Saved Font

Trước/144Sau

Võng Du Chi Diễn Kĩ Nhất Lưu

Chương 87: Đối sách (hạ)

Màu Nền
Màu Chữ
Font Chữ
Cỡ Chữ
Kiểu Màu
*

Từ khi thành Tiểu Thuyền, hắn toàn đi cọ kinh nghiệm, khó có cơ hội gặp được người cấp thấp hơn mình nên lập tức kéo Trầm Thận Nguyên đi đánh quái.

Ba phút sau —

[đội ngũ]

Đại Dương: tỷ, sao ta vẫn phải đánh quái trong khi ngươi thì nhàn nhã?

Tiểu Thuyền: ta gia huyết cho ngươi đó thôi.

Đại Dương: …

Đại Dương: nhưng ta không thiếu máu.

Tiểu Thuyền: vậy nên ta mới nhàn.

Đại Dương: o(╯□╰)o sao ta vẫn thấy kỳ kỳ a?

Tiểu Thuyền: (_)ai bảo lực công kích của ngươi cao vậy?

Đại Dương: chẳng phải vẫn kém ngươi sao?

Tiểu Thuyền: có một chút, ta đang hái thuốc, ngươi tiếp tục đi.

Đại Dương: …

Đại Dương: khi nào tỷ phu tới?

Tiểu Thuyền: ngươi hy vọng hắn đến hay không hy vọng hắn đến?

Đại Dương: nếu ngươi muốn ly hôn, nhận lời ta thì không hy vọng. Ngược lại thì…

Đại Dương: rất hy vọng!!!!

Tiểu Thuyền: -_-|||

Đại Dương: ta cần sức chiến đấu dũng mãnh của tỷ phu nha! ~~~~(>_<)~~~~

Tiểu Thuyền: để ta xem hòa thượng có nhà không.

Đại Dương: o(╯□╰)o ngàn vạn lần đừng cho hắn biết ta là ai!

[tư trò chuyện]

Tiểu Thuyền: có nhà không?

Thủy Tiên hòa thượng: o(╯□╰)o a? Người thật hả? Không phải ảo giác chứ?

Tiểu Thuyền: -_-||| Ta có chỗ nào giống ảo ảnh chứ?

Thủy Tiên hòa thượng: /(o)/~~ ta còn tưởng các ngươi vứt bỏ ta rồi!

Tiểu Thuyền: các ngươi?

Thủy Tiên hòa thượng: Chiến Hồn, ngươi, Suất suất suất, Cự Linh Thần.

Thủy Tiên hòa thượng: còn cả Đại Hồ!

Thủy Tiên hòa thượng: trừ Suất suất suất thi thoảng còn thấy mặt, các ngươi bao lâu rồi không có tới! ~~o(>_<)o ~~

Mặc dù cách màn hình, Kiều Dĩ Hàng như cảm thấy được ánh mắt u oán của Thủy Tiên hòa thượng xuyên thấu tới.

Tiểu Thuyền:…

Tiểu Thuyền: bận a.

Thủy Tiên hòa thượng: có cớ khác mới mẻ hơn không?

Thủy Tiên hòa thượng: lần nào mấy ông chồng ra ngoài lăng nhăng đều lấy cớ đó về nói với vợ a.

Tiểu Thuyền: …Để ta nghĩ đã.

Tiểu Thuyền: ta sợ ngươi bận.

Thủy Tiên hòa thượng: đây là lý do khất nợ muôn thuở của con nợ nha.

Tiểu Thuyền: -_-||| sao ngươi hiểu rõ vậy?

Thủy Tiên hòa thượng: /(o)/~~ bậy giờ ngươi hiểu ta cô đơn đến mức nào chưa?

Tiểu Thuyền: ngươi đang làm gì?

Thủy Tiên hòa thượng: chạy thương(1).

Tiểu Thuyền: tổ đội đánh quái không?

Thủy Tiên hòa thượng: có em gái độc thân không?

Tiểu Thuyền: chỉ có độc thân đẹp trai.

Thủy Tiên hòa thượng: (o) ngươi ly hôn với Chiến Hồn rồi?

Tiểu Thuyền: từ đâu mà nói vậy?

Thủy Tiên hòa thượng: chẳng phải nói độc thân đẹp trai sao?

Thủy Tiên hòa thượng: không phải Chiến Hồn? (  o )

Tiểu Thuyền: tới rồi biết.

Thủy Tiên hòa thượng: cấp tọa độ!

Không biết có phải ảo giác hay không, Kiều Dĩ Hàng cảm thấy khuôn mặt giấu sau màn hình chuyển từ u oán sang hưng phấn?

Lúc Thủy Tiên hòa thượng đến, Đại Dương trở về thành bổ lam.

[phụ cận]

Thủy Tiên hòa thượng: (o) chỉ có mình ngươi?

Thủy Tiên hòa thượng: O(_)O~ có phải muốn cùng ta trao đổi tình cảm lại sợ bị vạch trần nên lấy cớ không?

Tiểu Thuyền: …Bớt sàm ngôn, đánh quái đi!

Thủy Tiên hòa thượng: quái chưa tới cấp 40, đánh làm gì? Chẳng nhẽ ngươi muốn kết bái với ta nên cần tăng độ hữu hảo?

Kiều Dĩ Hàng không nói nhiều, kéo hắn vào đội.

[đội ngũ]

Thủy Tiên hòa thượng: a! Quả nhiên là nam! +_+

Thủy Tiên hòa thượng: mới hơn 30 cấp? Đồng nghiệp?

Tiểu Thuyền: Umh.

Đại Dương: xin chào.

Thủy Tiên hòa thượng: Tiểu Thuyền trong hiện thực có bạn trai chưa?

Đại Dương: chưa có. Hoan nghênh theo đuổi.

Tiểu Thuyền: -_-|||

Thủy Tiên hòa thượng: O(_)O~ cho ta số di động đi! Lần trước gặp mặt chưa xin a.

Đại Dương: (o) gặp mặt?

Tiểu Thuyền: khụ khụ khụ.

Thủy Tiên hòa thượng: /(o)/~~ nghe nói Chiến Hồn có.

Đại Dương: (o) tỷ phu?

Tiểu Thuyền: Đại Hồ, đừng trêu chọc hòa thượng nữa.

Thủy Tiên hòa thượng: -_-||| Đại Hồ?

Thủy Tiên hòa thượng: Đại Dương = Đại Hồ?

Đại Dương: -_-||| tỷ…

Tiểu Thuyền: (*^__^*) bớt nói nhảm, cố gắng cùng nhau thăng cấp nào.

Đại Dương: …

Thủy Tiên hòa thượng đột nhiên ngã sấp xuống đất.

[đội ngũ]

Thủy Tiên hòa thượng: trừ phi biến Đại Dương thành lại Đại Hồ, nếu không ta không dậy nổi đâu!

Tiểu Thuyền: …

Đại Dương: cũng không còn sớm nữa.

Tiểu Thuyền: Đúng vậy. Đi ngủ thôi.

Đại Dương: tỷ, ngủ ngon.

Tiểu Thuyền: ngủ ngon.

Thủy Tiên hòa thượng: …

Thủy Tiên hòa thượng: đừng đối xử với ta như vậy!

Đáng tiếc, khi hắn hò hét câu này thì Kiều Dĩ Hàng cùng Trầm Thận Nguyên đã nhấn nút log out nên chỉ có thể thấy khuôn mặt bi thương của Thủy Tiên hòa thượng mờ dần khỏi tầm mắt.

Kiều Dĩ Hàng nghiêng đầu nhìn di động trên bàn.

Hai ngày nay Trương Tri cũng không vào game. Chẳng nhẽ thực bị Trương Phục Huân giam lỏng?

Lòng hắn chợt thấy nặng nề.

“Xông lên nào! Đội mạo hiểm thần tiên” hiển nhiên rất thành công. Trailer vừa ra đã thành chủ đề hot hàng đầu.

Trang web của NCC cũng nhận được nhiều phản hồi, trong đó nhắc nhiều nhất tới Bát Quái tiểu tử, Trương Giai Giai và Kiều Dĩ Hàng. Bát Quái tiểu tử được quan tâm vì thể trạng của bọn họ, nhất là trong trailer cho thấy bao nhiêu cảnh trèo đèo lội suối khó khăn khiến nhiều fan toát mồ hôi hột. Nhiều người phải gọi đến công ty, xác nhận bọn họ đến nay vẫn bình an vô sự mới thở phảo nhẹ nhõm. Về phần Kiều Dĩ Hàng cùng Trương Giai Giai thì không thể trách được. Ai bảo trailer ai xem cũng thấy rõ rành rành không khí lãng mạn giữa hai người vậy.

Trailer tung ra chưa tới một ngày, trên diễn đàn “Trời cao biển rộng” đã có topic riêng cho chương trình. Về phần fanfic, MV, bài phân tích về Trương Giai Giai cùng Kiều Dĩ Hàng, qua một đêm đã tăng tới 61. Trong đó không thiếu những thứ kinh khủng.

Tỷ như fanfic “Tình yêu thầm lặng”.

Chuyện đẩy về ba năm trước khi Kiều Dĩ Hàng mới debut, cũng là lúc gặp tiếng sét ái tình với Trương Giai Giai. Từ đó tình cảm dần phát triển nhưng lo đến tiền đồ của Kiều Dĩ Hàng mà hai người vẫn ẩn nhẫn. Đến khi Kiều Dĩ Hàng thành thiên vương âm nhạc, đoạn tình cảm này mới dần lộ ra.

Xem hết bài này, ý nghĩ duy nhất của Kiều Dĩ Hàng là.. hắn chưa bao giờ thích nước hoa, hắn cũng không phải loại chưa đụng đến người ta đã nghĩ đem đối phương lên giường.

— Nửa thân dưới của hắn không xúc động đến vậy nha.

MV đa số đều là tập hợp ảnh chụp.

Có nhiều cái ngay cả Kiều Dĩ Hàng cũng chẳng nhớ sao mình lại đứng cùng Trương Giai Giai. Mãi đến khi đọc được phản hồi khen ngợi tài PS của chủ post, hắn mới hiểu mình bị dán vào. Nhưng thần kỳ nhất là có một tấm chụp chung nhiều người, hắn và Trương Giai Giai đứng ở hai đầu, kết quả là tất cả mọi người ở giữa đều bị che khuất bởi một cái bánh ngọt hình trái tim vĩ đại. Nếu hắn nhớ không lầm, trong số đó có Mã Thụy.

Trầm Thận Nguyên gửi tin nhắn chúc mừng:

Sư huynh à, cuối cùng ngươi cũng thoát khỏi tin đồn đồng tính rồi 

Kiều Dĩ Hàng nhắn lại:

Đó là vì cảnh tra phòng của ta với ngươi không có trong trailer.

Trầm Thận Nguyên:

Chúng ta trộm tiết lộ ra ngoài đi?

Kiều Dĩ Hàng:

Ngủ ngon.

Trầm Thận Nguyên:

Ngay sau đó là điện thoại an ủi của Cao Cần.

“Lần này làm gọn đấy.”

Khó có được câu mở đầu khen ngợi, Kiều Dĩ Hàng nghe mà choáng váng: “Ha ha, đâu nào đâu nào… Cao đổng đang nới tới chuyện gì?”

“Tin đồn với Trương Giai Giai.”

“Đó là ngoài ý muốn.”

“Ừm. Thực ra Trương Giai Giai cũng rất được.”

Kiều Dĩ Hàng 囧: “Ta thực sự không có bất cứ ý nghĩ gì.” Chẳng biết có phải ảo giác không mà Kiều Dĩ Hàng cảm thấy Cao Cần khẽ thở dài. (đẹp người đẹp nết như Trương Giai Giai mà Đại Kiều không có cảm giác mới là vấn đề a)

“Vậy thì đừng thân mật quá.”

“Trở về liền không liên lạc nữa rồi.”

“Ừm.”

“Thế cháu gái lãnh đạo là ai?” Tính tò mò của Kiều Dĩ Hàng bộc phát.

“Chu Thần.”

“Ách.” Kiều Dĩ Hàng ngẩn ngơ, “Sao không nói sớm?”

“Nói sớm sợ hai ngươi không tự nhiên.” Cao Cần dừng chút rồi tiếp, “Là ngươi hay Trầm Thận Nguyên?” Nghe khẩu khí của hắn thì rõ ràng là đã đắc tội với Chu Thần.

“Trầm Thận Nguyên đẩy nàng xuống khe núi. Hình như Chu Thần rất tức giận.”

“Ta sẽ nghĩ cách đưa hắn sang Duy Kiệt.”

“…” Kiều Dĩ Hàng âm thầm nhắc nhở bản thân, sau này vô luận nam nữ, nhất định phải lịch sự, luôn lịch sự, lịch sự hơn nữa. Dù đối phương tát má trái ngươi, cũng phải hỏi rõ ràng xem có hậu thuẫn hay không rồi mới quyết định bước tiếp theo!

Sau đó là vài nghệ nhân cùng nhân viên hậu cần có quan hệ tốt gửi tin nhắn tới, hoặc là hỏi thăm hay đùa giỡn vài câu. Nhưng đến trước khi hắn ngủ vẫn không nhận được tin nhắn của Trương Tri cùng điện thoại.

Tính ra, bọn họ đã không liên lạc gần một tháng.

Kiều Dĩ Hàng nằm trên giường vuốt ve di động, suy nghĩ xem có nên gọi không.

Suy nghĩ chung quy vẫn là suy nghĩ…

Hắn ngủ thiếp đi.

Lịch trình hôm sau đã được thông báo từ hai ngày trước. MV “Trái tim tan vỡ” có mấy cảnh quay chưa tốt nên đạo diễn gọi đến quay lại. Album sắp ra lò nên cũng bận rộn hơn. Mà Cao Cần cũng mới đặc biệt nhắc hắn “Hắc bạch chi gian” sắp quay nên khâu chuẩn bị kịch bản là không thể thiếu.

Lịch trình dày đặc khiến Kiều Dĩ Hàng rất nhanh vứt chuyện của Trương Tri ra sau đầu.

Hắn xuống gara lấy xe. Mới đi vài bước đã thấy một chiếc xe lao ra từ chỗ rẽ, phanh kít lại trước mặt hắn.

Kiều Dĩ Hàng bất thần hoảng hốt.

Nếu nói phim dựa trên đời thực thì rất nhanh sẽ có vài tên đô con lao ra, vây lấy hắn rồi đánh một trận hoặc bắt hắn lên xe.

Ngay lúc hắn đang nghĩ có nên quay đầu bỏ chạy hay không thì cửa kính xe hạ xuống, lộ ra Trương Tri ngồi trong.

“Còn không lên xe?” Hắn búng tay.

Kiều Dĩ Hàng ngơ ngác nhìn hắn, tựa hồ còn chưa thoát khỏi cảnh phim xã hội đen lúc nãy.

Trương Tri nhịn hết nổi, xuống xe rồi vòng sang mở cửa cho hắn: “Thế này là được chứ gì?”

Kiều Dĩ Hàng: “Sao cậu lại lái xe?”

“Vì tôi mới lấy bằng.”

Ý nghĩ của Kiều Dĩ Hàng cuối cùng cũng đuổi kịp tới nơi: “Hóa ra mấy ngày nay cậu mất tích là để thi lấy bằng sao?”

“Mất tích?” Trương Tri cau mày, “Anh có gửi tin nhắn hay gọi điện cho tôi à?”

Kiều Dĩ Hàng nghẹn lời.

Đúng thế, liên lạc không được mới gọi là mất tích, không liên lạc hẳn gọi là… không liên lạc.

“Mới một tuần mà đã có bằng lái rồi sao?” Kiều Dĩ Hàng nhìn hắn hoài nghi. Nếu hắn nhớ không lầm thì phải qua ít nhất ba kỳ thi: lý thuyết, lái xe qua bãi cọc, lái xe trên đường, tối thiểu phải khoảng hai tháng. “Không phải là mua bằng giả đấy chứ?”

Trương Tri tức giận: “Kỳ vọng của anh quá cao rồi đó.”

“Nhưng mới có một tuần.”

“Tôi về nước lâu rồi.” Trương Tri dứt khoát lôi bằng ra cho hắn, “Cần kiểm tra không?”

Kiều Dĩ Hàng nhận lấy, rất nghiêm túc kiểm tra, đến khi xác nhận là bằng thật mới đưa trả lại.

“Lên xe được chưa?” Trương Tri nhìn hắn, ánh mắt phảng phất như nhắn nhủ kiên nhẫn cũng chỉ có hạn thôi.

Kiều Dĩ Hàng bị động leo lên xe, sững sờ mất mấy phút, mãi đến khi xe ra khỏi gara mới tỉnh ra, hỏi thăm: “Cậu muốn đưa tôi đi đâu?”

“Không phải anh cần quay lại MV sao?” Trương Tri bận rộn nhìn đường và quan sát kính chiếu hậu.

“Ách, nhưng tôi cũng có xe.”

“Đúng, tôi ngồi rồi.”

“Thế nên?”

“Không nghĩ để một người tùy thời có thể đau dạ dày lái xe được, như vậy rất không an toàn.”

“..Tôi đâu có thường xuyên đau dạ dày.”

“Tỷ lệ trúng thưởng của tôi cũng thực cao.”

“Hơn nữa,” Kiều Dĩ Hàng đột nhiên quay sang, “Nếu cậu có xe thì đâu cần ngồi xe tôi? Nếu không như vậy thì sao có thể gặp lúc tôi vừa đau dạ dày vừa lái xe? Nếu như vậy thì cần gì phải tới đón tôi?”

“Chết tiệt…” Xe đột ngột phanh lại.

Hai người cùng nghiêng về phía trước.

“Sao thế?” Kiều Dĩ Hàng khẩn trương nhìn bốn phía.

Trương Tri nhìn giao cảnh đang tới gần, vô lực đáp: “Vượt đèn đỏ.”

Kiều Dĩ Hàng: “…” Hắn im lặng không phải vì Trương Tri vượt đèn đỏ mà vì vị giao cảnh kia trông rất quen mắt… Hay là giờ làm giao cảnh trông cũng phải giống nhau?

“Chuẩn bị sẵn bằng lái cũng giấy tờ sở hữu xe.” Kiều Dĩ Hàng cướp trước lời thoại của giao cảnh.

Cửa sổ hạ xuống, Trương Tri trình bằng lái cùng giấy tờ liên quan ra.

Giao cảnh nhìn bằng: “Mới lấy?”

Trương Tri đáp: “Hôm qua mới thi đỗ.”

Giao cảnh đột nhiên cúi xuống, nhìn Kiều Dĩ Hàng bên cạnh: “Ngươi làm cho Y Mã hả?”

Kiều Dĩ Hàng rất muốn giấu mặt đi. Cứ thế này thì sớm muộn Y Mã sẽ nổi tiếng trong giới cảnh sát mất.

Trương Tri nghi hoặc nhìn về phía Kiều Dĩ Hàng, ánh mắt như muốn hỏi… có phải Y Mã rất VIP, hóa đơn phạt có thể bớt tiền không?

Kiều Dĩ Hàng thay hắn trả lời: “Không phải.”

Giao cảnh gật đầu, đưa giấy phạt cho Trương Tri: “Lần này không trừ điểm, nhớ nộp tiền phạt.”

Trương Tri kinh ngạc: “Cảm ơn.”

Kiều Dĩ Hàng có chút bất mãn hỏi: “Sao lại thế?”

Giao cảnh đáp: “Trừ hết điểm của hắn chẳng phải lại đến lượt ngươi lái sao?”

Kiều Dĩ Hàng: “…”

Trương Tri mang theo giấy phạt, vui vẻ lên đường.

Hắn giờ mới biết, hóa ra chở Kiều Dĩ Hàng còn có ưu đãi này… Không tệ.

Trước/144Sau

Theo Dõi Bình Luận


Truyện Convert : Tổng Tài Daddy Sủng Lên Trời Đường Từ Từ