Chương Trước/33Chương Sau

Quyện Tầm Phương

Chương 31

Phàn Hòa là cao thủ cao thủ cao cao thủ đánh giặc, Thất công chúa cũng là thiên tài trong lĩnh vực quản lý tài chính...Làm việc không hàm hồ chút nào, có thể gọi là chim nhạn bay qua cũng phải rút một sợi lông (chiếm tiện nghi, biết chớp lấy thời cơ).

Tuy rằng hai cái đầu này có khuyết điểm trên nhiều phương diện... Nhưng dưới thời Mộ Dung Phức, xác thực phát huy được công hiệu lớn nhất.

Phàn Hòa tâm không cam tình không nguyện tiếp binh phù, chuyện đầu tiên chính là đi đòi các mãnh tướng của Sở Vương hiện bị giam lỏng. Các vị mãnh tướng không biết làm quan này, uống rượu ừng ực, gào thét om sòm, chỉ hận không thể bắt được Bắc man tử, trào dâng vô hạn ý chí chiến đấu.

“Cừu dẫn đầu bầy sói, sói còn không bằng cừu. Con sói đói dẫn đầu đàn cừu, cừu còn biết cắn người.” Phàn Hòa rất đắc ý nói, “Sao ta có thể lãng phí bầy sói đói Sở Vương dưỡng cả đời? Hãy để bọn họ ăn Bắc man tử!”

Hắn còn hoa chiêu chồng chất, dương công, dạ tập (đêm tập kích), mấy hồi trống lệnh có thể làm cho Bắc man tử công thành phi ngựa vòng quanh kinh thành chết mệt.

Tìm binh lính tinh thông ngôn ngữ của Bắc man lớn tiếng quát mắng, khiêu khích Bắc man tử tức điên.

Không phải Bắc man toàn là đồ đầu đất, sau vài lần chúng cũng thông minh hơn, từ các thành trấn chiếm được trước đó vận đến khí giới công thành, dùng tù binh người Yến đánh tiên phong, lấy ưu bù khuyết, lại được những người Yến đầu hàng hiến kế, dương đông kích tây, ỷ vào ngựa nhanh quấy nhiễu không ngừng, muốn khiến cho quân thủ thành mỏi mệt.

Nhưng nhóm hậu cần, đã sớm nghĩ tới đối sách.

Thất công chúa giỏi gom tiền bạc đã sớm mò hết của cải của bách quan thế gia, còn thêm lũ phụ tá giảo hoạt như quỷ của nàng, trưng thu vật tư vừa ngoan vừa chuẩn, còn trưng thu ngựa của toàn kinh thành, ngay cả ngự mã (ngựa phục vụ cho nhà vua) cũng không tha.

Bốn con đường lớn Đông Tây Nam Bắc càng vắng vẻ, không cho lập trạm dừng chân. Còn ngựa thì mặc kệ là Xích Thố Hãn huyết bảo mã, đều ngoan ngoãn đến kéo xe chở hàng.

Mà vật liệu làm ra những chiếc xe chở hàng đó, đều dỡ từ Phức vương phủ, không đủ còn dỡ cả hoàng cung ra (Dực Đế vô cùng phẫn nộ), chế tạo cực kỳ thô ráp, không có cả nóc xe và vách xe, chỉ đóng đinh vào trục để kéo được ổn định. Nhưng hai con ngựa có thể kéo đến hai mươi người, là phương tiện cứu viện vô cùng nhanh chóng, hơn nữa binh cứu viện tuyệt đối không mệt, xuống xe là có thể hiệp trợ phòng thủ.

Tất cả mã xa phu và người báo hiệu trong thành đều bị trưng dụng, không hổ là Thất công chúa bán quan bán tước thành tinh, phong cho các xa phu là “Hoàng gia ngự thủ”, phong những người báo hiệu là “Hoàng gia uy vũ”, làm cho các xa phu và người báo hiệu đó hưng phấn quá độ, người chạy như điên vận chuyển lính, người điên cuồng gõ la cao giọng, “Đại quân uy vũ! Tránh đường tránh đường...”

Về phần Mộ Dung Phức người tự nhận không hiểu về quân sự cũng không hiểu nội chính, mang theo Nhạc Phương, tập hợp tất cả lý trưởng, dạy bọn họ hát quân ca.

Nàng giải thích cho Nhạc Phương nghe, “Đánh trận chính là đánh bằng sĩ khí. Hiện tại thời gian quá gấp, không kịp bổ sung cái khác, sĩ khí nhất định phải nâng lên. Quân ca không phải dùng để so đấu, tác dụng của nó là khích lệ sĩ khí, làm cho mọi người hiểu rõ, chiến tranh là chuyện của mọi người...”

Nhưng nàng thật sự không có thời gian dạy bài khác, liền dạy hát bài quân ca cổ xưa nhất, Nhạc Phương còn tự mình phổ nhạc, vô cùng dõng dạc hùng hồn.

Bài nàng chọn chính là  “Vô y” trong “Kinh Thi – Tần Phong”.

“Khởi viết vô y? Dữ tử đồng bào.

Vương vu hưng sư, tu ngã qua mâu, dữ tử đồng cừu.

Khởi viết vô y? Dữ tử đồng trạch.

Vương vu hưng sư, tu ngã mâu kích, dữ tử giai tác.

Khởi viết vô y? Dữ tử đồng thường.

Vương vu hưng sư, tu ngã giáp binh, dữ tử giai hành.”

(Không có áo thì mặc chung áo/mặc chung áo lót/mặc chung xiêm y. Vua mà động binh, thì chúng ta sửa lại giáo mác/mâu kích/áo giáp để cùng chung kẻ thù)

Truyện convert hay : Tà Vương Truy Thê: Phế Tài Nghịch Thiên Tiểu Thư
Chương Trước/33Chương Sau

Theo Dõi