước, kiếm còn trong vỏ đánh ở trên tay Thụ Tinh Lão Lão.

"A a a a!!"

"Rắc!!!"

Tay nắm nhánh cây của Thụ Tinh Lão Lão chạm vào kiếm giống như bị đốt bởi tia lửa cực mạnh, một chút đã rơi xuống đất. Thụ Tinh vốn chính là yêu quái, tay chạm vào vật chính khí mạnh đã đứt ra.

Thụ Tinh Lão Lão rống lớn một tiếng. Đau đớn làm nổi giận, Thụ Tinh Lão Lão muốn dùng tay khác đánh Tạ Nhất. Thương Khâu hô to một tiếng:

"Coi chừng."

Tạ Nhất đã từ một con rối giãy giụa thoát ra, nhưng tốc độ vẫn cứ phi thường kinh người. Đột nhiên nhảy dựng lên, Tạ Nhất đạp ở trên vai Thụ Tinh Lão Lão. Cả người Thụ Tinh Lão Lão ngã hướng về phía trước một chút, cùng lúc đó kiếm hạ xuống.

"Rắc!!!"

Lại là tiếng đứt gãy thứ hai.

Một tay khác của Thụ Tinh Lão Lão cũng trực tiếp rơi trên mặt đất.

"A! A a a a!!"

Thụ Tinh Lão Lão gào thét lớn, không ngừng kêu thảm. Nhóm quỷ bên cạnh đều bị dọa sợ, liều mạng lùi bước. Tạ Nhất quả thực là trực tiếp xử lý hai cánh tay của Thụ Tinh Lão Lão.

Nhị Tuần kinh ngạc mở to hai mắt, nói:

"Trời ơi!"

Tam Tư chấn kinh cảm thán:

"Sư phụ chúng ta không có khả năng lợi hại như vậy!"

Tạ Nhất cũng có chút phát ngốc, giơ đôi tay nhìn nhìn. Hai tay của Tạ Nhất run rẩy. Thanh kiếm tựa hồ có năng lượng cuồn cuộn tràn đầy không ngừng run lên, có một loại cảm giác thần thanh khí sảng. Đang quay cuồng một loại hưng phấn nói không nên lời.

Tạ Nhất run rẩy nói:

"Em...... em sao lợi hại như thế?"

Thương Khâu chạy tới kiểm tra thương thế cho Tạ Nhất, nói:

"Mau chặn miệng vết thương."

Tạ Nhất lúc này mới cảm thấy bả vai đau.

"Ui! Đau quá."

Thương Khâu giúp Tạ Nhất chặn miệng vết thương. Những quỷ quái đã điên cuồng chạy trốn. Thụ Tinh Lão Lão ngã trên mặt đất, đau đứng dậy không nổi. Mọi người lúc này mới yên tâm. Nhị Tuần chạy tới kiểm tra Nhất Dạ, nói:

"Nhất Dạ, huynh không sao chứ!?"

Nhất Dạ lắc lắc đầu, hắn còn vai trần, đương nhiên phía dưới cũng không có mặc quần. Hắn trần trụi đứng ở trước mặt mọi người, bất quá cũng không có ngượng ngùng, cũng không có một chút mất tự nhiên, bộ mặt phi thường lãnh ngạnh. Rõ ràng vẫn là một khuôn mẫu khắc ra, bất quá Nhất Dạ bây giờ trở nên lãnh khốc hơn nhiều.

Nhị Tuần nhanh đem áo khoác của mình phủ lên cho Nhất Dạ. Bất quá bởi vì Nhất Dạ đã cao lớn, Nhị Tuần lúc trước cao hơn Nhất Dạ, hiện tại áo hắn Nhất Dạ mặc vào chỉ vừa vặn che khuất mông. HunhHn786 Thân cao không thua ai, thoạt nhìn lãnh ngạnh soái khí vô cùng......

Thụ Tinh Lão Lão trên mặt đất kêu thảm. Tạ Nhất nói ngẩng đầu nhìn không trung, nói:

"Nhanh đi, thời gian không còn kịp rồi!"

Thụ Tinh Lão Lão quỳ rạp trên mặt đất gào thét lớn:

"Không!! Các ngươi mơ tưởng...... mơ tưởng......"

Trong ánh mắt Thụ Tinh Lão Lão lóe sáng.

Ngay trong nháy mắt này, Nhị Tuần đột nhiên ngây dại ra. Hắn nhặt nhánh cây sắc bén đi về phía trước.

"Soạt!!!"

Mọi người liền nhìn thấy máu tươi bay tứ tung. Nhị Tuần ánh mắt dại ra, đột nhiên tiến lên đem nhánh cây đâm vào bụng Nhất Dạ. Nhánh Cây rất dài, đột nhiên liền đâm xuyên thân thể Nhất Dạ.

"Ôi!"

Nhất Dạ gầm nhẹ một tiếng, nhanh chóng nắm lấy tay Nhị Tuần. Nhị Tuần muốn chuyển động nhánh cây, nhưng bởi vì sức lực cách xa, căn bản không làm được.

Nhất Dạ một tay bắt lấy nhánh cây, tay khác bắt lấy Nhị Tuần đem người khéo lại gần. Mọi người ở đây đang bất ngờ vì biến cố thứ nhất, lúc này biến cố thứ hai lại xảy ra. Nhất Dạ đột nhiên đem Nhị Tuần túm lại, môi hai người nháy mắt dính vào nhau.

Ánh mắt Nhị Tuần còn dại ra, kịch liệt giãy giụa. Nhất Dạ đem người gắt gao kiềm chế, môi lưỡi hai người giao triền. Ánh mắt Nhị Tuần dại ra dần dần trở nên mê mang, cuối cùng giãy giụa thoát ra.

Nhất Dạ buông Nhị Tuần, động tác thực tự nhiên, phảng phất hắn vừa rồi làm cũng không phải hôn môi Nhị Tuần. Cái này khiến mọi người nghẹn họng nhìn trân trối.

Nhất Dạ buông Nhị Tuần, lúc này mới mặt vô biểu tình rút nhánh cây trên bụng mình. Mỗi lần rút một chút đều mang ra rất nhiều máu. Rốt cuộc lấy ra toàn bộ nhánh cây.

"Lạch cạch."

Ném nhánh cây xuống đất, hắn chỉ là thở ra một hơi. Tạ Nhất mở to hai mắt, nói:

"Miệng...... Miệng vết thương."

Nhất Dạ thực nhẹ nhàng nói:

"Không sao cả, rất mau sẽ khép lại."

Hắn nói, buông tay ra. Mọi người liền nhìn thấy miệng vết thương đã sắp khép lại hoàn toàn.

Tạ Nhất kinh ngạc không thôi. Thương Khâu lại nhìn về phía Nhất Dạ, nói:

"La Hầu."

Nhất Dạ không nói gì, bất quá gật gật đầu. Tạ Nhất mê mang hỏi.

"La Hầu? Đó là cái gì?"

Đồ Cửu Huyền cũng kinh ngạc nhìn Nhất Dạ. Thương Khâu nhàn nhạt nói:

"La Hầu là một trong những A Tu La Vương. Nghe nói La Hầu lực lớn vô cùng, thống lĩnh đại quân A Tu La, hơn nữa có thể một tay che trời, che cả ánh mặt trời, ánh mặt trăng."

Nghe ra thực ghê gớm đó!

Bởi vì lập tức liền trăng máu, mấy người Tạ Nhất cần thiết tìm được những cô nương, còn có lông chim vàng. Mọi người nhanh bắt Thụ Tinh Lão Lão trói lại chuẩn bị trở về tìm những cô nương.

Đồ Cửu Huyền nói:

"Thụ Tinh Lão Lão làm sao đây?"

Tạ Nhất nghĩ nghĩ, nói:

"Dễ làm, giao cho người âm tào địa phủ đi?"

Tất Bắc không nghĩ tới động chủ lại bị Hắc Sơn Lão Yêu bắt. Bất quá hắn đuổi tới cũng không có nhìn thấy Hắc Sơn Lão Yêu, mà là thấy được Thụ Tinh Lão Lão hai cánh tay bị chặt đứt, đã nửa chết nửa sống. Tất Bắc giật mình không thôi, nói:

"Sao lại thế này?"

Hắc Bạch Vô Thường cũng là giật mình không thôi. Hắc Vô Thường nhíu nhíu mày, nói:

"Đại nhân, ngài xem......"

Tất Bắc cúi đầu nhìn theo Hắc Vô Thường chỉ, tức khắc cũng giật mình. Chỗ hai cánh tay Thụ Tinh Lão Lão bị đứt gãy có dấu vết bỏng cháy, hơn nữa là do chính khí đốt cháy.

Tất Bắc chấn kinh nói:

"Đây là...... Đào Mộc Bổng......"

Mọi người đi theo Nhất Dạ đuổi tới hang ổ của Thụ Tinh Lão Lão. Bên trong tuy rằng có quỷ canh gác, nhưng cũng không phải đối thủ của bọn họ. Một mình Thương Khâu là có thể giải quyết. Mọi người thực thuận lợi đi vào tìm mấy cô nương.

Bên trong ít nhất cũng có hai mươi mấy cô nương. Tất cả đều sợ tới mức run run. Nhìn thấy có người tiến vào càng là run như cầy sấy. Tạ Nhất nhanh nói:

"Chúng tôi không phải người xấu, là tới cứu các người ra ngoài."

Những cô nương tuy rằng sợ hãi, bất quá trên người Tạ Nhất âm khí cường, nói trắng ra chính là người bạn của chị em phụ nữ. Các cô nương nhìn thấy Tạ Nhất liền tín nhiệm, cũng là bớt việc. Mọi người nhanh tháo xiềng xích cho các cô nương.

Nhất Dạ tương đối thô bạo, trực tiếp túm đứt. Bởi vì A Tu La trời sinh tính cách thô bạo, cái loại thô bạo lộ ra ngoài, các cô nương nhìn hắn túm xiềng xích, thiếu chút nữa bị dọa sợ hãi.

Tất cả các cô nương đều được cứu ra, cũng tìm được lông chim vàng. Bởi vì lập tức liền phải hiến tế, cho nên lông chim vàng đã được lấy ra đặt ở chỗ hiến tế. Đám quỷ đã bị giải quyết, Tạ Nhất cũng dễ dàng lấy được lông chim vàng.

Lông chim vàng tản ra ánh hào quang màu vàng kim. Không biết có phải bởi vì trăng máu nên âm khí tương đối nặng, lông chim vàng có chút nóng, như là một cái......

Túi sưởi!

Tha thứ cho Tạ Nhất hình dung tương đối bần cùng. Nhưng mà Tạ Nhất vẫn cảm thấy ánh sáng của lông chim vàng như là túi sưởi ấm, đặc biệt ấm áp. Tạ Nhất một ngày mệt mỏi cảm giác ấm dào dạt, có năng lượng cuồn cuộn không ngừng từ lông chim vàng chảy vào trong lòng bàn tay Tạ Nhất.

"Các người xem!"

Tam Tư kinh ngạc không thôi, chỉ vào vết thương của Tạ Nhất. Tạ Nhất trên vai có vết thương nghiêm trọng, thế nhưng đã khép miệng, lại còn tản mát ra ánh sáng nhàn nhạt. Thực mau ánh sáng tiêu tán, vết thương trên vai Tạ Nhất thế nhưng đã không thấy, hơn nữa đau cũng không còn. Tạ Nhất cũng giật mình không thôi, nói:

"Quá thần kỳ."

Thương Khâu nói:

"Chúng ta rời khỏi nơi này trước."

Mọi người nhanh đi ra khỏi hang ổ của Thụ Tinh Lão Lão. Tạ Nhất nói:

"Đúng rồi, chúng tôi trước đó còn nghe được Thụ Tinh Lão Lão nói chuyện cùng một người khác. Thụ Tinh Lão Lão kêu hắn là Đại nhân, là giọng nam nghe có chút......"

Tạ Nhất còn chưa nói xong, thình lình nghe có tiếng bước chân, còn có ánh sáng. Thế nhưng là ánh sáng đèn lồng phía trước. Có rất nhiều người lên núi, là những người danh môn chính phái, còn có người mặc quan phục. Lý bộ khoái cũng ở trong đó, nhìn thấy bọn họ chấn kinh không thôi, hô to:

"Yến đại hiệp! Yến đại hiệp! Các người không có việc gì chứ?!"

Đã là trăng máu, ánh trăng thực sự biến thành đỏ như máu, phảng phất muốn nhỏ giọt máu tươi. Trăng treo ở trời cao, dị thường âm trầm, lại dị thường sáng ngời.

Lý bộ khoái cùng mọi người xông tới, thấy được các cô nương, thập phần kinh hỉ nói:

"Thật tốt quá, các người đều không có việc gì, các cô nương cũng được cứu ra! Yến đại hiệp quá lợi hại!"

Các cô nương thấy được người quan phủ đều chạy nhanh chạy tới, một đám khóc không kềm chế được, như là mưa rào.

Lý bộ khoái hiển nhiên thật cao hứng. Tạ Nhất ngẩng đầu nhìn trăng máu, lại nhìn những người danh môn chính phái, lại nhìn Lý bộ khoái, không khỏi nhíu nhíu mày. Ngay sau đó Tạ Nhất cùng Thương Khâu liếc mắt nhìn nhau một cái.

Tạ Nhất đột nhiên nói:

"Lý bộ khoái, chúng tôi trừ phát hiện các cô nương, còn phát hiện một đồ vật kỳ quái."

Lý bộ khoái kinh ngạc nói:

"Cái gì kỳ quái?"

Tạ Nhất nói:

"Là một cái...... lông chim vàng?"

"Lông chim vàng?!"

Lý bộ khoái giật mình nói:

"Ở nơi nào? Mau đưa cho tôi nhìn xem! Tôi là nói...... có thể làm vật chứng trình lên công đường. Ngàn vạn lần đừng làm hỏng, mau đưa cho tôi!"

Tạ Nhất nói:

"Lý bộ khoái, tôi sao không cảm thấy lông chim vàng này là vật chứng? Hơn nữa tôi cảm thấy Lý bộ khoái cũng không cho là như vậy."

Lý bộ khoái sắc mặt cứng đờ, nói:

"Yến đại hiệp nói cái gì. Tôi...... Tôi sao nghe không hiểu a?"

Tạ Nhất cười cười, nói:

"Thời điểm mọi người muốn đưa mỹ nữ hiến tế Sơn Thần, Lý bộ khoái đột nhiên trúng độc. Lúc ấy cũng không ai tiếp cận Lý bộ khoái, cho nên bách tính đều cảm thấy rất có thể là Sơn Thần khiến cho Lý bộ khoái trúng độc. Nhưng bọn họ đều không có nghĩ đến còn có một nguyên nhân thâm độc, rất đơn giản, đó chính là tự mình hạ độc."

Lý bộ khoái sắc mặt càng cứng đờ. Tạ Nhất tiếp tục cười tủm tỉm nói:

"Còn có chuyện trùng hợp khác, khi Trâu tiểu thư mất tích, vừa vặn Lý bộ khoái có mặt tại đó. Mọi

Chương Trước/123Chương Sau

Theo Dõi