Chương Trước/3610Chương Sau

Vô Tận Đan Điền

Chương 195: Luận võ

- Thế nào, đồ vật nhiều như vậy đủ áp tiền đặt cược ba bảo bối của ngươi rồi chứ?

Chứng kiến hành động của mọi người, Liễu Uyên hưng phấn thiếu chút nữa nhảy dựng lên.

- Đáng giá, tốt, chúng ta bắt đầu tỷ thí đi!

Nhiếp Vân cười đáp.

- Trong đại sảnh nghị sự còn có một đài luyện võ đặc biệt, hai ngươi luận võ ở nơi đó, ai rơi xuống đài trước xem như là thua!

Đôi bên đều đồng ý, Liễu Tật Phi nhanh chóng đứng dậy đưa mọi người đi ra một cửa hông.

Bên trong là một căn phòng rộng lớn, trung ương có một đài luyện võ đường kính chừng hai mươi thước.

- Đài luyện võ này dùng cả khối đá hoa cương điêu khắc mà thành, thập phần chắc chắn, dù cường giả khí tông chiến đấu cũng không thể tổn thương mảy may, hiện tại hai ngươi lên đi, nhiều cường giả

của Tế Bắc thành làm công chứng viên, ha ha!

Liễu Tật Phi cười nói.

- Được, ta lên trước!

Liễu Uyên ảo tưởng chính mình chẳng những có thể giáo huấn được thiếu niên còn có thể lấy được bảo bối, hưng phấn thét dài một tiếng, hóa thành một đạo cầu vồng như lá rụng nhẹ nhàng đứng lên trên đài.

- Tốt!

- Thân thủ thật lưu loát!

- Thân pháp linh động như vậy dù chống lại cường giả khí tông cũng thuận lợi chạy trốn, xem ra chúng ta áp tiền đặt cược đúng rồi!

Chứng kiến Liễu Uyên biểu diễn thân pháp, ánh mắt mọi người sáng lên, tựa hồ nhìn thấy được hi vọng thắng lợi.

- Ta cũng tới đi!

Nhiếp Vân không dùng thân thủ linh động như Liễu Uyên, sửa sang lại hắc kiếm trên lưng, hơi có vẻ ngốc bò lên đài luyện võ.

Không phải hắn không muốn nhảy lên, không muốn thi triển động tác phong cách, mà là đài luyện võ cao hơn hai thước, nếu không dùng chân khí hắn mang theo Huyền Ngọc kiếm căn bản nhảy không lên!

- Ách? Đây là…

- Thậm chí cả đài luyện võ cũng nhảy không tới, thực lực quá kém đi?

Sắc mặt mọi người phi thường cổ quái.

- Có thể bắt đầu rồi sao?

Liễu Uyên thiếu chút nữa bật cười thành tiếng, hai tay chắp sau lưng làm ra bộ dáng cao thủ dò hỏi.

- Tốt lắm, bắt đầu đi!

Nhiếp Vân gật gật đầu.

- Xem chiêu!

Một tiếng hét to, Liễu Uyên chợt động.

Sưu!

Hắn vừa động, thân hình biến thành trận gió nhanh như chớp lao thẳng về hướng Nhiếp Vân.

- Vũ kỹ hầu tộc thượng phẩm – Lạc Hoa Truy Phong Bộ? Liễu thành chủ thật đại khí, lại đem bộ bí tịch này truyền cho Liễu Uyên công tử.

Liễu Uyên vừa động thân, trên đài luyện võ giống như hiện ra mười mấy thân ảnh, Liễu Trần cười nói.

- Có được bộ thân pháp này, tốc độ lại nhanh, đã dựng ở thế, chúc mừng Liễu đại sư có được một kiện binh khí hoàng tộc hạ phẩm cùng một khối phù lục chí tôn!

- Chúc mừng Liễu đại sư…

Nhìn thấy thân hình Liễu Uyên vũ động, mà thiếu niên kia lại không thể trốn tránh, mọi người đều cảm thấy được thắng bại đã phân, liền sôi nổi chúc mừng Liễu Thành Trạch.

- Ha ha, tu vi của khuyển tử không đủ cho chư vị khen ngợi…

Nghe được thanh âm chúc mừng của mọi người, Liễu Thành Trạch vui vẻ, ngoài miệng khiêm tốn nhưng trong lòng cao hứng vô cùng. Hắn vuốt râu, hài lòng nhìn con của mình.

Oanh oanh oanh!

Liễu Uyên không ngừng xoay tròn quanh người Nhiếp Vân, thiếu niên tựa hồ còn chưa kịp phản ứng, trên lưng trúng một chưởng, trước ngực trúng một cước, nhìn qua chật vật nói không nên lời.

- Ha ha, ngươi không còn biện pháp nào nữa, trực tiếp nhận thua đi!

Thấy thiếu niên không theo kịp tốc độ của mình, dưới chân chậm chạp như lão hán, Liễu Uyên thét dài một tiếng.

- Xem ra mang theo Huyền Ngọc kiếm chỉ dùng lực lượng thân thể đơn thuần vẫn là quá chậm.

Không để ý tới tiếng hô của đối phương, Nhiếp Vân vừa di chuyển thân hình vừa bất đắc dĩ lắc đầu.

- Nhiếp Vân đang làm gì vậy…

Thiết Lan Nhi nhíu mày kỳ quái nói.

- Nhiếp Vân đại nhân thật biết biểu diễn…

Vu Kiệt nhủ thầm.

- Ha ha, Nhiếp Vân, tốc độ phản ứng của ngươi rất nhanh, nhưng tốc độ bản thân ngươi thật sự quá chậm, nếu như vậy thì chúng ta chấm dứt chiến đấu đi!

Liễu Uyên nhìn thấy thiếu niên hoàn toàn không theo kịp tốc độ của mình, hưng phấn cười ha ha, hai tay chồng lại liên tục đánh ra ba chưởng!

- Tốc độ quá chậm? Có lẽ vậy…nhưng dù chậm vẫn có thể chiến thắng ngươi!

Nhiếp Vân lắc đầu, bàn tay một trảo đã cầm Huyền Ngọc kiếm trong tay, đồng thời hét to:

- Xuống đi, Sơn Xuyên Thế!

Một kiếm bổ xuống.

Kiếm không công kích chưởng phong hay Liễu Uyên mà chém thẳng vài đài luyện võ bằng đá hoa cương.

Oanh long!

Lực lượng hóa thành kiếm khí khổng lồ hung hăng chém lên đài, rầm một tiếng mặt đá bị mở bung ra thành khe nứt, cả đài luyện võ như vị lưu tinh đánh trúng, vết rạn như mạng nhện rậm rạp kéo dài, đá vụn văng tung tóe khắp nơi.

- Đi xuống đi!

Một kiếm chém vỡ đài luyện võ thành đá vụn, Nhiếp Vân vung chân đạp thẳng tới Liễu Uyên còn chưa kịp đứng vững.

- Cái gì?

Liễu Uyên còn chưa kịp phản ứng đã cảm thấy vùng ngực tê rần, thân hình như diều đứt dây thẳng tắp rơi xuống đài!

Yên tĩnh!

Tất cả mọi người choáng váng!

Một kiếm đem đài luyện võ bằng đá hoa cương có đường kính hai mươi thước đánh thành dập nát, đây…đây là lực lượng gì vậy?

- Hắn đánh một kiếm này hình như không dùng chân khí…không dùng chân khí còn có lực phá hoại như vậy, thanh kiếm kia…nặng bao nhiêu?

Thành chủ Liễu Tật Phi là người đầu tiên nhìn ra vấn đề, thân hình run run, không thể tin đó là sự thật.

Người khác có lẽ còn không biết độ cứng rắn của đài luyện võ kia, nhưng hắn là chủ nhân làm sao không biết!

Cho dù là cường giả khí tông toàn lực đánh một kiếm chưa hẳn lưu được dấu vết trên đài, mà thiếu niên kia đánh một kiếm…đài luyện võ liền nát!

Lực lượng như vậy kinh khủng bậc nào?

Một vạn cân, mười vạn cân, trăm vạn cân đi?

- Ngươi thua, mấy thứ này thuộc về ta!

Một chiêu đánh dập nát đài luyện võ, đá văng Liễu Uyên xuống đài, Nhiếp Vân khẽ cười đem Huyền Ngọc kiếm đeo lên lưng, nghênh ngang đi xuống.

- Thanh kiếm của ngươi…có thể cho ta xem một chút không?

Thấy thiếu niên đi xuống, dưới chân giẫm lên mặt đất biến thành bụi phấn, Liễu Tật Phi nghênh đón, thật cẩn thận hỏi.

- Muốn xem kiếm của ta? Được thôi!

Nhiếp Vân biết lực lượng một kiếm vừa rồi quá lớn, khẳng định không thể giấu diếm cường giả thân kinh bách chiến như Liễu Tật Phi, khẽ cười đem Huyền Ngọc kiếm ném tới.

Dù sao với thực lực của mình không sợ đối phương cướp đoạt.

Phác thông!

Liễu Tật Phi đưa tay tiếp kiếm, vốn tưởng rằng mình đã dùng khí lực thật lớn nhưng không nghĩ tới mình vẫn xem thường thanh kiếm, sức nặng khổng lồ khiến thân hình hắn lảo đảo. Trường kiếm hoa một tiếng cắm thẳng xuống đất sâu hai thước.

Tùy tay ném kiếm đã làm thanh kiếm đâm sâu vào mặt đất hơn hai thước, sức nặng tuyệt đối đã đạt tới trình độ vô cùng đáng sợ.

Truyện convert hay : Tu La Võ Thần
Chương Trước/3610Chương Sau

Theo Dõi