Chương Trước/24Chương Sau

Sau Khi Bỏ Rơi Mười Vị Nam Chính, Tôi Chạy Trốn Thất Bại

Chương 19: Nam Chính Truyện Cung Đình Đến (1)

Editor: Lithromantic

Sau khi tiễn Lai đi, cốt truyện mới vẫn chưa thấy kích hoạt. Kỷ Ninh không có việc gì để làm, hơn nữa tinh thần cũng đang mệt mỏi vì thế dứt khoát nằm xuống nghỉ ngơi, không lâu sau đã ngủ say.

Đến khi tỉnh dậy một lần nữa, cậu thấy mình đã rời khỏi trò chơi và đang nằm trên giường ở phòng bệnh của mình.

Bên ngoài trời đã sáng, không biết cậu đã thoát khỏi trò chơi lúc nào mà yên ổn ngủ qua một đêm.

Người máy y tế trực bên cạnh thấy cậu tỉnh dậy lập tức gửi tin nhắn thông báo cho bác sĩ. Sau đó mang bữa sáng đến cho Kỷ Ninh.

Kỷ Ninh ăn xong bữa sáng, bác sĩ kiểm tra lại lần nữa xác nhận tình trạng của cậu đã không còn vấn đề gì. Sau khi được bác sĩ thông báo có thể xuất viện bất cứ lúc nào, Kỷ Ninh lập tức lên xe do Kỷ gia phái đến rồi trở về biệt thự của gia đình, bởi vì biệt thự của cậu đã bị phá hủy

Trên đường trở về, Kỷ Ninh kiểm tra lại thiết bị đầu cuối của mình, phía trên còn ghi lại dòng chữ "Rất nhiều sự kiện và tùy chọn sẽ được mở khóa, xin vui lòng chờ đơi", ngoài ra trò chơi không lưu lại bất kỳ dấu vết nào khác trên thiết bị đầu cuối cả. Cũng không thể đoán được làm sao nó lại có thể xâm nhập vào được.

Tuy biết có thể sẽ không có ích gì nhưng trên đường về, Kỷ Ninh vẫn đi mua một thiết bị đầu cuối khác, mang tâm lý may mắn biết đâu trò chơi sẽ không xuất hiện nữa.

Kỷ Ninh về đến Kỷ gia, khó lắm mới được nghỉ ngơi một ngày thế này. Hôm nay không có vị nam chính nào xuất hiện bên cạnh cả, cậu chỉ nói vài câu chuyện phiếm cùng Cố Sâm thông qua thiết bị đầu cuối, cuộc sống vô cùng nhàn rỗi.

Nhưng Kỷ Ninh không thể không tự thừa nhận mình chính là một người lao động vô cùng chăm chỉ. Kể cả khi đang nghỉ ngơi, trong lòng cậu vẫn nhớ đến Tần Như Vọng của một thế giới khác, lo lắng chuyện thi thể của hắn sẽ bị người khác luyện hóa thành con rối, cũng lo chuyện Herinos đang mất tích không biết thế nào nữa.

Trên thế giới này làm gì có người xuyên không chăm chỉ như cậu chứ, bán hàng xong còn tặng thêm dịch vụ gói quà, đáng lẽ bên hệ thống điều hành phải trao tặng cho cậu một lá cờ chiến sĩ thi thua mới đúng.

Lẩm bẩm như vậy. Cuối cùng Kỷ Ninh cũng đợi được hai ngày, có thể dịch chuyển linh hồn của mình đến thế giới của Ứng Thiên Thu.

Sau khi cảm giác khó chịu nhè nhẹ trôi qua, ánh sáng xung quanh Kỷ Ninh trở nên tối đen như mực. Bởi vì trước khi rời đi, cậu bị thiếu nữ nhốt vào túi ngự thú, nàng bám theo đám thiếu niên định luyện hóa thi thể Tần Như Vọng, muốn nhân cơ hội kiếm chác.

Không biết bây giờ bên ngoài đang xảy ra chuyện gì.

Kỷ Ninh nằm sấp rồi dán lỗ tai vào vách túi để nghe ngóng động tĩnh bên ngoài. Nhưng mà không hề nghe được gì cả, cũng không làm sao biết được tình huống bên ngoài bằng cách này.

Nhưng không bao lâu sau, trong túi ngự thú bỗng lộ ra một khe hở, không biết có phải cuối cùng thiếu nữ cũng thả cậu ra hay không, Kỷ Ninh đã vội vàng nhân cơ hội mà chui ra bên ngoài, nhanh chóng nhìn ngó xung quanh.

Sau khi nhìn một lượt, cậu đoán bây giờ mình đang ở trong lăng mộ. Đây là một cung điện được xây dựng dưới lòng đất, ánh sáng mờ ảo chiếu xung quanh, hành lang chật hẹp, hai bên tường được treo rất nhiều chiếc đèn dài bằng đồng, đang tỏa ra ánh sáng mờ ảo. Cách một đoạn lại có một cách cửa nhỏ ở hai bên, dẫn đến các mộ thất khác.

Nhưng Vân Đóa đâu rồi? Chẳng lẽ nàng bỏ cậu ở lại?

Kỷ Ninh nhìn xung quanh không thấy thiếu nữ đâu cả, đang cảm thấy hơi bất ngờ. Nhưng đến khi ánh mắt vô tình đảo qua mộ thất bên kia, trái tim lập tức đập loạn lên, trong mắt cũng tràn ngập lo lắng. Google ngay trang ++ Tru mTruyen.O RG ++

Thiếu nữ ngã dưới đất, quần áo trên người vừa lộn xộn lại còn dính máu, hai mắt nhắm chặt có vẻ như đang hôn mê, túi đựng đồ mang theo cũng bị rách, đồ đạc rơi vãi khắp nơi.

Chuyện gì đang xảy ra? Ai đã đả thương nàng?

Kỷ Ninh vội vàng chạy đến bên cạnh thiếu nữ, dùng móng vuốt vỗ mặt nàng muốn đánh thức nàng dậy, nhưng lại phát hiện thiếu nữ không hề có dấu hiệu nào muốn thức tỉnh cả.

Điều đáng mừng duy nhất lúc này là thiếu nữ vẫn chưa biến lại bản thể, chứng tỏ vết thương cũng không nghiêm trọng lắm, chỉ cần uống đan dược trị thương vào chắc sẽ nhanh chóng khá hơn.

Nghĩ tới đây, Kỷ Ninh vội vàng tìm kiếm trong đống đồ rơi dưới đất, một lúc sau đã tìm được một cái chai nhỏ quen mắt. Đây là cái bình trước đây cậu hay dùng, chuyên để chứa đan dược trị thương, nếu không ngoài ý muốn thì hẳn là nàng cũng kế thừa thói quen này của cậu.

Nhưng bây giờ cậu có muốn cho thiếu nữ uống đan dược trị thương thì cũng có lòng mà không có sức. Giờ Kỷ Ninh vẫn đang ở dáng vẻ thú nhỏ, đừng nói bây giờ mở miệng thiếu nữ ra để giúp nàng uống đan dược, cậu thậm chí cái nút chai cũng không mở nổi ấy chứ.

Kỷ Ninh lại chạy loạn xung quanh người thiếu nữ nhưng vẫn không thể đánh thức nàng được.

Đúng lúc này bên ngoài lại truyền đến động tĩnh mơ hồ, giống như có thứ gì đó đang tới gần, không cách nào phân biệt được là địch hay bạn, nhưng nếu xuất hiện ở chỗ này, thì tám phần không phải là thứ gì tốt đẹp cả.

Phải làm gì bây giờ?

Cậu quay vòng tại chỗ, chỉ kém gặm luôn đuôi của mình. Nhưng đột nhiên cậu lại nghĩ đến một thứ có thể giúp mình cứu được thiếu nữ bây giờ.

Sau một phen tìm kiếm, Kỷ Ninh tìm được một cái hộp, tốn sức một lúc mới cắn mở được ổ khóa nhỏ kia, bên trong lộ ra một viên thuốc, chính là hóa hình đan mà thiếu nữ mua cho cậu.

Năm đó Kỷ Ninh cũng cho thiếu nữ ăn hóa hình đan nên cũng hiểu dược tính của nó. Ăn một chút cũng có thể hóa thành người được nhưng thời gian kéo dài không lâu. Chỉ có ăn toàn bộ vào mới có thể duy trì hình người hoàn toàn được.

Đối với Kỷ Ninh mà nói, tình huống hiện tại vô cùng thích hợp, cậu chỉ cần cắn một miếng nhỏ là có thể cứu được thiếu nữ, mà lúc này thiếu nữ bị hôn mê chắc chắn sẽ không nhìn thấy vẻ ngoài của cậu, cho nên thân phận của cậu sẽ không bị bại lộ.

Cậu nhanh chóng quyết định. Nếu nuốt toàn bộ đan dược thì phải mất một thời gian mới có thể hóa hình, nhưng lúc này cậu chỉ nuốt xuống một phần nhỏ nên gần như lập tức biến thành người, hóa thành một thiếu niên có dáng người mảnh khảnh.

Bởi vì lông trắng như tuyết nên quần áo trên người Kỷ Ninh cũng là màu trắng. Cậu không biết khuôn mặt bây giờ có giống khuôn mặt vốn có của mình hay không, nhưng giờ không có gương nên cậu cũng không có cách nào xác nhận được. Cậu đoán dù có khác nhau thì cũng không kém là bao cả.

Cậu quăng hết mấy suy nghĩ này đi, vội vàng nhặt chai thuốc lên, mở nút chai ra rồi ngửi ngửi. Sau khi xác nhận bên trong là đan dược trị thương cậu lập tức nâng người thiếu nữ dậy rồi đút vào miệng nàng, đến khi nàng nuốt đan dược xuống mới yên lòng phần nào.

Việc tiếp theo chính là đi tìm quan tài của Như Vọng, còn có tìm xem ai đã làm Vân Đóa bị thương nữa.

Kỷ Ninh đặt đầu thiếu nữ nằm xuống đùi mình, ánh mắt nhìn ra ngoài cửa, đang suy nghĩ xem nên đi về hướng nào, không chú ý tới đan dược đã nhanh chóng phát huy tác dụng, sắc mặt của thiếu nữ đã trở nên tốt hơn, giờ đang chậm rãi mở hai mắt ra.

"A...A Ninh?"

Nàng mơ mơ màng màng gọi một tiếng, dọa cho Kỷ Ninh sợ hết cả hồn —— quả nhiên không ngoài dự đoán, dáng vẻ sau khi hóa thành người giống hệt dáng vẻ vốn có của cậu, đáng lẽ không nên để nàng nhìn thấy mới đúng!

"A Ninh...Có phải là ngươi không? Có phải là ngươi đấy không?"

Ánh mắt thiếu nữ mơ hồ, cố gắng muốn nhìn rõ thiếu niên đang ôm mình. Khuôn mặt kia quá quen thuộc, dù không nhìn rõ nàng cũng có thể chắc chắn đối phương chính là A Ninh.

"Oa... A Ninh, cuối cùng thì có phải là ngươi không, ngươi trả lời đi, nói cho ta biết đi..."

Mắt nàng lập tức đỏ lên, giọng nói run rẩy khóc nức nở, liều mạng giãy giụa muốn đứng dậy, nhưng bởi vì vết thương chưa lành cộng thêm cảm xúc đang rối loạn nên nàng lại nhanh chóng hôn mê lần nữa, bàn tay trượt qua ống tay áo của Kỷ Ninh yếu ớt rơi xuống đất.

Thấy nàng kích động như vậy, trong lòng Kỷ Ninh cũng không đành lòng. Cho nên cậu hiểu mình càng không thể để lộ thân phận được, nếu không càng cho nàng hy vọng, sau này khi cậu rời đi sẽ càng tàn khốc.

Cứ để cho Vân Đóa nghĩ rằng đó là do nàng bị ảo giác đi...

Kỷ Ninh nhẹ nhàng đặt thiếu nữ xuống, nhặt từng thứ rơi dưới đất lên xem có cái gì tạm thời bảo vệ được nàng hay không. Nhưng lại nhanh chóng thất vọng, bởi vì cậu phát hiện những thứ này đều phải dựa vào huyền khí mới có thể kích hoạt được.

Tiếng động bên ngoài càng ngày càng gần, Kỷ Ninh có thể nghe ra được đây là tiếng bước chân hỗn loạn. Hẳn là có mấy người, lúc này còn đang lớn tiếng "Mau chạy trốn", rõ ràng là đang bị thứ gì đó đuổi giết phía sau.

Là con cháu của mười hai tộc kia đến đào mộ...

Kỷ Ninh nghe thấy giọng nói của bọn họ, lập tức quyết định thấy chết không cứu. Một là cậu đối với đám nhóc kia không có chút xíu hảo cảm nào cả, hai là bây giờ đến bản thân cậu còn không lo được thì lấy cái gì mà đi cứu người chứ.

Cậu lặng lẽ đóng cửa mộ thất lại, chuyển thiếu nữ vào góc trong cùng, sau đó rắc một ít bột khử mùi để cho bên ngoài không phát hiện được trong phòng này có người đang trốn.

Tiếng chạy trốn trong hành lang càng ngày càng gần, cách một cánh cửa cũng có thể nghe thấy đám thiếu niên đang thở hổn hển, cũng không biết là đã chạy bao lâu rồi.

"Không. Không được rồi, ta thật sự không chạy nổi nữa đâu, hay chúng ta đừng chạy nữa, trốn vào chỗ nào đi. Nếu không còn chưa bị hung thi giết thì đã chết vì mệt ở đây rồi!"

"Ngươi cái đồ đầu óc chứa toàn phân này, ngươi nghĩ hung thi không tìm được ngươi chắc? Giờ trốn thì chỉ có chết!"

"Ta mặc kệ, vậy các ngươi chứ chạy đi, còn ta đi trốn!"

Đám người cãi nhau bên ngoài, trong đó có một người tức giận tiện tay đẩy cửa một thất ra, bỗng nhiên nhìn thấy một đôi mắt nhìn mình chằm chằm từ bên trong.

Kỷ Ninh không ngờ bọn họ sẽ đột nhiên đẩy cửa ra: "..."

"A...A!"

Thiếu niên này sợ tới mức ngã ngồi xuống đất, mấy người khác thấy vậy trái tim lập tức lạnh như băng, nghĩ rằng lại có thêm quái vật xuất hiện. Nhưng đến khi nhìn kỹ lại mới biết đó là một thiếu niên vô cùng xinh đẹp, tuổi tác chắc không kém bọn họ là bao, hơn nữa sắc mặt hồng hào, biểu tình sinh động, rõ ràng là một người sống.

"Ngươi là ai?"

Nhưng do dù là một người sống, đám thiếu niên vẫn không hết sợ hãi. Trong địa cung nồng nặc mùi chết chóc thế này tự nhiên lại xuất hiện một người sống, có khi nhìn thấy còn khiếp hãi hơn là người chết ấy chứ.

Thiếu niên xa lạ kia còn chưa trả lời, bọn họ đã nhìn thấy thiếu nữ bên cạnh. Sắc mặt lập tức thay đổi, lộ ra biểu tình nghiến răng nghiến lợi, phẫn hận hét: "Thì ra ngươi là đồng bọn với yêu nữ!"

Bọn họ rơi vào tình trạng bị hung thi đuổi giết như thế này tất cả là đều do yêu nữ kia ban tặng. Vốn mọi việc đều được chuẩn bị chu toàn, vào địa cung mở quan tài lấy thi thể Hoàng đế Đại Hạ Quốc Tần Như Vọng, chỉ cần dùng bí thuật khôi phục thân thể hắn sau đó dùng thuật luyện thi là sẽ thành công làm hắn sống dậy.

Lúc đó mọi chuyện đều đang vô cùng thuận lợi, đột nhiên nửa đường lại xuất hiện yêu nữ kia, muốn cướp thi thể luyện hóa từ tay bọn họ.

Bọn họ sử dụng chú ngữ cấm kỵ để tăng sức mạnh của luyện thi thành công đánh bại được yêu nữ, nhưng luyện thi cũng vì thế mà hoàn toàn mất khống chế, hóa thành hung thi đuổi giết bọn họ suốt quãng đường vừa rồi.

Pháp bảo chuẩn bị theo gần như đã sử dụng hết, công pháp gia truyền cũng vứt lại trên đường chạy trốn, mà toàn bộ đều do yêu nữ này mang đến, bọn họ hận đến mức không thể giết chết nàng ngay lập tức!

Vẻ mặt đám thiếu niên cực kỳ phẫn hận, nhưng lại nghe thấy tiếng bước chân phía sau ngày càng gần nên bọn họ bắt đầu trở nên bối rối.

"Ngươi đến giúp yêu nữ ư?"

Dưới tình huống khẩn cấp, một thiếu niên bắt đầu dụ dỗ Kỷ Ninh: "Tốt nhất là đừng cứu, cứu không nổi, ngươi không biết hung thi kia lợi hại cỡ nào đâu, không bằng ném nàng ra đó hấp dẫn sự chú ý của hung thi, còn chúng ta tranh thủ chạy trốn đi!"

Không lập tức ném Kỷ Ninh ra ngoài làm mồi là bởi vì bọn họ không biết thực lực của Kỷ Ninh thế nào. Dưới tình huống nguy hiểm thế này, tất nhiên là không thể tăng thêm kẻ địch được. Kỷ Ninh cũng có suy nghĩ giống bọn họ, cho nên không hề nhúc nhích, thậm chí còn muốn đạp cho bọn họ một cái lăn ra ngoài, để cho bọn họ tự mình dụ hung thi đi.

Đúng lúc này, không biết đã xảy ra chuyện gì, tiếng bước chân đột nhiên kéo gần một đoạn lớn, trong nháy mắt đã đến trước cửa mộ thất, chém một nhát kiếm lạnh như băng vào cửa khiến đám thiếu niên kêu gào rồi lăn tròn liên tục vào bên trong.

Hung thi dữ tợn đuổi theo cuối cùng cũng lộ ra nguyên hình. Trên đầu hắn đội mũ miện, những dải ngọc phía trước gần như che hết khuôn mặt, lộ ra cái cằm nhợt nhạt, toát ra phong thái lẫn khí chất vô cùng uy nghiêm của hoàng đế.

Hắn dừng lại ở cửa, hơi thở chết chóc lượn lờ quanh người, động tác cũng hơi chậm chạp, hiển nhiên không phải là người còn sống.

Mặc dù không nhìn rõ khuôn mặt của người kia, nhưng khi nhìn thấy bộ trang phục đế vương này, trái tim Kỷ ninh lập tức thắt lại. Cậu đột ngột đứng lên, bên môi gần như bật ra một cái tên.

"Như..."

Người đến im lặng một lúc. Sau đó thân hình khẽ nhúc nhích, cầm kiếm bước vào bên trong mộ thất, bước đi chậm chạp tiến thẳng về phía Kỷ Ninh.

Mấy thiếu niên cuống quít tránh sang hai bên, thấy hắn nhìn chằm chằm vào Kỷ Ninh thì âm thầm cảm thấy may mắn. Nhưng còn chưa vui mừng được bao lâu, đã đột nhiên cứng đờ cả người, ai cũng lộ ra biểu cảm mắt trợn ngược mồm há hốc.

"Chủ nhân..."

Hung thi mở miệng thì thào, giọng nói trầm thấp lạnh như băng, nói từng tiếng chậm chạp lại có chút ngây ngô, khiến cho mọi người ở đây hoàn toàn nghe rõ hắn đang nói gì.

Sau đó các thiếu niên đều khiếp sợ, hung thi vừa liên tục đuổi giết bọn họ hơn nửa cái địa cung này, Hoàng đế Tần Như Vọng từng thống nhất thiên hạ lại chống kiếm xuống đất, quỳ một chân xuống, cúi đầu lên tiếng.

"Chủ nhân."

Truyện convert hay : Nghịch Thiên Đan Đế
Chương Trước/24Chương Sau

Theo Dõi