Chương Trước/1044Chương Sau

Mạo Bài Đại Anh Hùng

Quyển 4 - Chương 18: Quốc gia của phản bội

Andre nhìn cái tên mập mạp đầu hàng vô điều kiện trước mặt, trong lòng không biết nói sao cho phải, tên mập này thật sự quá đê tiện, bỉ ổi …càng nhìn càng khiến người ta có cảm giác muốn đập cho hắn một trận nên thân.

Đã thế tên mập mạp này sau khi nói xong lại còn ra vẻ rất quen thuộc quay sang trò chuyện với gã đứng bên cạnh, hoàn toàn không thèm để ý tới những anh mắt khinh bỉ ném tới mình. Ánh mắt ngơ ngẩn, giơ lên cánh tay tròn trịa đấm ngực người này, ôm vai người kia, vẻ mặt tươi cười như thể là một người thân từ nơi xa mới về đang nhiệt tình ôm ấp bạn hữu.

Mọi người ở đây đều thực sự được mở rộng tầm mắt, không ngờ trên đời còn có kẻ vô sỉ như vậy. Mập mạp vẫn mang vẻ mặt vui vẻ nhiệt tình không ngừng kéo tay, ôm vai mọi người, thậm chí có đôi lần còn ráng rướn cổ muốn hôn để biểu thị lòng thân thiết của hắn khiến cho mí mắt mọi người co giật từng cơn. Thằng mập này rốt cuộc từ nhỏ đến lớn là trưởng thành như thế nào đây? Người đê tiện như vậy sao sống tới từng tuổi này mà chưa bị người khác đánh tới chết cũng quả thực là kỳ tích rồi.

Trán Andre nổi lên hai cọng gân xanh, xoa xoa đầu rồi nói với mập mạp: “Trương Nguyên, nếu chú mày đã quyết định thì cũng nên hiểu rõ luật của chúng ta, bây giờ anh sẽ nói cho mà biết, sau này đừng vi phạm đấy!”

Mập mạp nghe xong cả người run lên một trận,vội vàng vâng dạ đáp lời, sau đó lanh lợi đứng sang một bên. Andre nháy mắt ra hiệu cho đám đàn em tâm phúc của mình một cái, sau đó tiếp tục quay lại ghế dựa tắm nắng. Bầu không khí bị mập mạp khuấy đảo cũng trở nên yên tĩnh trở lại, chỉ có điều trong lòng mọi người cũng đều cảm thấy rất quái dị. Khi nhìn tên mập mạp hèn yếu, bỉ ổi này bọn họ rất khó có thể nhìn ra đó là kẻ đã đánh gục hơn mười tên đồng bọn của mình ngày hôm qua, thật sự không ngờ trên thế giới cũng có người thông qua nét mặt lại khiến người ta cảm giác mất thăng bằng đến thế.

Ánh rạng đông buổi sáng luôn khiến người ta tâm bình khí hòa, ở trong nhà tù có thể tắm nắng hai tiếng đồng hồ sau giờ làm việc, nói chuyện phiếm với nhau hoặc thiu thiu ngủ đều là những chuyện rất thoải mái. Nếu không phải tiếng chuông hết giờ vang lên, thật sự chẳng có ai tình nguyện trở lại những căn phòng giam lạnh lẽo ấy.

Chỉ có điều khỏang nửa tiếng sau, tất cả đám đệ của Andre đều tái xanh mặt mày khi nhìn mập mạp đang cáo mượn oai hùm, ra vẻ đắc chí bắt một gã phạm nhân khác phải nhường chổ ngồi cho mình. Cả đám đều cảm thấy mắt mình bắt đầu hơi nhức khi nhìn đến tên mập mạp này, Andre trước tiên đứng dậy đi về phòng giam, hắn không biết mình cho tên mập này gia nhập có phải là sai lầm hay không, nhưng hắn bây giờ đã có cảm giác chịu không nổi rồi.

***************************

Bruce tiện tay vứt nảm báo cáo lên bàn, trong lòng có chút hỗn loạn.

Bản báo cáo được gửi đến từ Abnosker này mặc dù cũng không chi tiết lắm nhưng vẫn có thể nhìn ra tình huống của mập mạp bây giờ. Dù là nhìn ở góc độ nào đi nữa, cái kẻ được hắn tống vào tù này đều là một kẻ rác rưởi.

Thế nhưng một tên rác rưởi như vậy lại có thể cướp đi An Lôi từ tay của hắn, điều này khiến cho Bruce không thể hiểu được. Một người lạnh lùng, mềm mại và xinh đẹp quyến rũ như An Lôi sao lại có thể thích một kẻ dù ném xuống cống cũng có thể làm ô nhiễm cả nước thải như tên mập mạp này cơ chứ? Dù là từ xưa có truyền thuyết về người đẹp và quái vật nhưng làm *** gì nghe ai nói qua về người đẹp gian díu với con gián bao giờ?

Hiện giờ An Lôi đối với hắn luôn trốn tránh, nàng dường như không chấp nhận sự thật Trương Nguyên là gián điệp, ngay cả cô em gái Suzan cũng giúp nàng xem chừng hắn liên tục. Tất cả cũng chỉ tại tên George không ngừng phái người điều tra hồ sơ của Trương Nguyên ấy. Từ giờ đến khi mọi chuyện rõ ràng, An Lôi chắc chắn sẽ luôn ôm một tia hy vọng có thể giúp tên mập mạp dơ bẩn đó rửa sạch tội danh.

George, người khiến cho hắn ngay từ khi 6 tuồi hiểu ra rằng ngôi vị hoàng đế là không phải của mình, khiến cho hắn ngay từ khi 10 tuổi đã bắt đầu phải học tập làm sao phục vụ cho người thừa kế ngai vàng. Hắn giống như một cái lồng to lớn chụp trên số mệnh của Bruce, che đi tất cả ánh mặt trời, chỉ để lại những bóng ma vĩnh viễn không tiêu tán. Trong gia tộc Morton không hề có tình thân, cha và ông bác Sidney của hắn đã là một ví dụ sống chứng minh điều đó.

Nhà tù Abnosker, nơi chuyên giam giữ thành viên hoàng tộc, cũng là nơi luôn xuất hiện trong ác mộng của Bruce từ khi 10 tuổi. Những cảm xúc như sợ hãi, mê mang, hốt hoảng, đau buồn, bất lực và tuyệt vọng đều chỉ có một hình ảnh có thể thể hiện, đó là nhà tù Abnosker.

Yên lặng tích góp lực lượng hơn mười năm qua vẫn không đủ để đối kháng với kẻ có được ngôi vị thừa kế ngai vàng, thật may mắn là Bruce có một đứa em trai mạnh mẽ mà dễ xúc động, luôn thay hắn đối đầu với george, giúp cho hắn có được cuộc sống ẩn nhẫn và an nhàn suốt mười mấy năm qua, có điều tới hiện nay hắn cũng không thể tiếp tục im lặng được nữa. Làm một hoàng tử, nếu ngay cả người phụ nữ mình thích cũng không chiếm được thì thật sự là quá hèn yếu rồi!

Không ai biết ngày mai của Đế quốc Gatralan sẽ ra sao, nhưng hầu như ai cũng biết chỉ dựa vào lực lượng của đế quốc là không thể nào ngăn trở bước tiến của Liên bang Leray. Lieb Scott chẳng qua cũng chỉ tranh thủ thêm cho đế quốc được một chút thời gian mà thôi. Hơn nữa, thời gian đó không phải là thời gian để đi đến hòa bình mà là để kéo cuộc chiến tranh này vào vòng xoáy một cuộc chiến vũ trụ sắp bùng nổ trong tương lai.

Điều này vốn là kết quả mà đế quốc chấp nhận, Stephen và Lieb Scott vẫn đang cố gắng dẫn dắt mọi thứ theo phương hướng này, chỉ là dường như James không chấp nhận loại kết quả này, mọi dấu hiệu đều cho thấy vị hoàng đế này đang muốn biến Gatralan thành ngòi nổ cho cuộc đại chiến vũ trụ. Lão ta không thể chịu được sự nhục nhã của việc trước khi cuộc đại chiến vũ trụ bắt đầu, Gatralan đã hoàn toàn khuất phục trước Liên bang Leray liên bang dưới sự lãnh đạo của Russell. Đừng nói là kéo dài mấy năm, dù là mấy ngày cũng không được, điểm không gian khiêu dược giữa tinh hệ Galilleo và tinh hệ Pyrenes chính là giới hạn cuối cùng mà James cho phép, còn riêng với Stephen thì giới hạn cuối cùng của hắn lại là hành tinh Lucerne.

James đang cần thời gian để thực hiện kế hoạch của lão. Nếu tại hành tinh Lucerne mà Stephen gặp cảnh thảm bại đến mức không thể cứu gỡ, James chắc chắn sẽ không chút do dự đá văng đứa con này ra, sau đó triển khai một cuộc thanh tẩy đẫm máu và tàn bạo, đem đế quốc Gatralan, liên bang Leray và cộng đồng quốc tế cuốn vào một trận hỗn chiến toàn vũ trụ.

Tính cách của James là dù phải có chết cũng phải kéo kẻ địch của mình chết theo! lão ta tuyệt đối không chấp nhận việc Russell hay bất kỳ vị lãnh đạo nào của Tự Do Chiến Tuyến lấy tư thế của người thắng trận xuất hiện trước mặt lão. Đế quốc Gatralan có thể bị hủy diệt, nhưng đừng ai mơ tưởng có thể thống trị đất nước này ngoài chính lão ta.

Hiện nay cuộc chiến ở Lucerne đang bước vaò giai đọan quyết định, đây cũng là cơ hội duy nhất của Bruce và Stephen. Đối thủ lần này không phải là George - kẻ luôn nhìn chằm chằm vào ngôi vị hòang đế mà lại là người cha đang dần dần lâm vào điên cuồng: James! Chỉ cần James bị hạ bệ thì George có là cái thá gì, hắn chẳng qua chỉ là một con cáo mượn oai hùm, chỉ là một vật chơi của người thợ săn mà thôi.

Đến lúc đó bản thân có thể được những gì? Bruce mở bản đồ phòng ngự Tanvir cùng với sơ đồ canh gác nhà tù Abnosker ra xem. Được rồi, hãy để cho hoàng đế Gatralan và tên côn trùng xấu xí kia cùng chết với nhau trong một trận bạo lọan đi. An Lôi, khi đó nàng sẽ lựa chọn thế nào đây?

“Sự lựa chọn của ta chính là sự lựa chọn của nàng, cũng là sự lựa chọn của đế quốc Gatralan, không ai có thể ngăn cản được đôi ta nữa!" Bruce đem một lá cờ cắm trên hành tinh Lucerne, một lá cờ khác cắm lên nhà tù Abnosker, trên mặt lộ ra một nụ cười điên cuồng.

“Gatralan, quốc gia của phản bội này sẽ lại từ trong những sự phản bội mà quyết định tái sinh hay hủy diệt! An Lôi, nàng sẽ không thể nào phản bội ta! Những gì của ta, cuồi cùng và mãi mãi đều là của ta!”

***************************

Lieb Scott im lặng nhìn Stephen, trầm giọng nói: “Con chắc chắn là mình đã suy nghĩ kỹ rồi chứ?”

Stephen chậm rãi gật đầu: “Đúng thế thưa thầy, đây là cơ hội duy nhất của con!”

Lieb Scott im lặng, ông lão nhỏ gầy này trông không có tinh thần như ngày thường, như một thanh bảo kiểm lại được cất về lớp vỏ bọc vốn có. Qua một lúc lâu sau, cuối cùng ông ta bèn nói: “Stephen, có lẽ thu con làm đệ tử là sai lầm lớn nhất mà ta mắc phải!“

“Thầy …” Stephen giật mình và khó hiểu.

“Con hãy nghe ta nói hết đã …” Lieb Scott khoát tay với Stephen, thở dài nói: “Nói về tài năng, conlà người xuất sắc nhất trong đám đệ tử của ta, chỉ có điều con không nên sinh ra trong hòang tộc. Trên lưng con đeo quá nhiều thứ, những chuyện đấu tranh và ích lợi chiếm cứ phần lớn sinh mạng của con, tâm tính và cái nhìn của con đã bị che đi rất nhiều!“

“Bản thân ta đây chỉ thuần túy là một nhà quân sự, chiến tranh chỉ là chiến tranh, dù là ở Liên bang Naga ta cũng không bao giờ tham dự vào chính trị. Đó cũng là lý do tại sao ta là viện trưởng của một học viện quân sự mà không phải là một vị tay cầm quyền cao trong Bộ Tổng Tư lệnh, có điều…” Ánh mắt của ông ta lấp lánh: “Điều đó không có nghĩa là ta không hiểu gì về chính trị”

“Đế quốc Gatralan này có rất nhiều thứ mà người thường không cách nào hiểu được, nhưng ta còn có thể hiểu được con.“ Lieb Scott nhìn về Stephen, ánh mắt lộ ra một tia ấm ấp hiếm thấy: “Dù sao, mấy năm qua con vẫn luôn đi theo ta, ta đã dạy dỗ con, nhìn con trưởng thành từng bước một, lựa chọn con đường của mình ở mỗi ngã rẽ số phận!”

Stephen cúi đầu, cho tới bây giờ hắn vẫn chưa hề nhận ra vị sự phụ mà mình cũng không quá tôn kính này lại quan tâm đến mình như thế, bản thân hắn gần đây cũng hoàn toàn bị những tư tưởng đấu đá chiếm cứ đầu óc. Một mực cố chấp đi đến bước này, giờ đây hắn rốt cuộc đã hiểu rõ tại sao trước khi trở về Gatralan, Lieb Scott lại đưa ra đề nghị hoang đường là muốn hắn trở thành một quân nhân ở Liên bang Naga.

“Ta vốn cho là mình sẽ có đủ thời gian dạy cho con một bài học cuối cùng, bỏ đi tật xấu hay xúc động và lo được lo mất của con, nhưng hiện tai xem ra chúng ta đã không còn thời gian nữa rồi.”

“Chúng ta….” Stephen nghiền ngẫm những lời Lieb Scott nói, chợt hắn vui mừng ngẩng đầu lên.

Ở trước mặt hắn, Lieb Scott đã khôi phục lại phong độ đại tướng của mình, thong dong và sắc bén, khóe miệng khẽ nhếch lên: “Vô luận là Liên bang Naga nói riêng hay Tây Ước nói chung phát động chiến tranh một cách gấp rút đều không phải là lựa chon tốt đẹp gì, cha của con hiện nay là đang đùa với lửa! Ta không biết ông ta cũng với những chính khách trong nước ta đạt được những hiệp nghị gì, nhưng ta biết Liên bang Naga là tổ quốc của mình, ta không cho phép nó bị người khác dễ dàng lôi kéo vào chiến tranh như vậy.

“Kế họach của con, ta không có chỗ nào để phản đối. Dù sao đây cũng là cơ hội cuối cùng. Nhưng mà …” Lieb Scott trầm ngâm một lát rồi hỏi: “Một khi lực lượng hỗ trợ của Liên bang Naga xoay ngược tuyến vận tải, đưa bộ đội của con rút khỏi chiến trường, trở về Tanvir thì điều này cũng có nghĩa là chúng ta chăc chắn sẽ thất bại trong cuộc chiến tại Lucerne. Con thật sự chắc chắn sẽ làm như vậy chứ? Nên biết rằng, nếu nắm được nhược điểm của Leray mà tiến hành một lần đổ bộ từ xa giống như họ, chúng ta có thể thắng được trận chiến này!”

Tư đế phân im lặng một lúc lâu mới nhẹ nhàng nói : “Có lẽ nếu chúng ta sử dụng lực lượng vận tải mà liên bang Leray không biết này thì có thể sẽ thắng được trấn chiến ở Lucerne, chỉ có điều thứ mà chúng ta thắng được chỉ là để kéo dài hơi tàn chứ không phải toàn bộ trận chiến tranh này, đúng thế không thưa thầy?”

“Đúng thế …” Thanh âm Lieb Scott có chút bất đắc dĩ .

“Như vậy, trận chiến này đối với bản thân con, đối với Gatralan, đối với gia tộc Morton cũng không còn ý nghĩa nữa rồi.” Stephen không chút nào chần chờ, kiên quyết nói: “Vì thế, con chắc chắn!”

***************************

Tháng cuối của năm 2061 nhất định là một tháng tràn ngập máu tanh, rực đỏ như ánh hoàng hôn của xã hội của loài người!

Bình nguyên Lawos ở hành tinh Lucerne đã trở thành một chiến trường vô cùng lớn, số lượng binh lính tham chiến đạt tới gần một triệu người, điên cuồng vật lộn giữa bình nguyên rộng lớn này.

Thành phố East Valley đã bị hai tập đoàn quân của Leray trước sau giáp công và chiếm lĩnh. Quân đọi Gatralan chiếm đóng ở đây hầu như đã chiến đấu tới phút cuối cùng. Từ bên ngoài cho đến ngọai thành, sau đó là nội thành, hai bên tranh đoạt từng tấc đất một, cuối cùng thứ mà Liên bang Leray chiếm được chỉ còn là một đống đổ nát, cả thành phố hầu như không còn một ngôi nhà nguyên vẹn, tỉ lệ tử vong của dân thường lên tới gần 80%, chiến dịch bi thảm này đã làm chấn động toàn thế giới.

Máu tươi của East Vally đã nhuộm đỏ cả tháng 12 năm 2061, đồng thời cũng mở màn cho cuộc chiến tranh lớn nhất trong lịch sử lòai người từ sau khi Liên bang Trái đất giải thể tới nay.

-------*-------

----------oOo----------

Truyện convert hay : Hoa Sanh Giang Lưu Toàn Văn Miễn Phí Đọc
Chương Trước/1044Chương Sau

Theo Dõi