Chương Trước/57Chương Sau

Tôi Chỉ Muốn Ly Hôn

Chương 17

Editor: Lầu trên có XB

Diệp Phi chỉnh lại cổ áo, hừ một tiếng: “Đây là cách chào hỏi mới của sếp Yến à?”

Yến Kiêu không đáp, sống lưng thẳng tắp, như cây ngay không sợ chết đứng, lại không dám nhìn vào mắt của Diệp Phi.

Diệp Phi còn đang muốn nói gì đó, Cốc Thụy Gia đã kéo một cái ghế tới đây.

Y xua tiểu thịt tươi bên cạnh sang một bên, đặt ghế vào chỗ trống bên cạnh Diệp Phi, bắt chuyện với Yến Kiêu: “Anh Kiêu, mau ngồi xuống đi.”

Sau đó giới thiệu cho nhóm tiểu thịt tươi: “Đây là chồng của sếp Diệp, các cậu cứ gọi sếp Yến là được.” Không nói rõ quá nhiều về thân phận của Yến Kiêu.

Cốc Thụy Gia có một tính cách vô tư, nhưng dù sao thì y cũng tham gia vào lĩnh vực điện ảnh và truyền hình và đã thấy rất nhiều thứ.

Nếu tên tuổi sếp của Khoa Học Kỹ Thuật Phi Tiêu bị tung ra, dù cho Yến Kiêu có là lão già tám mươi, vẫn sẽ có người nhào lên như thường.

Huống chi Yến Kiêu không chỉ trẻ, mà còn có gương mặt không thể chê vào đâu được, phải đề phòng trước thôi.

Yến Kiêu từ chối không tiếp nhận phỏng vấn công khai, hình liên quan đến hắn trên internet có rất ít, hầu hết là hình từ vài năm đầu của hắn, vì vậy nhóm tiểu thịt tươi cũng không nhận ra hắn.

Mà ông chủ nhà mình đã gọi là sếp Yến, vậy nhất định là mở công ty.

Xác nhận xong thân phận, là người mà bọn họ phải kính trọng!

Dồn dập đứng lên chào hỏi.

Yến Kiêu gật đầu, đang muốn ngồi xuống.

Lại không ngờ, Diệp Phi bỗng gác chân từ bên cạnh qua, trực tiếp chắn ngang ghế của hắn.

Cậu vì Yến Kiêu mà phải phiền não hết cả một ngày, vậy mà kẻ cầm đầu lại vừa làm cậu bị mất mặt trước người ngoài.

Thù mới hận cũ chồng chất, Diệp Phi không muốn chịu thua giở tính ương ngạnh ra.

Cậu ngẩng mặt lên, cười khiêu khích: “Ở đây không có chỗ nha.”

Tim Cốc Thụy Gia run lên, chỉ lo tiếp theo sẽ trình diễn một màn gia đình đại chiến.

Đau đầu, trừng mắt với Diệp Phi ra hiệu, ý bảo có việc gì thì về nhà lại nói, đáng tiếc Diệp Phi căn bản không để ý tới y.

Yến Kiêu không nhúc nhích, không vì thấy Diệp Phi không nể mặt mình mà nổi nóng.

Chỉ đứng ở đó, lẳng lặng nhìn cậu.

Như dù có rất nhiều người xung quanh nhưng hắn chỉ nhìn thấy mỗi một mình Diệp Phi.

Cho dù Diệp Phi có làm cái gì, hắn cũng có thể bao dung.

Bị Yến Kiêu dùng ánh mắt yên tĩnh nhìn chăm chú vào người, Diệp Phi xoắn xuýt cuối cùng thẹn quá hóa giận, giống như vũng nước nhỏ bị mặt trời chiếu vào, trong chốc lát đã bốc hơi không thấy.

Không có cách nào giận dỗi, căn bản không tức giận được.

Cậu thở dài, thu chân: “Sao anh lại ở chỗ này?”

Yến Kiêu đoan chính ngồi xuống ghế, rồi trả lời: “Nhìn thấy trên vòng bạn bè của Cốc Thụy Gia.”

Diệp Phi bừng tỉnh, nở nụ cười: “Thấy thèm nên đến?”

Cậu cầm điện thoại lên nhìn tấm hình kia, cảm thấy chắc chắn là vậy.

Có lẽ Yến Kiêu rất ăn ít loại đồ nướng này, nên nhất thời mới bị mê hoặc chạy đến.

Yến Kiêu nói “Không phải”, Diệp Phi hỏi lại, nhưng hắn nhất quyết không chịu nói.

Vừa lúc nhân viên phục vụ bưng món tôm hùm đất tới, đề tài này cứ vậy mà trôi qua.

Mấy tiểu thịt tươi có tính cách hoạt bát, vui tươi.

Sau khi cùng Diệp Phi ăn cơm, biết mình sẽ không có việc gì, liền buông thả rất nhiều.

Cho rằng món tôm hùm đất phải kèm với bia, quây lại hỏi người phục vụ.

Một người đặc biệt tinh mắt, thấy trước mặt Yến Kiêu chỉ đặt một cái ly không, liền cầm bình lại muốn rót rượu cho hắn.

“Anh ấy không uống rượu, ” Diệp Phi cản giúp Yến Kiêu, nhìn tiểu thịt tươi khẽ cười nói, “Các cậu cứ uống đi, không cần để ý đến chúng tôi.

Chút nữa ăn xong đi tăng hai gì đó, toàn bộ cứ ghi cho tôi.”

Tiểu thịt tươi vui vẻ, cười lộ ra hàm răng trắng: “Cảm ơn sếp Diệp.”

Diệp Phi nâng ly lên, xoay mặt nhìn về phía Yến Kiêu chưa động đũa, thấy kỳ quái: “Nếm thử đi, đồ nướng ở đây có mùi vị rất được.”

Yến Kiêu chưa bao giờ ăn đêm bên ngoài, nhưng khi muốn mở miệng nói với Diệp Phi lại không thể nói ra lời.

Hắn gắp một miếng lưỡi bò nướng, cụp mắt nhìn chốc lát, rồi mới bỏ vào trong miệng.

“Thế nào?” Diệp Phi hỏi.

Yến Kiêu nói “Cũng được”, nhưng không động đũa nữa.

Diệp Phi thấy thế, cho rằng không hợp khẩu vị của hắn, cũng không khuyên nữa, chiến đấu với đám tôm hùm đất trước mặt.

Diệp Phi cực kỳ yêu thích loại giáp xác này, nhưng cậu lại có tật trời sinh, rất yêu thích cái đẹp.

Cậu không muốn bị người khác nhìn thấy vẻ xấu hổ khi bóc vỏ tôm của mình, vì vậy liền chuyển sang đĩa khác ăn.

Nhưng ánh mắt vẫn cứ liếc qua đống tôm hùm đất, mang theo khát vọng, cùng sự thèm thuồng.

Yến Kiêu nhận thấy vậy, đẩy đĩa tôm tới trước mặt cậu.

“Không ăn, ” Diệp Phi lắc đầu, cắn thịt bò nướng trên xiên, chấm muối ớt, nở nụ cười, “Phiền phức lắm.”

Yến Kiêu nhìn chằm chằm đĩa tôm hùm đất đỏ hồng trước mặt suy tư.

Sau đó, hắn bỗng nhiên cởi áo khoác ngoài của âu phục ra, gấp ống tay áo sơ mi lên.

Diệp Phi đang cho rằng hắn lại muốn ăn cái gì, nhìn lướt qua rồi không xen vào nữa, mãi đến khi thịt tôm đã lột hết vỏ được bỏ vào trong bát của cậu.

“Anh… Làm gì thế?” Cậu ngơ ngác nhìn Yến Kiêu, không nói ra lời.

Yến Kiêu nói: “Không phải em muốn ăn sao?” Rồi lại cúi đầu tiếp tục lột tôm, như thể đó là chuyện nhỏ không đáng phải để tâm.

Lông mày hắn hơi nhíu, ban đầu còn thấy mới lạ.

Vì không kiểm soát được lực tay nên đầu ngón tay đeo găng dùng một lần bị thủng một lỗ, bàn tay thường ngày gõ bàn phím sạch bong giờ lại loang lổ nước canh dầu đỏ. Không sạch sẽ tý nào.

Nếu như đặt ở trên người người khác, Diệp Phi liếc mắt rồi sẽ bỏ nó qua đầu, thấy không đẹp thì thôi.

Nhưng giờ đổi thành Yến Kiêu, lại không giống như vậy.

Diệp Phi vẫn luôn biết, Yến Kiêu rất thích sạch sẽ, có chứng ám ảnh cưỡng chế nặng.

Nhiều khi đứng trước Yến Kiêu cậu lại cảm thấy xấu hổ về bản thân mình.

Nhưng cái người cao cao tại thượng ấy, bây giờ lại đang cho lột tôm cho cậu.

Dù có không muốn ly hôn, cũng không cần phải làm tới mức này chứ?

“Anh làm sao vậy, ” Diệp Phi rút hai tờ khăn giấy, nắm chặt tay Yến Kiêu muốn lau tay cho hắn, “Đừng lột nữa.”

Yến Kiêu cũng rất cố chấp, không chịu để cho Diệp Phi chạm vào.

Lực tay hắn lớn, Diệp Phi không cưỡng ép được hắn, chỉ có thể trơ mắt nhìn thịt tôm trước mặt mình càng ngày càng nhiều, cuối cùng chất thành một ngọn núi nhỏ.

Trong lòng Diệp Phi thấy rối rắm, không biết nói gì cho phải, một lúc lâu sau mới giả bộ nhàn nhạt trêu đùa: “Sếp Yến, có phải anh đang muốn hối lộ tôi không?”

“Không phải, ” Yến Kiêu phủ nhận, sau đó tóm gọn lại trong một câu, “Em muốn ăn, lại không muốn lột.”

Diệp Phi đã thấy qua dáng vẻ Yến Kiêu ra quyết định trong phòng họp, nhìn thấy hào quang của hắn khi xử lí chuyện thuộc lĩnh vực chuyên ngành, cũng đã thấy Yến Kiêu trên thương trường thuận buồm xuôi gió, mà lúc này lại là một Yến Kiêu ngốc nghếch khiến cậu động lòng.

“Anh …” Trái tim Diệp Phi rung động, muốn nói gì đó lại âm thanh cuộc gọi đánh gãy.

Cậu cúi đầu vừa nhìn, là cuộc gọi wechat của cha cậu.

Nếu đổi lại là lúc thường, Diệp Phi tuyệt đối sẽ không nhận.

Nhưng lúc này cậu đang bị Yến Kiêu làm rối ren, cần một chuyện khác để trấn định lại.

Suy nghĩ một chút, rồi cầm điện thoại đi ra ngoài.

“Diệp Phi, mày cố ý sao ?” Ấn nút nghe, giọng nói của cha Diệp mang theo sự tức giận cùng chất vấn như đập vào màng nhĩ của cậu.

Diệp Phi nhíu nhíu mày: “Cái gì?”

“Mày còn giả bộ!” Cha Diệp vỗ mặt bàn, hận không thể nhảy ra khỏi điện thoại để bóp chết đứa con trai này, “Nếu không phải mày đột nhiên tham gia đấu thầu, thì Đỉnh Nguyên đã nắm được trong tay bản quyền 《 Không về 》 rồi!”

《 Không về 》 là một cuốn tiểu thuyết ngôn tình, rất hot trên mạng.

Đỉnh Nguyên gần đây đã liên hệ với bên Thành Văn, hy vọng có thể mua lại bản quyền của 《 Không về 》.

Vốn đã bàn bạc xong giá cả, nhưng bên Thành Văn lại nói, vẫn còn có công ty Điện ảnh & Truyền hình khác có hứng thú với bản quyền của 《 Không về 》, tạm thời không thể ký hợp đồng với Đỉnh Nguyên.

Hai công ty phải đấu thầu trước sau đó quyền sở hữu bản quyền mới có thể được xác định.

Con vịt tới tay lại bay mất, với cái tính khí của Diệp Diệu sao mà nhịn được.

Hỏi thăm tin tức của bên kia từ Thành Văn, đây cũng không phải là nội dung cần giữ bí mật, vì vậy Thành Văn trực tiếp nói cho Diệp Diệu biết.

Vừa nghe nói là Thiên Tỉ, Diệp Diệu liền lập mưu, nhanh chóng chạy về cáo trạng với cha Diệp.

“Sớm biết như bây giờ, lúc trước khi sinh mày ra nên bóp chết luôn cho rồi, ” Cha Diệp phụ ngoác miệng, lời nói cay nghiệt phun ra hết, “Mày với mẹ mày đều là cùng một loại nhiều năm vẫn không thể bẻ thẳng về! Dù hạt giống tốt đến đâu, cũng không phải thứ tốt để phát triển! ”

Mặt Diệp Phi nhất thời trầm xuống.

Cậu vốn không biết Đỉnh Nguyên có ý định với bản quyền của 《 Không về 》, đương nhiên, dù có biết thì cậu vẫn sẽ cướp như thường.

Trong lĩnh vực kinh doanh, ai ra giá cao thì người đó thắng.

Bình thường cha Diệp mắng cậu một đôi lời, cậu đều không thèm chấp, coi như đang nghe chó sủa, nhưng dám mắng mẹ cậu thì không được.

Diệp Phi hít sâu một hơi, lạnh lùng nói: “Ông nên giữ lại một chút mặt mũi cho mình đi, cũng để cho tôi còn nhìn.

Nếu không có mẹ tôi thì ông là cái thá gì hả.”

Cậu mặt lạnh như sương, người đầy lệ khí: “Ông già lẩm cẩm rồi, đầu óc cũng không nhạy nữa chứ gì.

Tài chính ban đầu của Đỉnh Nguyên từ đâu tới, có cần tôi nhắc cho ông nhớ ra không? Nếu không phải tính tình mẹ tôi tốt, giúp đỡ gả thấp cho, thì hiện tại ông vẫn còn ở trong núi chăn dê đấy.”

Chuyện tình của đại tiểu thư cùng tên tiểu tử nghèo, năm đó làm cảm động biết bao nhiêu người.

Bây giờ quay đầu nhìn lại, rõ ràng là một chuỗi mưu tính mà thôi.

“Tiểu súc sinh câm miệng lại! Câm miệng!” Cha Diệp nổi trận lôi đình, ông ta kiêng kỵ nhất là người khác nói về xuất thân của ông ta.

Tức giận, lời nói cũng càng ngày càng ác độc, “Tao vốn dĩ đâu muốn dùng tiền của bà ta, ai kêu mẹ mày cứ một hai đòi góp vào chứ! Nói cho cùng, nếu đã kết hôn rồi thì tài sản của mẹ mày tự nhiên tao cũng sẽ có phần, tao còn chưa trách mẹ mày làm bẩn gien nhà họ Diệp, sinh ra cái loại như mày đấy! Làm sao —— ”

“Ông mà còn nói nhiều thêm một câu nữa, ” trái với cơn tức giận trong lòng, Diệp Phi lại càng bình tĩnh.

Cậu châm một điếu thuốc, nhẹ nhàng hút một hơi, “Tôi sẽ lập tức đi tìm Diệp Diệu.”

Giọng nói không lớn, nhưng lại mang theo sự tàn nhẫn làm người khác phải kinh ngạc.

Hô hấp cha Diệp cứng lại, theo bản năng muốn mắng chửi.

Lời chưa kịp ra khỏi miệng, nhớ tới nhắc nhở của Diệp Phi, đành phải nuốt xuống.

Ông ta biết, Diệp Phi lúc này đã không còn là đứa con trai ngoan ngoãn nghe lời, mặc cho ông ta bài trí như trước nữa.

Nhớ lại ngày đó cậu ra tay ác độc với Diệp Diệu, cha Diệp càng tin tưởng, cậu tuyệt đối sẽ nói được làm được.

“Diệp Kiến Anh, mẹ tôi dễ ức hiếp, nhưng tôi thì không.” Diệp Phi nhẹ giọng nói, rồi đưa tay cắt đứt cuộc gọi.

Cậu hít mạnh hai hơi khói, đang cố đè nén cảm xúc trong lòng xuống, thì một giọng nói quen thuộc từ phía sau truyền đến.

“Diệp Phi, ” Yến Kiêu đứng ở đầu hẻm, hỏi cậu, “Ai bắt nạt em?”

“Anh nghe lén cuộc nói chuyện của tôi?” Diệp Phi ngước mắt nhìn sang, trên mặt là lãnh ý và tia lệ khí còn chưa kịp phai đi.

“Tôi không có, ” Yến Kiêu ngước mắt nhìn thẳng vào Diệp Phi, giải thích nguyên nhân bản thân xuất hiện ở đây, “Thấy em đi lâu chưa trở lại, tôi đi ra tìm không cẩn thận lại nghe được.”

Hắn lại nhấn mạnh: “Chỉ nghe được câu cuối thôi.”

Diệp Phi cười nhạo, cụp mắt hút thuốc, không muốn nói chuyện với Yến Kiêu nữa.

Thân ảnh thon gầy ẩn mình trong ngõ nhỏ, theo ánh trăng lúc sáng lúc tối, sinh ra cảm giác mờ mịt khiến Yến Kiêu không thoải mái.

Vì vậy, Yến Kiêu bước lên phía trước để gần Diệp Phi hơn một chút, hỏi lại: “Ai bắt nạt em?”

Diệp Phi nâng mắt thấy Yến Kiêu đang nhìn cậu chăm chăm, cố chấp hỏi câu trả lời.

Dường như chỉ cần Diệp Phi nói ra tên người đó hắn sẽ lập tức giúp cậu xử trí.

Diệp Phi nói: “Không liên quan tới anh.” Bóp tắt tàn thuốc, nhìn chung quanh, lại không tìm được thùng rác, buồn bực mà “chuck*” một tiếng.

*Tiếng tặc lưỡi (ở người) theo Wiktionary

Một cánh tay đột nhiên giữ lấy cổ tay cậu, lấy đi tàn thuốc đã ướt một nửa kia.

Yến Kiêu nói “Để tôi”, sau đó đi ra khỏi ngõ hẻm.

Tiếng bước chân dần dần đi xa, lát sau tiếng bước chân từ từ bước về.

Yến Kiêu vẫn đứng ở chỗ cũ, đằng sau là bảng hiệu đèn neon của thành phố, như thể mang theo ánh sáng đang đến.

Hắn không nói lời nào, cứ đứng yên ở đấy bồi Diệp Phi, vừa chân thật vừa đáng tin cậy.

Im lặng mà nói cho Diệp Phi biết, cậu cũng có thể mềm yếu, bởi vì cậu cũng có người có thể ỷ lại.

Có lẽ trong ngõ nhỏ này quá an tĩnh, đêm đen quá nặng nề, Diệp Phi bỗng cảm thấy mỏi mệt.

Cậu không muốn cử động, chỉ muốn tìm một chỗ để dựa vào.

Vì vậy, cậu nói với Yến Kiêu: “Anh Yến, cho tôi mượn bờ vai chút đi.”

Yến Kiêu không rõ mượn bờ vai là ý gì, may thay Diệp Phi cũng không muốn để bản thân hắn tự tìm hiểu.

Giây tiếp theo cậu đi tới gần tựa nhẹ đầu vào bờ vai Yến Kiêu.

Trong giây phút đó, hô hấp Yến Kiêu bất giác nhẹ đi.

Cả cơ thể hắn cứng đờ không dám cử động, dường như trên vai hắn lúc này là trọng lượng của toàn thế giới.

Tiếng nói cười ở bên ngoài thỉnh thoảng bay vào theo gió, ánh trăng ôn nhu chiếu vào hẻm nhỏ, cũng không đánh tan được không gian yên tĩnh này.

Trầm mặc một lát, Diệp Phi bỗng nói: “Sếp Yến, mùi tôm hùm đất trên người anh rất nặng đấy.”

Yến Kiêu nói “Xin lỗi”, lại tỏ vẻ với Diệp Phi rằng: “Ngay sau khi trở về sẽ lập tức rửa ráy.”

Diệp Phi không biết như thế nào lại bị câu nói này của hắn chọc cười.

Cậu cười chảy cả nước mắt, mọi tức giận, oan ức liên quan đến cha Diệp hôm nay mang đến đều biến mất.

Cậu chôn mặt vào hõm cổ của Yến Kiêu, nói: “Được.”.

Truyện convert hay : Tu La Chiến Thần Giang Sách
Chương Trước/57Chương Sau

Theo Dõi