Saved Font

Trước/1191Sau

Trạch Thiên Kí (Ttv)

Chương 207: Quyển 1 - Chương 206: Xông Thần Đạo

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
Thiên Thư lăng xa xa mơ hồ có ánh đèn, cũng có thể nghe được thanh âm thác nước, nhưng ở quanh thần đạo lăng nam, rất an tĩnh, cũng không có chút ánh đèn, nhưng tinh huy chiếu sáng vách núi cùng với đường đi, kênh cạn cùng thạch bình, chẳng qua tinh huy không cách nào hoàn toàn xua đi màn đêm, nước trong kênh một màu đen như mực.

Tuần Mai đem tầm mắt từ đỉnh lăng thu hồi, nhìn lên thần đạo, sau đó từ từ dời xuống, đi tới lương đình, cho đến cuối cùng, rơi vào trên khôi giáp dưới đình.

Một lát sau, hắn đi tới lương đình, đạp phá nước trong kênh, tựa như khuấy lên mực nước, bọt nước tóe lên lại là màu bạc.

Hắn muốn làm gì? Chẳng lẽ hắn muốn xông thần đạo? Trần Trường Sinh, Đường Tam Thập Lục cùng Chiết Tụ nhìn hình ảnh này, tâm tình trở nên khẩn trương.

"Tiền bối" Trần Trường Sinh gọi Tuần Mai.

Lúc trước trong vườn ngoài nhà cỏ, mượn tinh quang, hắn thấy được mái tóc của Tuần Mai có rất nhiều tóc trắng, ngoài thương xót, lại thêm rất nhiều lo lắng.

Tuần Mai dừng bước, xoay người nhìn ba tên thiếu niên đứng ngoài thạch bình.

Không giống như Trần Trường Sinh ba người tưởng tượng, vẻ mặt Tuần Mai rất bình tĩnh, không có ngơ ngẩn, lại càng không giống một người đáng thương thất hồn lạc phách, mỉm cười hỏi: "Người trẻ tuổi, có chuyện gì?"

Trần Trường Sinh liếc nhìn lương đình, phát hiện vị truyền kỳ thần tướng kia tựa như vẫn đang ngủ say, hơi chút do dự liền hỏi: "Ngài muốn làm gì?"

"Ta muốn trèo lên lăng." Tuần Mai chỉ vào Thiên Thư lăng trong màn đêm phía sau nói.

Hắn không quay đầu lại, ngón tay lại không có chút sai lệch, ngữ khí của hắn rất bình thường, tựa như đang nói mình phải về nhà, làm cho người ta cảm giác hắn đã đi qua thần đạo cả trăm ngàn lần.

Là trèo lên hay là đi lên, Trần Trường Sinh không nghe rõ ràng lắm, nhưng vô luận dùng từ thế nào, ý tứ cũng giống nhau, điều này làm cho hắn và Đường Tam Thập Lục, Chiết Tụ cũng trở nên càng thêm lo lắng.

Không biết do ảo giác hay là cái gì, Trần Trường Sinh cảm thấy sau khi Tuần Mai nói ra những lời này, tinh hải trong bầu trời đêm tựa như khẽ lóe sáng, tinh huy chiếu rọi vào Thiên Thư lăng nam thạch bình kênh cạn trở nên đậm hơn một phần, dưới lương đình khôi giáp bao phủ đầy tro bụi, nhìn rất cũ rách cũng vì vậy mà sáng lên, càng làm hắn cảm thấy sợ hãi chính là người thủ lăng trong lương đình vẫn cúi đầu, cái bóng khôi giáp che kín mặt của hắn, nhưng ở thời khắc tinh quang sáng lên, phía dưới nón giáp có một trận gió mát nổi lên, mang ra chút tro bụi

Trần Trường Sinh không dám nhìn bên kia nhiều hơn, cho dù là liếc mắt, nhìn Tuần Mai hỏi: "Tại sao?"

Nếu như Tuần Mai có thể chiến thắng người thủ lăng dưới lương đình, thông qua thần đạo trực tiếp đi lên đỉnh Thiên Thư lăng, như vậy tại sao phải khổ sở ở Thiên Thư lăng suốt ba mươi bảy năm? Chỉ sợ đã tới xông thần đạo sớm hơn, nếu hắn thủy chung không tới, nói rõ chính hắn rất rõ ràng không có phần thắng.

Đúng vậy, cho dù cảnh giới Tuần Mai thâm hậu như thế nào, làm sao có thể qua nổi lương đình? Nếu như người này có thể dễ dàng chiến thắng như thế, trên khôi giáp làm sao có thể tích tro bụi mấy trăm năm? Cho dù Tuần Mai đã từng cùng Vương Phá, Tiếu Trương nổi danh, lại ở Thiên Thư lăng xem bia ba mươi bảy năm, cảnh giới càng thêm sâu không lường được, cũng rất khó chiến thắng người kia.

Đại lục ba mươi tám thần tướng, Hãn Thanh đứng vị trí đầu, vị cường giả ngồi mấy trăm năm ở dưới đình này, chỉ dưới Ngũ Thánh Nhân cùng Bát Phương Phong Vũ, người trong Tiêu Dao bảng cố nhiên cảnh giới bí hiểm, nhưng vô luận là Thiên Lương Vương Phá hay là Họa Giáp Tiếu Trương, cũng không dám nói mình có tư cách khiêu chiến hắn.

Nghe câu hỏi của Trần Trường Sinh, Tuần Mai an tĩnh một lát, không trực tiếp trả lời vấn đề này, mà thật tình nói: "Cảm ơn các ngươi."

Thời điểm nói cám ơn, ánh mắt của hắn phất qua gương mặt của ba người thiếu niên.

Chiết Tụ từ khi ra đời kinh mạch và thức hải đã có vấn đề, thời khắc muốn chịu thống khổ tâm của huyết dâng trào, nếu là người bình thường, chỉ sợ sớm đã đã mất đi dũng khí sống tiếp, nhưng hắn không có, loại thiếu niên đầy dũng khí như vậy thật sự hiếm thấy. Trần Trường Sinh xào rau, nấu cơm hấp cá, loại tâm tình bình tĩnh như vậy làm hắn hâm mộ, Đường Tam Thập Lục ở địa phương thần thánh như Thiên Thư lăng hô to gọi nhỏ, để cho hắn thấy được nhiệt huyết thanh xuân đã lâu không thấy.

Tuần Mai không nói gì, nhưng đây cũng là đáp án tại sao hắn muốn trèo lên lăng.

Tối nay gặp được ba người thiếu niên này, dùng dũng khí, tâm chí, thanh xuân, làm cho hắn tỉnh lại.

Ba mươi bảy năm thời gian xem bia ở Thiên Thư lăng, chính là một giấc mộng, sau khi mộng tỉnh, phải làm một chút chuyện nào đó.

"Các ngươi làm cho ta tỉnh lại, ta muốn đi đối diện sự thật, cho nên ta muốn đi trèo lên lăng."

Tuần Mai lần nữa chỉ về Thiên Thư lăng ở trong màn đêm, bình tĩnh mà kiên định.

"Nếu như ngài đã tỉnh... Chẳng lẽ không phải nên ra khỏi Thiên Thư lăng đi tìm Vương Phá quyết cao thấp sao?" Đường Tam Thập Lục khó hiểu hỏi.

Tuần Mai nghe vậy cười lớn, tiếng cười quanh quẩn khắp thạch bình, để cho nước trong kênh đen như mực cũng khẽ run.

Tiếng cười dần nhỏ đi. Hắn nhìn ba thiếu niên bình tĩnh nói: "Địch nhân của ta thật sự là Vương Phá sao?"

Trần Trường Sinh cùng Chiết Tụ như có điều ngộ ra, Đường Tam Thập Lục cũng dần dần nhíu chân mày.

"Không, sau ba mươi bảy năm, ám ảnh trong cuộc sống tu đạo của ta, cũng đã sớm không còn là hắn, mà là nó."

Tuần Mai tiếp tục chỉ vào Thiên Thư lăng phía sau, mỉm cười nói.

Trần Trường Sinh ba người nghe vậy giật mình, sau đó trầm mặc. Vô số năm trước, thiên thư hóa thành lưu hỏa, rơi vào phiến đại lục này, mở ra dân trí, cho đến dạy dỗ loài người tu hành, không nghi ngờ chút nào, Thiên Thư lăng đối với loài người mà nói có tác dụng cùng địa vị không cách nào thay thế, nhưng đối với vô số người tu đạo mà nói, Thiên Thư lăng ở trên ý nghĩa nào đó cũng là địch nhân lớn nhất.

Văn tự hoặc là nói tranh vẽ trên tấm bia đá khó có thể hiểu, là ngọn núi cao bọn hắn phải vượt qua, là đối thủ bọn hắn phải chiến thắng, nhưng Thiên Thư lăng nhìn như không có hiểm nguy, trên thực tế có thể chống đỡ trời cao, chỉ dựa vào nhân lực cực kỳ khó trèo lên đỉnh, thậm chí đánh tan dũng khí cùng tinh thần khí phách của vô số người tu đạo.

Tuần Mai tỉnh lại, thấy sự thật, rốt cuộc hiểu rõ đối thủ của mình là ai.

Cho nên hắn không lựa chọn rời khỏi Thiên Thư lăng đi tìm Vương Phá, mà lựa chọn tới xông thần đạo.

Phiến rừng cây ngoài Thiên Thư lăng, vô cùng an tĩnh, không có bất kỳ thanh âm, lăng nam thần đạo nói chuyện với nhau, theo đạo lý mà nói, căn bản truyền không tới đây, nhưng hai người trong rừng cây, cũng hiểu được tâm ý của Tuần Mai, Mao Thu Vũ hai tay áo khẽ run, rất động dung, nam tử dưới cây hòe chau lên hai hàng lông mày, như bát tự, ánh mắt vô cùng sáng ngời, như muốn đoạt tâm thần người khác.

Thiên Thư lăng nam, ba thiếu niên cũng hiểu tâm ý của Tuần Mai, trong khoảng thời gian ngắn lại như cũ khó có thể tiếp nhận —— sau một giấc mộng dài đến ba mươi bảy năm tỉnh lại, trở lại thế giới chân thật, biết đối thủ của mình là ai, sau đó đi khiêu chiến, tự nhiên là hành động rất có dũng khí, chẳng qua nếu như thất bại, sẽ tiến vào một cuộc ác mộng dài dòng hơn, chuyện này không khỏi quá mức thảm thiết.

Trần Trường Sinh cùng Tuần Mai hôm nay gặp gỡ, nói cũng không có nói mấy lời, theo đạo lý mà nói, không có bất cứ cảm tình nào mới đúng, nhưng không biết tại sao, hắn cảm thấy người này cho mình cảm giác thân cận, hắn rất thương xót người này, rất muốn làm gì cho hắn, không muốn hắn mới vừa tỉnh lại đã chết đi, nói: "Xin cẩn thận."

Tuần Mai cười cười, không nhiều lời nữa, xoay người hướng đi tới lương đình, một đường đạp nước mà đi, bọt nước bắn tung làm ướt áo cũ.

Đi tới trước lương đình chừng trăm trượng, hắn dừng bước.

Thiên Thư lăng nam phiến thạch bình màu đen, trước lương đình một miếng đất lớn lại là màu trắng, cùng nhan sắc thần đạo giống nhau, hồn nhiên như một thể.

Thạch bình màu đen, thần đạo màu trắng, nơi này chính là đường ranh giới, hoặc cũng là ranh giới sinh tử.

Người kia dưới lương đình mặt bị bóng đen khôi giáp bao phủ, căn bản không cách nào thấy rõ.

Đột nhiên, bóng đen nón giáp có tro bụi bay múa, ở dưới ánh sao, nhìn giống như đom đóm cực kỳ bé nhỏ.

Một giọng nói cũng từ trong nón giáp truyền ra.

Thanh âm kia rất thấp trầm, rất hùng hậu, nước trong kênh cạn dường như cũng bất an, tựa như mừng lại như sợ, Thiên Thư lăng nam vách núi, khắp nơi đều là tiếng vọng.

Phảng phất người này ngủ say đã mấy trăm năm, cho đến lúc này mới tỉnh lại.

Cho nên Thiên Thư lăng cũng tỉnh.

Thiên Thư lăng phía bắc mơ hồ có thể thấy được ngọn đèn dầu, theo đạo thanh âm vang dội vách núi, hơi có chút lay động, sau đó có chút tiếng xé gió bén nhọn vang lên, khúc khích khúc khích.

Gió đêm nhè nhẹ, áo mang gió, Cẩu Hàn Thực đi tới thạch bình nhanh nhất, ngay sau đó, Lương Bán Hồ, Quan Phi Bạch cùng Thất Gian cũng trước sau chạy tới.

"Đây là chuyện gì xảy ra?" Quan Phi Bạch cất bước một bước về phía trước, nhìn hoàn cảnh thất kinh hỏi.

Đường Tam Thập Lục châm chọc nói: "Vậy cũng xem không hiểu? Có người muốn xông thần đạo."

"Lại có người dám xông thần đạo? Là ai?"

Cẩu Hàn Thực đoán được dưới lương đình hằn là người thủ lăng trong truyền thuyết, đại lục đệ nhất thần tướng Hãn Thanh, như vậy trung niên nam tử dáng vẻ hào sảng cùng hắn giằng co lúc này là ai?

"Tuần Mai." Trần Trường Sinh nói.

"Đạp Tuyết Tuần Mai?" Cẩu Hàn Thực khẽ nhíu mày, lộ vẻ có chút ngoài ý muốn.

Thất Gian giật mình nói: "Tuần Mai vẫn còn sống? Chẳng lẽ tin đồn là thật, hắn vẫn ở Thiên Thư lăng xem bia?"

Chiết Tụ ở bên cạnh mặt không chút thay đổi nói: "Lời giống vậy, chúng ta đã nói qua."

Thất Gian lúc này mới phát hiện là hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn nhất thời toát ra vẻ mặt phẫn hận, nắm chặt chuôi kiếm.

Chiết Tụ nhìn cũng không để ý, chỉ nhìn về phía thần đạo.

"Làm sao chỉ có Ly Sơn kiếm tông bốn người các ngươi tới? Mới vừa rồi động tĩnh lớn như vậy, chẳng lẽ những tên kia không nghe thấy hay sao?" Đường Tam Thập Lục có chút khó hiểu hỏi.

Cẩu Hàn Thực nói: "Những người đó đang xem bia, không nỡ rời đi."

Đêm muộn như vậy lại còn đang xem bia đá, Trần Trường Sinh có chút khó hiểu, nghĩ thầm chẳng lẽ thiên thư thật sự có hấp dẫn lớn như vậy? Còn nghĩ nhân vật thiên tư tung hoành như Tuần Mai, cũng bị tấm bia đá này làm khổ ba mươi bảy năm, nhìn lại Thiên Thư lăng trong màn đêm, đột nhiên cảm giác được có chút âm sâm .

"Người vượt qua ranh giới, chết." Trong lương đình truyền ra một giọng nói

Đạo thanh âm này vang lên trong bóng đen của khôi giáp, rất bình thản, nhưng mang theo hàm ý tang thương, phảng phất tường thành cổ xưa, ngoài mặt nhìn đã giăng đầy rêu xanh, vô cùng loang lổ, thậm chí mặt ngoài cũng đã bắt đầu tróc ra, nhưng trên thực tế vẫn vô cùng chắc chắn, công kích cường đại hơn nữa , cũng không cách nào tổn hại chút nào.

Tuần Mai đứng trước ranh giới vô hình đó, nhìn lương đình nói: "Ta không muốn lui, cũng không thể đứng mãi như vậy, như vậy muốn thử xem có thể vượt qua giới tuyến hay không."

"Mấy chục năm trước, Vương Phá cũng đã nói như vậy, nhưng cuối cùng, hắn đứng ở chỗ này một đêm, cũng không bước thêm một bước."

Khôi giáp cũ nát bao trùm toàn thân vị truyền kỳ thần tướng dưới lương đình, thanh âm của hắn cũng muốn thông qua khôi giáp mới có thể truyền tới, lộ ra vẻ có chút trầm thấp, vừa có một loại mùi vị kỳ quái, giống như lưỡi đao sắc bén, càng giống lè lưỡi liếm liếm lưỡi đao, vị ngọt của thiết tinh cùng mùi máu tươi trộn lại với nhau.

Trước/1191Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Thần Y Cuồng Thê: Quốc Sư Đại Nhân, Phu Nhân Lại Chạy